Không Phải Chỉ Là Ly Hôn Thôi Sao?
Nghe thấy tiếng khóc lóc ầm ĩ của cô bạn thân, Ôn Đường trực tiếp nhảy dựng lên lập tức mặc quần áo.
Cố Yến Lễ vừa bước vào phòng, đã thấy cô đang vội vàng tròng quần áo vào!
Vội vàng nói: “Có phải ồn ào làm em thức giấc rồi không?”
“Không sao đâu, chị hai đã đi rồi, em ngủ tiếp đi!”
Ôn Đường lắc đầu, “Phòng bên cạnh...”
Cô vốn định nói, bạn thân tôi ở phòng bên cạnh đang bị bắt nạt kìa, không ngủ được tí nào.
Lại nhớ ra, cơ thể này của cô và cơ thể của bạn thân là kẻ thù có mâu thuẫn với nhau, lại nhanh chóng đổi cách nói: “Phòng bên cạnh hình như có kịch hay để xem, tôi đi xem thử.”
Cố Yến Lễ: “...”
Sau đó anh liền nhìn thấy, Ôn Đường tóc cũng không thèm chải, áo khoác càng không kịp mặc, xỏ tạm đôi giày rồi chạy biến đi.
Cố Tiểu Hoa nhanh chóng quay lưng lại, nghĩ nghĩ rồi lại vội vàng đi đóng cửa.
Không phải chứ, đây đâu phải là lúc tắt đèn hai vợ chồng đi ngủ, làm gì có ai bình thường đi ngủ lại không mặc quần áo chứ?
Biết thế bà ta đã không đến gọi cháu dâu rồi, thế này cũng quá xấu hổ rồi.
Người ta lại chẳng mắng bà ta một câu già rồi mà không biết xấu hổ sao?
Cố Ngân Phượng đang mách tội Cố Yến Lễ với Chung Mỹ Tiên và Cố Kim Phượng, nói Cố Yến Lễ nói chuyện nghẹn họng người ta, cũng quá bênh vực vợ mình rồi.
Liền thấy có thứ gì đó, “vèo” một cái chạy lướt qua trước mắt, chạy về phía phòng bên cạnh.
Rất nhanh sau đó, cái cậu em trai nói chuyện quen thói nghẹn họng người ta của cô ta, cũng “vèo” một cái chạy qua đó.
Cố Kim Phượng vốn là tính cách hay làm ầm ĩ, thấy vậy cũng quên luôn chuyện đang giận dỗi với Chung Mỹ Tiên, lập tức gọi với theo: “Sao thế, chuyện gì thế này?”
Hai mẹ con Chung Mỹ Tiên và Cố Ngân Phượng nhìn nhau một cái, hai người họ cũng không biết mà!
Cố Ngân Phượng liền nói: “Đi xem thử.”
Sau đó ba mẹ con cũng chạy về phía phòng bên cạnh.
Phòng bên cạnh, trong phòng của Lâm Cảnh Thâm, Trì Nguyệt đã mặc xong quần áo.
Cố Tiểu Hoa quay mặt vào cánh cửa, không ngừng xin lỗi Trì Nguyệt, “Cháu dâu à, cháu đừng nghĩ nhiều, dì không nhìn thấy gì cả, dì ba, dì ba cũng không phải là cái loại người không biết nặng nhẹ đó, dì ba chỉ là không ngờ...”
Không ngờ cô lại không mặc quần áo a!
Quần lót thì vẫn mặc.
Chỉ là Trì Nguyệt đi ngủ không thích bị gò bó, nên bình thường sẽ không mặc áo.
Lúc cô sống ở hiện đại, sẽ không có ai tùy tiện ra vào phòng cô.
Xuyên đến đây mới hai ngày, nhất thời cô cũng chưa nghĩ đến việc phải sửa thói quen này.
Nhưng lại bỏ qua sự khác biệt quá lớn của hoàn cảnh.
Mặc dù hoàn cảnh khác rồi, nhưng Trì Nguyệt không hề hy vọng, sau này căn phòng của cô, là nơi người khác tùy tiện đẩy cửa là có thể vào.
Thế nên cô liền nhân cơ hội này làm ầm ĩ lên.
Cố Tiểu Hoa vừa lẩm bẩm xong, Ôn Đường đã ở bên ngoài bắt đầu gõ cửa “cốc cốc”.
Cố Tiểu Hoa nghe thấy có người gõ cửa, liền giơ tay mở cửa.
Cố Yến Lễ lúc này đuổi kịp tới, khoác chiếc áo trên tay lên vai Ôn Đường, nói một câu “Mặc áo tử tế vào,” người liền xoay đi.
Đừng nói là từ sau chuyện của Ôn Đường, anh đã sinh ra bóng tâm lý với căn phòng của Lâm Cảnh Thâm.
Cứ cho là Lâm Cảnh Thâm đã kết hôn rồi, anh thân là cậu, thì phải biết tị hiềm.
Cố Yến Lễ né rất nhanh, Cố Tiểu Hoa mở cửa, quay đầu nhìn Trì Nguyệt đã mặc xong quần áo thu đông, thở phào nhẹ nhõm.
Ôn Đường cũng theo bản năng quay đầu lại, thấy Cố Yến Lễ đã đi ra ngoài sân, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó ngay trước mặt Cố Tiểu Hoa, dùng sức kéo cánh cửa đóng lại quá nửa, rồi mới bắt đầu chỉ gà mắng chó: “Cô chưa mặc quần áo tử tế, cô mở cửa làm gì?”
Cố Tiểu Hoa lại cười gượng giải thích: “Em dâu, sắp mặc xong rồi, sắp mặc xong rồi.”
Ôn Đường lại không chịu buông tha, “Tôi biết rồi, cô chính là thấy tôi từng quyến rũ người đàn ông của cô, cô cố ý trả thù đúng không?”
Lâm Cảnh Thâm: “...”
“... Không phải, mợ, mợ, mợ đừng có nói bậy,” Một khuôn mặt ôn hòa của cậu nghẹn đến đỏ bừng.
Cậu nhìn Ôn Đường, lại nhìn Trì Nguyệt, hoảng chết đi được.
Trì Nguyệt vừa tròng quần áo, vừa cãi lại: “Mù à, ai mở cửa, cô không nhìn thấy sao?”
“Cô tưởng tôi là cô chắc, vô quy củ như thế à!”
Cố Tiểu Hoa: “...”
Sao bà ta cứ có cảm giác từng câu từng chữ này đều là đang mắng bà ta thế nhỉ!
Ánh mắt của Trì Nguyệt và Ôn Đường, chỉ chạm nhau trong một khoảnh khắc, nhưng chính trong khoảnh khắc này, họ đều hiểu được ánh mắt của đối phương, đó chính là: Không có quy củ, thì quy củ này để các cô lập.
Các cô không muốn bị người khác nắm thóp.
Hôm nay tùy tiện ra vào phòng, ngày mai thì sao?
Sau này thực sự sống qua ngày, thì những ngày tháng này còn sống thế nào được nữa.
Ôn Đường liền chống hai tay lên hông, “Ai vô quy củ hả?”
“Tôi là có gõ cửa đàng hoàng đấy nhé, tôi đâu có không gõ cửa mà đẩy cửa phòng người ta, tôi đâu có đi lật chăn của cô, chạy vào ổ chăn của cô xem cô đâu, còn bảo tôi vô quy củ,” Ôn Đường làm ra vẻ rất phẫn nộ.
Ôn Đường là phẫn nộ, còn Cố Tiểu Hoa thì hoàn toàn là xấu hổ rồi.
Sao bà ta cứ có cảm giác từng câu từng chữ của em dâu đều là đang mắng bà ta thế nhỉ?
Đúng lúc này, Cố Kim Phượng, Cố Ngân Phượng và Chung Mỹ Tiên ba mẹ con cũng dìu nhau chạy tới.
Nhìn Trì Nguyệt đứng ở cửa đối đầu với Ôn Đường vừa mặc xong quần áo trong phòng, Cố Kim Phượng lại cảm thấy trời sập rồi, bà ta dùng ánh mắt dò hỏi Cố Tiểu Hoa: Chuyện này là sao?
Cố Tiểu Hoa co rúm ở bên cửa, lúc này còn hèn nhát hơn bất kỳ ai.
Ú ớ mãi nhưng lại không mở miệng được.
Bà ta không mở miệng được, nhưng Trì Nguyệt thì có thể mở miệng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)