Giang Mãn Nguyệt buổi tối đang ở trong phòng, chăm chỉ học vẽ bản thiết kế may vài bộ quần áo thịnh hành dạo gần đây.
Ngày mai ngày mốt cô cùng Bảo Châu lại đi bán quần áo, chẳng mấy chốc trời đã về khuya.
Bên ngoài tĩnh lặng, cả nhà này dường như biết có làm ầm lên cũng vô dụng.
“Cốc cốc cốc!” Cửa phòng bị gõ.
Cô nhíu mày không muốn để ý, nhưng tiếng gõ cửa lại tiếp tục vang lên.
Giang Mãn Nguyệt đứng dậy ra mở cửa, liền nhìn thấy Mã Hiểu Quân đứng trước cửa.
“Thím hai!” Nó cười híp mắt nhìn cô, thay đổi hẳn thái độ lạnh nhạt trước đó.
Trên cái đầu trọc lốc lấm tấm mồ hôi, trong tay còn bưng một cái bát tráng men.
“Trời nóng, bà nội đặc biệt nấu canh đậu xanh, bảo cháu bưng cho thím uống.”
“Chú hai bảo cháu thay chú ấy xin lỗi thím, nói vừa nãy không nên tùy tiện vào phòng thím.”
Trong chiếc bát tráng men trên tay nó là nước canh màu xanh đậm, trông vô cùng hấp dẫn.
Mùa hè nóng bức, uống một cốc canh đậu xanh là vô cùng giải nhiệt.
Trước kia Giang Mãn Nguyệt thường xuyên nấu cho cả nhà uống, nhưng đây là lần đầu tiên thấy chủ động nấu cho cô.
“Cho tôi?” Giang Mãn Nguyệt nhìn chằm chằm Mã Hiểu Quân cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Còn đặc biệt dùng thứ này để xin lỗi cô? Xem ra có vẻ rất thành ý.
“Đúng vậy!” Mã Hiểu Quân lập tức gật đầu ánh mắt đầy chân thành: “Thím hai, thím mau uống đi!”
Nói rồi nó liền nhét bát canh đậu xanh vào tay cô, chỉ mong được tận mắt nhìn cô uống cạn.
Nếu là trước kia Mã Hiểu Quân có thái độ này với cô, cô chắc chắn sẽ cảm động đến rơi nước mắt.
Giang Mãn Nguyệt lạnh lùng nhíu mày, nhìn bát canh trong tay ánh mắt tối sầm.
“Thím hai, thím sao vậy? Mau uống đi!” Mã Hiểu Quân có chút sốt ruột giục giã.
Giang Mãn Nguyệt lạnh nhạt nhìn nó: “Không vội, hơi nóng để nguội một lát đã.”
Nói xong quay người vào trong nhà, đóng cửa phòng lại.
Nhìn bát canh đậu xanh đặt trên bàn, trong chất lỏng màu xanh đậm dường như lẫn tạp chất không rõ.
Nhìn thế nào đây cũng không phải là canh bình thường, bên trong e là đã bị bỏ thêm thuốc rồi.
Cả nhà này đều là lũ lòng lang dạ thú, định ăn cướp trắng trợn không xong nên bắt đầu giở thủ đoạn vô liêm sỉ đây mà.
Cô ngược lại muốn xem xem, tiếp theo bọn họ định làm gì?
“Cốc cốc cốc!”
Không bao lâu sau, cửa phòng lại bị gõ.
Người đến lần này không phải Mã Hiểu Quân, mà là Lưu Thúy Hoa.
Mụ vác khuôn mặt già nua đứng ở cửa, cười đến mức các nếp nhăn xô lại như thể có thể kẹp chết muỗi.
“Ái chà, Mãn Nguyệt à, vừa nãy là mẹ không đúng, con đừng chấp nhặt với Hướng Dương.”
“Nó chỉ là quá sốt ruột thôi, số tiền này chúng tôi đảm bảo sẽ không tìm con đòi nữa!”
Thấy Giang Mãn Nguyệt không nói gì, ánh mắt lấm lét của mụ cứ liếc vào trong nhà.
“Hì hì, canh đậu xanh uống hết chưa?”
“Vâng!” Cô từ từ đáp một tiếng, sau đó đưa bát cho mụ.
Lưu Thúy Hoa nhìn bát canh trống không, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian xảo.
“Vậy thì tốt, vậy con mau nghỉ ngơi đi!” Mụ bưng bát rời đi, trên mặt tràn đầy vẻ đắc ý.
Trong phòng bên cạnh, mụ vội vàng đi đến trước mặt Mã Hướng Dương, hạ thấp giọng.
“Uống rồi, cả một bát lớn nó uống sạch rồi!”
“Đây chính là thuốc lão Lục ở trại lợn bên cạnh dùng để phối giống cho súc sinh đấy, mẹ đã cho gấp đôi liều lượng.”
Mã Hướng Dương vẻ mặt đầy khinh khỉnh: “Mẹ, con là vì cái nhà này mới hy sinh đấy.”
“Nếu không với loại phụ nữ như Giang Mãn Nguyệt, cả đời này con cũng không muốn chạm vào cô ta một cái.”
Mã Hồng Hà còn nhỏ giọng hùa theo: “Anh hai, vì cứu chị dâu cả ra anh chịu khó chịu đựng một chút đi.”
“Đợi đến lúc cô ta trở thành người phụ nữ của anh, thì đừng hòng làm ầm ĩ đòi từ hôn nữa.”
“Đến lúc đó anh nắm thóp cô ta trong lòng bàn tay, đừng nói là hai ngàn đồng, mọi khoản tiền đều sẽ là của chúng ta.”
“...”
Nghe vậy, trong mắt Mã Hướng Dương lộ ra vẻ hài lòng: “Đã như vậy, thì con đành miễn cưỡng đồng ý vậy.”
Đêm khuya thanh vắng, cho đến khi đèn phòng Giang Mãn Nguyệt tắt.
Bên này lập tức bắt đầu rục rịch, có người đưa tay đẩy cửa phòng cô.
Cửa phòng không khóa, Mã Hướng Dương ngồi trên xe lăn từ từ tiến vào.
Quả nhiên nhìn thấy Giang Mãn Nguyệt đang nằm trên giường.
Ánh trăng từ cửa sổ hắt vào, người phụ nữ trên giường vóc dáng lồi lõm quyến rũ.
Khuôn mặt trắng trẻo ửng đỏ, ngay cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập.
Lớp vải mỏng manh bao bọc trước ngực, phập phồng theo từng nhịp thở của cô.
“Nóng quá!” Trong giọng nói của cô xen lẫn sự khao khát, cổ họng khô khốc đôi môi hé mở.
Mã Hướng Dương nhìn mà có chút nóng ran, yết hầu lên xuống liên tục, dục vọng dâng trào.
Thực ra Giang Mãn Nguyệt cũng không tồi, dạo gần đây cô ăn diện lên rõ ràng xinh đẹp hơn nhiều.
Bảy năm nay chăm sóc bọn họ cũng coi như hài lòng, trong mắt hắn coi như là một ứng cử viên làm vợ đạt tiêu chuẩn.
Sau đêm nay chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời như trước kia, tình yêu của hắn cũng có thể chia cho cô một chút.
Hắn nhanh chóng khóa trái cửa, quay người cởi cúc áo trên cổ.
Khó nhọc đứng lên từ xe lăn, bò về phía giường.
“Giang Mãn Nguyệt, tôi đến thỏa mãn cô đây!”
Tay hắn sắp chạm vào ngực cô, giây tiếp theo sau gáy bị một gậy đập mạnh xuống.
“Á!” Sau một tiếng rên rỉ, trước mắt hắn tối sầm không nhúc nhích.
Giang Mãn Nguyệt cầm gậy trong tay, lạnh lùng nhìn Mã Hướng Dương nằm sấp trên giường như con chó chết.
Tay cô cầm gậy đều cứng lại rồi, cái thứ chó má chết tiệt này quả nhiên có ý đồ xấu.
Mấy kẻ khốn kiếp này hạ thuốc vào canh đậu xanh, chỉ đợi buổi tối gạo nấu thành cơm.
Đến lúc đó người cô đã là của Mã Hướng Dương, mặc cho bọn họ tùy ý định đoạt.
Đừng nói là tiền, nhà cửa cũng phải thành của hắn, đúng là vô liêm sỉ đến cực điểm.
May mà cô đổ canh đậu xanh ra ngoài cửa sổ, từ sớm đã chuẩn bị sẵn gậy ở đây đợi hắn.
Chỉ là đánh ngất thì quá rẻ cho hắn rồi, Giang Mãn Nguyệt cười khẩy kéo hắn từ trên giường dậy.
Ngoài cửa phòng, Mã Hồng Hà và Lưu Thúy Hoa nghe tiếng sột soạt trong nhà.
Hai người nhìn nhau nở nụ cười, xem ra mọi chuyện bên trong tiến triển thuận lợi.
Trong phòng bên cạnh, hai người nghe động tĩnh bên này vẫn luôn không ngừng nghỉ.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa sáng.
“Cốc cốc cốc!” Tiếng gõ cửa chấn động đến mức cả tòa nhà đều nghe thấy.
“Mở cửa ra, mau mở cửa ra, tôi biết cô ở bên trong đừng có trốn không ra!”
Lưu Thúy Hoa kích động vô cùng, dùng sức đập cửa phòng Giang Mãn Nguyệt.
“Hướng Dương, Hướng Dương sao lại biến mất rồi? Cô mau mở cửa ra.”
Trong phòng Giang Mãn Nguyệt vừa mới tỉnh ngủ, vẻ mặt mệt mỏi mở cửa: “Ồn ào cái gì?”
“Mãn Nguyệt, cô có thấy Hướng Dương không? Tối hôm qua nó không có nhà.”
Mã Hồng Hà cố ý mở toang cửa chính, lớn tiếng la lối: “Ái chà, anh hai tôi không phải là ở trong phòng cô chứ?”
Mấy ngày nay nhà họ Mã làm ầm ĩ dữ dội, người trong khu tập thể gần như đều biết Giang Mãn Nguyệt đang đòi từ hôn.
Rất nhiều người đang cá cược, cặp này bao giờ thì toang.
Kết quả sáng sớm đã nghe thấy Mã Hướng Dương qua đêm trong phòng Giang Mãn Nguyệt, ai nấy đều vểnh tai nghe ngóng.
Còn có người thích hóng chuyện thị phi, vừa nấu cơm vừa thò đầu nhìn sang bên này, đều muốn nghe cho rõ ngọn ngành.
Giang Mãn Nguyệt lạnh mắt nhìn mấy người này diễn kịch, chặn chặt cửa phòng: “Mã Hướng Dương gì chứ, anh ta không có trong phòng tôi!”
Lưu Thúy Hoa cười khẩy chống nạnh: “Mãn Nguyệt à, cô mau mở cửa ra.”
“Đúng vậy, mau mở cửa ra cho chúng tôi xem, tối hôm qua tôi tận mắt nhìn thấy anh hai vào phòng cô.”
“Ái chà, hai người không phải là đã làm chuyện gì rồi chứ?” Mã Hồng Hà che miệng ánh mắt đầy kinh ngạc.
“Các người nói bậy bạ gì vậy? Tôi đã nói Mã Hướng Dương không có trong phòng tôi.”
Giang Mãn Nguyệt chặn ở cửa nói gì cũng không chịu nhường đường, bộ dạng này nhìn thế nào cũng giống như chột dạ.
Lưu Thúy Hoa và Mã Hồng Hà nhìn nhau, hai người dùng sức đẩy cô ra xông vào trong nhà.
“Ái chà, Hướng Dương...” Mụ vừa định hét lên thất thanh, lập tức dừng lại.
Trong căn phòng trống rỗng căn bản không có ai, căn bản không có bóng dáng của Mã Hướng Dương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)