Lúc này, Tĩnh Song đã đun nóng trà cũng vào phòng, vừa hay nhìn thấy vết thương đáng sợ trên bụng của Tề Hành Ngọc, máu thịt lẫn lộn, đồng thời còn đang không ngừng rỉ ra máu tươi.
Tĩnh Song lập tức đỏ mắt, lẩm bẩm nói: “Nô tài chết thì chết thôi, Gia cần gì vì cứu nô tài mà bị thương thành thế này.”
Tề Hành Ngọc đau tới không muốn để ý tới hắn ta, đợi sau khi Uyển Trúc phủ khăn lên vết thương của hắn, cơn đau đang cố gắng bị coi nhẹ kia xông lên như dời núi lấp biển, làm cho thần chí hắn mơ màng, tiếng rên đã đè nén rất lâu cũng phát ra từ trong miệng.
May mà ngay sau đó Kim Ngọc đã mời đại phu của Hồi Xuân Quán tới, đại phu đó khâu vết thương cho Tề Hành Ngọc, cũng bôi thuốc mỡ lên, đồng thời dặn dò hắn: “Nghỉ ngơi vài ngày rồi hãy ra ngoài.”
Uyển Trúc vội vàng cung kính nói với đại phu kia: “Cảm ơn đại phu.” Nhưng bởi vì trong túi không có tiền, nhất thời không lấy ra được tiền khám bệnh, thế là chỉ có thể quẫn bách nhìn về phía Tĩnh Song đang đứng nhìn.
Tĩnh Song lập tức lấy một nén bạc trong hà bao đưa cho đại phu kia, lại bảo Kim Ngọc tiễn đại phu ra khỏi Trúc Uyển, rồi bấy giờ mới đi tới phòng bên nấu thuốc cho Tề Hành Ngọc.
Uyển Trúc thuận thế ngồi lại bên giường chăm sóc Tề Hành Ngọc, xung quanh vắng lặng, đây cũng là lần dầu tiên nàng quan sát Tề Hành Ngọc kỹ như này. Chỉ thấy hắn mày kiếm mũi cao, mặt như quan ngọc, cho dù trên người không còn bộ đồ gấm vóc hoa lệ kia cũng anh tuấn hơn người bình thường một chút.
Nàng nghĩ, chắc hẳn đây chính là khí chất cao quý được gấm vóc vàng bạc nuôi dưỡng ra.
“Trong tay áo có ngân phiếu năm trăm lượng.” Không biết Tề Hành Ngọc đã mở mắt ra từ lúc nào, lúc này hắn đang nhìn Uyển Trúc với ánh mắt sáng rực, hiển nhiên là đã nhìn thấy vẻ quẫn bách trước mặt đại phu của Uyển Trúc.
Không biết có phải thuốc mỡ trị vết thương ngoài da kia phát huy tác dụng không, sắc mặt Tề Hành Ngọc đã không còn tái nhợt như vừa rồi nữa, dưới ánh nến bập bùng, đôi mắt đen kịt của hắn sáng một cách kỳ lạ.
Hắn cười hỏi: “Không cần sao?”
Uyển Trúc lắc đầu, vẻ quả cảm khi cầm máu cho Tề Hành Ngọc vừa rồi đã không còn, chỉ còn lại dáng vẻ nhát gan với giọng như muỗi kêu: “Nhiều quá.”
Tề Hành Ngọc cũng bắt đầu nghiêm túc đánh giá lại Uyển Trúc, nữ tử trước mặt có xuất thân thấp kém, mấy lần tiếp xúc với hắn đều mang dáng vẻ ngoan ngoãn nhát gan, nhưng vừa rồi khi nhìn thấy vết thương xấu xị đáng sợ ở bụng hắn, nàng lại run rẩy cầm máu cho hắn.
Nhát gan, yếu ớt, nhưng lại có một mặt quả cảm biết tiến biết lùi.
Đại phu của Hồi Xuân Quán nói nếu vết thương này của hắn không được cầm máu kịp thời, chỉ sợ sẽ xảy ra phiền toái lớn.
Nghĩ tới đây, trong ánh mắt nhìn về phía Uyển Trúc của Tề Hành Ngọc có thêm chút dịu dàng, hắn nói: “Mấy ngày nữa ta sẽ tới quan phủ hủy nô tịch cho ngươi.”
Uyển Trúc nghe vậy đầu tiên là sững sờ, cái tay buông thõng không khỏi hơi run rẩy, sau đó chỉ thấy nàng đứng dậy khỏi giường, quỳ xuống cúi người với Tề Hành Ngọc: “Cảm ơn ân huệ của Gia.”
Người có nô tịch cũng giống như một món nàng hóa được bày trên kệ trong cửa hàng, được niêm yết giá rõ ràng, mặc cho người khác chọn mua.
Nàng không muốn quay lại ngôi nhà tranh chỉ có bốn bức tường kia, không muốn ăn đòn của người phụ thân bài bạc, không muốn sống cuộc sống luôn bị đói bụng nữa.
Không muốn nhất là bị người môi giới buôn bán như hàng hóa.
Lúc này, lòng biết ơn ngập tràn trong lồng ngực nàng đều xuất phát từ đáy lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



