Chủ nhân của hòn đảo buông lại vài câu rồi rời đi. Ôn Thi Kiều cảm thấy hơi bối rối. Cô lên tiếng:
"Thương tiên sinh, hay là để tôi đi tìm một cô gái khác."
Trên đảo chắc chắn có nữ giới. Cô ở chung phòng với con gái là được rồi mà.
Thế nhưng sắc mặt Thương Mạc vẫn rất bình tĩnh. Anh hoàn toàn không để lộ chút bực dọc nào trước tình huống này.
Anh cất giọng không nhanh không chậm. Khóe mắt anh hơi rũ xuống mang theo vài phần trầm tĩnh. Cảm giác áp bức dường như sinh ra đã có kia nặng nề bao trùm lấy Ôn Thi Kiều.
"Không mệt sao." Giọng điệu của anh vô cùng hờ hững: "Đi thôi."
Anh không nghe thấy tiếng bước chân đi theo.
Thương Mạc khẽ dừng lại. Anh xoay người sang một bên. Đường nét trên khuôn mặt anh hiện lên rõ ràng và sắc sảo.
"Trước khi lên đảo, tôi đã nói gì với cô?"
Anh bình thản chạm phải ánh mắt đang do dự của Ôn Thi Kiều. Giọng điệu của anh trầm ấm và chậm rãi. Dáng vẻ anh vẫn cao ngạo như thế, điềm tĩnh đến mức không thể nhìn ra cảm xúc:
"Ôn tiểu thư, cô hoàn toàn có thể tin tưởng tôi."
Hạ Oánh Thư vùng vẫy không ngừng. Cô ta bị anh trai mình lôi đến dưới một gốc cây dừa.
Ngay giây đầu tiên được buông ra, cô ta liền nhổ toẹt một bãi nước bọt. Trên mặt cô ta bị bịt đến mức in hằn cả vết đỏ. Cô ta tỏ vẻ vô cùng ghét bỏ:
"Tay của anh có sạch sẽ không hả!"
Cô ta mắc bệnh sạch sẽ. Cô ta tức giận đến mức chỉ hận không thể đấm đá Hạ Quân Xuyên một trận:
"Phỉ phỉ phỉ! Em phải mau chóng quay về rửa mặt thôi! Còn phải đánh răng nữa!"
Hạ Quân Xuyên tức giận đến bật cười.
Anh ta túm lấy cổ áo Hạ Oánh Thư rồi kéo giật cô ta lại:
"Được rồi, anh có chuyện muốn nói với em."
"Cô gái đứng cạnh Thương Mạc lúc nãy em đã thấy chưa? Đừng có đi trêu chọc cô ấy." Nói đến đây, anh ta không cần nghĩ cũng biết đây là một câu vô nghĩa. Hạ Oánh Thư vốn dĩ sẽ chẳng chịu nghe lời anh ta.
"Tại sao chứ? Em còn đang muốn hỏi anh đây này. Rõ ràng là vẫn còn phòng trống, anh cứ khăng khăng bảo là hết. Cô gái đó có thân thiết với Thương tiên sinh không mà anh lại để cô ấy ở chung một căn suite với đàn ông hả? Mẹ dạy anh như vậy sao?"
"Anh sinh hư rồi! Tối nay em sẽ đi mách chị cả."
Bị em gái ruột chỉ trích một trận, Hạ Quân Xuyên lườm cô ta một cái:
"Chuyện của người lớn, trẻ con đừng có quản."
"Anh nói trước cho em biết. Đừng có tơ tưởng đến Thương Mạc nữa. Cậu ấy không đời nào để ý đến em đâu. Đến lúc đó đừng có mà khóc không ra nước mắt."
Hạ Oánh Thư hừ nhẹ:
"Anh cứ lo cho bản thân mình đi. Cẩn thận chị cả gọi điện thoại đến mắng anh đấy."
Khắp cả nhà họ Hạ không ai có thể quản được Hạ Quân Xuyên. Chỉ có duy nhất người chị cả làm việc mạnh mẽ dứt khoát của bọn họ. Chị ấy chỉ cần lạnh mặt một cái là có thể trị được đám em út bên dưới.
Hạ Quân Xuyên cũng sợ chị ấy. Anh ta lười cãi cọ với Hạ Oánh Thư. Lúc chuẩn bị quay lưng rời đi, anh ta lại liếc nhìn cô ta thêm một cái:
"Lỡ như em chạm mặt Ôn tiểu thư, cô ấy có hỏi em về chuyện phòng ốc, em liệu mà trả lời cho đàng hoàng. Không được phép nói cho cô ấy biết chuyện chúng ta vẫn còn phòng trống."
Anh ta đúng là nợ Hạ Oánh Thư mà.
Cô ta tốt nhất là đừng có khóc lóc chạy về tìm anh ta.
Căn suite trên tầng ba rất rộng lớn. Nó hoàn toàn có thể coi là một căn hộ siêu rộng với hai phòng ngủ và một phòng khách.
Thương Mạc thong thả rót hai ly nước rồi đặt lên đảo bếp. Bóng dáng anh hơi chồng chéo lên mặt biển xanh thẳm phía sau. Ngay cả ánh mắt anh dường như cũng được nhuốm thêm vài tia dịu dàng. Sự thanh tao và tuấn lãng ấy toát lên chút ấm áp nhàn nhạt:
"Phòng nào cũng được, cô chọn trước đi."
Anh nói một cách kiên nhẫn:
"Nhưng cất hành lý xong thì qua đây uống chút nước đã."
Diện tích của hai căn phòng ngủ thực chất cũng xấp xỉ nhau. Ôn Thi Kiều tùy tiện chọn lấy một phòng.
Lúc ở trên du thuyền, cô ăn hơi nhiều đồ ngọt nên bây giờ quả thực đang thấy khát. Nước vẫn còn ấm. Cô chậm rãi uống cạn. Trên môi cô đọng lại một lớp nước mỏng manh lấp lánh.
Ánh mắt Thương Mạc khẽ dừng lại trên đôi môi cô vài giây. Anh hờ hững thu hồi ánh nhìn. Đầu ngón tay thon dài của anh miết nhẹ lên thành ly, trông vô cùng lười biếng và đầy sức quyến rũ.
"Bên ngoài trời quá nóng, không thích hợp để đi ra ngoài. Bữa trưa lát nữa sẽ được mang lên phòng, cô nhớ ăn nhé."
Ôn Thi Kiều hơi ngẩn ra. Cô bật thốt lên hỏi:
"Vậy còn ngài thì sao?"
"Tôi sao?"
Thương Mạc đặt ly nước xuống bàn, phát ra một tiếng 'cạch' lanh lảnh. Âm thanh ấy gõ thẳng vào trái tim Ôn Thi Kiều. Trong khoảnh khắc đó, một sự rung động khó tả chợt trào dâng.
"Tôi bị đau đầu."
Anh chậm rãi nhìn thẳng vào mắt Ôn Thi Kiều. Đôi mắt đen láy của anh sâu thẳm hệt như một vùng biển nguy hiểm:
"Có lẽ tôi sẽ ngủ rất say. Nếu tôi chưa tỉnh, phiền Ôn tiểu thư đánh thức tôi lúc cô chuẩn bị ra ngoài nhé."
Ôn Thi Kiều nhạy bén cảm nhận được có một số chuyện đã xảy ra vượt khỏi tầm kiểm soát.
Thế nhưng cô lại mơ hồ không thể xác định được phương hướng. Cô giống như đang đứng giữa một màn sương mù dày đặc. Cả người cô chìm vào một sự hoang mang và luống cuống.
Thương Mạc vô cớ nhớ lại cái đêm cô uống say rồi ngồi chung xe về nhà.
Cô ngoan ngoãn ngồi trên đùi anh. Cơ thể mềm mại ấm áp của cô kề sát vào anh. Mùi hương dịu nhẹ phả đầy quanh chóp mũi. Thỉnh thoảng cô giật mình tỉnh giấc, chiếc miệng nhỏ nhắn ngơ ngác hé mở. Còn cả chiếc lưỡi lúc ẩn lúc hiện dường như đang câu dẫn anh.
Trông rất giống với dáng vẻ hiện tại.
Thôi bỏ đi, dọa cô làm gì chứ. Cô chỉ là một cô gái nhỏ đáng thương hoàn toàn không biết mình đã bị nhắm trúng mà thôi.
Cơ thể cao lớn và thẳng tắp của anh hơi rướn về phía trước. Anh kìm nén vươn tay ra một cách dịu dàng. Anh hành động cực kỳ tự nhiên, vén lọn tóc vương bên má cô ra sau tai. Hơi thở độc tôn thuộc về riêng anh ồ ạt bao trùm lấy Ôn Thi Kiều.
"Ngoan nào. Ăn xong thì đi nghỉ ngơi đi, tối nay tôi sẽ dẫn cô đi chơi."
Giọng nói trầm thấp của anh nghe giống như tiếng nỉ non của người tình bên tai, cứ như đang dỗ dành vậy.
Cơ thể Ôn Thi Kiều cứng đờ lại. Hơi thở vừa xa lạ lại vừa quen thuộc ấy tràn ngập nơi chóp mũi. Cô thậm chí có thể cảm nhận được đầu ngón tay hơi lạnh của Thương Mạc đang sượt qua vành tai mình. Cảm giác tê dại truyền đến khiến cả người cô như bị đóng băng.
Thế nhưng luồng hơi thở này cũng rất nhanh chóng rời đi, tựa như một cơn gió bay ngang qua.
Dường như đây thực sự chỉ là một hành động tiện tay giúp đỡ của anh.
Cổ họng Ôn Thi Kiều khô khốc. Toàn bộ dây thần kinh trên người cô đều đang căng như dây đàn. Khóe mắt cô liếc thấy Thương Mạc đã bước vào căn phòng ngủ còn lại, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm. Bàn tay cầm ly nước của cô siết chặt lại. Cô uống cạn một hơi sạch sành sanh số nước còn sót lại.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên. Cô cúi đầu nhìn lướt qua màn hình rồi bắt máy:
"Có chuyện gì vậy, anh Hoài Niên."
Bên trong phòng ngủ, điện thoại của Thương Mạc đã được tắt chuông. Màn hình hiện lên rất nhiều cuộc gọi nhỡ.
Ngoài các cuộc gọi công việc ra thì chỉ có cuộc gọi của Thương Nhược Vi. Anh lười chẳng muốn bắt máy. Những tin nhắn WeChat do Hạ Quân Xuyên gửi tới thì anh có liếc nhìn thêm vài lần. Nhưng tên đó chỉ toàn nói mấy lời vô nghĩa, chỉ có vài ba câu là đáng để xem.
"Thế nào, sự sắp xếp này của tôi có phải là rất sáng suốt không. Thương tiên sinh mau khen tôi vài câu đi nào, mau lên."
Thương Mạc cau mày lại. Anh lại càng không muốn để ý đến anh ta.
Anh tùy ý ném điện thoại sang mép giường. Anh nằm ngửa ra, nhắm mắt lại. Cơn đau đầu đã thuyên giảm được đôi chút, nhưng thay vào đó lại là khuôn mặt rạng rỡ đầy quyến rũ kia.
Làn da trắng ngần như ngọc. Cùng với sự phập phồng khẽ rung lên theo từng nhịp thở trong chiếc váy hai dây mà hôm nay cô đang mặc.
Khí huyết trong người chợt sục sôi. Anh mở bừng mắt ra. Anh dùng sức chà xát đầu ngón tay vừa mới chạm vào người Ôn Thi Kiều. Sự mềm mại đó khiến gân xanh trên trán anh giật giật liên hồi. Chỉ là lúc đó anh đã che giấu nó quá tốt.
Vài phần xao động thầm kín không thể khống chế bò dần lên lồng ngực. Thương Mạc ngồi dậy. Anh châm một điếu thuốc với ánh mắt vô cùng tăm tối. Khói thuốc lượn lờ làm mờ đi đôi lông mày của anh. Đó là một thứ dục niệm ngoan lệ hơn đang chực chờ phá vỡ lớp ngụy trang để xông ra ngoài. Nó âm u đến mức khiến người ta phải ớn lạnh trong lòng.
Sự kiên nhẫn của anh đã chẳng còn lại bao nhiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)