Bệnh viện trung tâm, phòng cấp cứu.
Giang Mãn Nguyệt đưa anh đến phòng làm việc của khoa cấp cứu.
“Bác sĩ, tay anh ấy bị thương có nghiêm trọng không?” Cô có chút sốt sắng hỏi.
Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói: “Vết thương hơi sâu, cần phải khâu!”
“Nhưng không cần lo lắng!” Ông ôn tồn an ủi để Giang Mãn Nguyệt bớt căng thẳng.
“Tôi khâu cho chồng cô ngay đây, cô đi đóng viện phí trước đi.”
Sắc mặt Giang Mãn Nguyệt hơi sững lại, hai má ửng đỏ vội vàng giải thích: “Bác sĩ, anh ấy không phải chồng tôi!”
Bác sĩ liếc nhìn cô, lại nhìn sang Tần Chấn Bắc với ánh mắt nghiêm nghị, gương mặt lạnh lùng trước mặt.
Tần Chấn Bắc bình thản liếc nhìn Giang Mãn Nguyệt, cũng hùa theo giải thích: “Chúng tôi không phải vợ chồng.”
“Ha ha, tôi hiểu!” Ông bày ra biểu cảm như thể đã nhìn thấu từ lâu.
“Chưa kết hôn đúng không? Vị hôn phu cũng như nhau cả thôi.”
Vị hôn phu? Giống nhau ở chỗ nào? Vị bác sĩ này đúng là biết tưởng tượng.
Thôi bỏ đi, cô cũng lười dây dưa chuyện này nữa.
Cô vội vàng đi đến quầy thu ngân đóng tiền, nếu không có Tần Chấn Bắc xuất hiện thì có lẽ cô đã gặp nguy hiểm rồi.
Anh vì cứu cô mà bị thương, tiền thuốc men đương nhiên cô phải trả.
Bác sĩ đã chuẩn bị xong: “Đồng chí sĩ quan, không tiêm thuốc tê sẽ hơi đau đấy!”
“Không sao!” Tần Chấn Bắc bình thản đáp.
Anh nhíu chặt mày, lạnh lùng nhìn mũi kim khâu xuyên qua lại trên da thịt.
Giang Mãn Nguyệt cầm biên lai đóng tiền quay lại, vừa về đã nhìn thấy cảnh tượng này.
Chỉ nhìn vết thương đầy máu kia thôi cô đã không nhịn được mà nhíu mày, vậy mà trong suốt quá trình Tần Chấn Bắc vẫn ngồi thẳng tắp.
Một tay anh đặt trên đùi nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt trầm tĩnh lạnh lùng, gân xanh trên cánh tay nổi hết lên.
Người bình thường gặp phải tình huống này chắc chắn đã đau đớn kêu la từ sớm, nhưng anh lại không hề rên lên một tiếng từ đầu đến cuối.
Đúng là quân nhân thép, trong lòng Giang Mãn Nguyệt không khỏi sinh ra sự kính phục đối với anh.
Cánh tay phải khâu năm mũi, Giang Mãn Nguyệt nín thở theo dõi từ đầu đến cuối, mãi đến khi bác sĩ dừng tay cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ còn kê thuốc dặn dò: “Về nhà không được đụng nước không được xách vật nặng, bảo vợ cậu bôi thuốc cho mỗi ngày.”
Hai má Giang Mãn Nguyệt lại một lần nữa ửng đỏ: “Bác sĩ, tôi không phải vợ anh ấy.”
Vị bác sĩ này cười híp mắt nhìn bộ quân phục rộng thùng thình cô đang mặc trên người, lại nhìn sang Tần Chấn Bắc sắc mặt nghiêm túc.
“Được rồi, tôi hiểu!” Ông ngầm hiểu, lần này cả hai người đều có chút bối rối.
Vị bác sĩ này lại hiểu cái gì rồi?
Sau khi xử lý xong vết thương, Giang Mãn Nguyệt và Tần Chấn Bắc cùng đến phòng bệnh của Tần Nhiễm.
“Anh cả!” Thấy vết thương trên cánh tay anh, Tần Nhiễm kinh ngạc hỏi: “Tay anh bị sao vậy?”
Giang Mãn Nguyệt áy náy giải thích: “Hôm nay chị ra ga tàu đón người, không ngờ lại gặp cướp.”
“May nhờ có đồng chí Tần cứu giúp, anh ấy vì thế mới bị thương.”
Tần Nhiễm nghe đến đây mới yên tâm: “Hóa ra là anh cả anh hùng cứu mỹ nhân, may mà hai người đều không sao.”
“Chị Mãn Nguyệt cứu em, anh cả lại cứu chị, chúng ta đúng là có duyên mà!”
Cô bé nhìn hai người đứng cạnh nhau, Giang Mãn Nguyệt còn đang mặc quân phục của anh.
Cô cao một mét sáu mươi lăm, so với chiều cao trung bình của nữ giới thời này thì không hề thấp.
Nhưng khi đứng bên cạnh Tần Chấn Bắc, Giang Mãn Nguyệt chỉ cao đến vai anh, trông vô cùng nhỏ nhắn khi nép vào bên cạnh anh.
Tần Nhiễm không nhịn được cười: “Anh cả, chị Mãn Nguyệt, hai người đứng cạnh nhau trông xứng đôi thật đấy.”
Vừa nãy bác sĩ nói thì thôi đi, nay cô bé vậy mà cũng nói như vậy.
“Chị Mãn Nguyệt, anh cả em vẫn còn độc thân đấy!” Cô bé chớp mắt tiến cử anh trai nhà mình.
“Đừng thấy anh ấy nay đã hai mươi bảy tuổi rồi, đến nay vẫn chưa từng có đối tượng.”
“Ngày nào cũng chỉ biết nhiệm vụ, trông dữ dằn thế thôi chứ thực ra người rất tốt.”
Sắc mặt Giang Mãn Nguyệt lập tức đỏ bừng, con bé Tần Nhiễm này cũng nhiệt tình thái quá rồi.
Trong quân khu, Tần Chấn Bắc nổi tiếng là Diêm Vương sống, lạnh lùng tàn nhẫn và có tiếng là người vô cùng cứng rắn.
Vị sĩ quan đẹp trai vai rộng eo thon thế này, cô gái nào mà chẳng ái mộ, thế nhưng anh lại chẳng hiểu phong tình, chỉ biết đến huấn luyện và nhiệm vụ.
Quân công lớn nhỏ đếm không xuể, tổ chức đã sắp xếp cho anh xem mắt mấy lần.
Kết quả, Tần Chấn Bắc không phải cho nữ đồng chí nhà người ta leo cây thì là vừa mở miệng đã dọa người ta chạy mất dép.
Nếu không cũng không đến mức hai mươi bảy tuổi rồi, đến nay vẫn còn độc thân chưa kết hôn.
“Nhiễm Nhiễm, đừng nói bậy!” Tần Chấn Bắc lạnh mặt, thái độ vô cùng lạnh nhạt.
Giang Mãn Nguyệt nghe mà nhịn không được bật cười, không ngờ lại là một thiếu tá cấm dục.
Chỉ là không biết tại sao, người đàn ông này cô luôn cảm thấy đã từng gặp ở đâu đó nhưng lại không nhớ ra.
Từ phòng bệnh đi ra, Giang Mãn Nguyệt cảm ơn: “Cảm ơn anh, đồng chí Tần, quân phục đợi tôi giặt sạch rồi sẽ trả lại cho anh!”
“Khi nào anh có thời gian, tôi muốn mời anh ăn cơm.”
Tần Chấn Bắc lần này đặc biệt xin nghỉ phép năm, phải ở lại trên trấn vài ngày chăm sóc em gái: “Có cơ hội rồi nói sau.”
Lúc này, Mã Hướng Dương đang ở phòng khám để bác sĩ thay thuốc, tình trạng vết bỏng trên mặt hắn không được khả quan cho lắm.
“Vết thương này của anh tốt nhất là nên nhập viện, thuốc cũng phải bôi mỗi ngày mới được.”
Trên mặt hắn hiện lên một tia bối rối, hắn thì muốn nhập viện đấy nhưng không có tiền.
Đứa con gái Giang Mãn Nguyệt kia đã ra ngoài từ sớm, chuyện trả tiền thuốc men cho hắn một chữ cô ta cũng không thèm nhắc tới.
Mã Hướng Dương lục lọi túi quần để che giấu sự bối rối: “Không sao đâu bác sĩ, công việc của tôi bận rộn lắm, bác sĩ cứ kê đơn thuốc cho tôi về nhà tự bôi là được rồi!”
Bác sĩ bất đắc dĩ lắc đầu: “Được rồi, tôi kê thuốc cho anh rồi.”
“Anh phải nhớ mỗi ngày bôi thuốc, nếu không vết bỏng của anh rất dễ bị nhiễm trùng.”
“Đặc biệt là vết thương trên mặt anh, rất dễ để lại sẹo.”
Mã Hướng Dương cầm lấy đơn thuốc, Mã Hồng Hà đi lấy thuốc hộ mà miệng vẫn càu nhàu oán trách.
“Anh hai, anh tự đi là được rồi còn cứ phải kéo em chạy vặt cho anh.”
“Hôm nay phim “Anh Hùng Xạ Điêu” của em còn chưa xem đâu, đúng là làm lỡ thời gian của em.”
“Được rồi!” Mã Hướng Dương bực bội vô cùng: “Bây giờ không có tiền.”
Khi hai người vừa đi ra khỏi phòng khám, một cô y tá đã vội vàng đuổi theo gọi giật lại: “Anh là bệnh nhân phòng hai trăm lẻ một tầng ba đúng không?”
“Mau đóng tiền viện phí trước đó đi, tổng cộng là một trăm hai mươi chín đồng năm hào bốn xu.”
“Cái gì? Viện phí?” Mã Hồng Hà nghe xong lập tức bất mãn: “Đùa gì vậy, anh tôi sao có thể chưa đóng viện phí.”
Y tá lại liếc nhìn tờ biên lai đóng tiền trên tay mất kiên nhẫn: “Không phải anh nói hôm nay đến đóng sao?”
“Nhìn cho rõ, trên này viết rành rành chẳng lẽ còn có thể là giả?”
Sắc mặt Mã Hướng Dương tái mét: “Chẳng phải chỉ là hơn một trăm đồng thôi sao, tôi nhất định sẽ đóng.”
“Đúng vậy!” Mã Hồng Hà bất mãn trợn trắng mắt: “Tiền này lát nữa bảo Giang Mãn Nguyệt đến đóng là được.”
Y tá lạnh lùng cười khẩy: “Lại muốn bảo vị hôn thê của anh đến đóng? Đã hai ngày rồi tôi cũng chưa thấy người đâu.”
Nhiều người đi ngang qua xung quanh, nghe thấy bên này tranh cãi liền xúm lại xem.
“Chuyện gì vậy? Người này không đóng viện phí, thời buổi này đúng là loại người nào cũng có.”
“Nhìn xem bộ dạng hắn ta ra vẻ đạo mạo, viện phí bệnh viện không đóng còn muốn bỏ trốn, đúng là không biết xấu hổ.”
“Một thằng đàn ông to xác không có tiền, vậy mà còn muốn phụ nữ trả tiền cho mình.”
Mã Hồng Hà bị mọi người chế giễu đến mức đỏ bừng mặt: “Các người nói bậy bạ gì đó, ai không biết xấu hổ.”
“Giang Mãn Nguyệt vốn dĩ là bám đuôi anh tôi, bây giờ tôi sẽ gọi cô ta đến trả tiền.”
Cô y tá nhỏ hiểu rõ tình hình cười khẩy: “Người ta đã từ hôn với anh rồi, còn muốn người khác trả tiền.”
Mã Hướng Dương đen mặt mất hết thể diện, hai anh em bối rối hận không thể đào một cái lỗ chui xuống.
Đang nói, trên hành lang đối diện liền nhìn thấy Giang Mãn Nguyệt đang đứng ở cửa phòng bệnh.
Cô ta đắc ý chỉ về phía cô: “Thấy chưa? Đồ bám đuôi chẳng phải đã đến rồi sao?”
Từ hôn cái gì chứ? Thấy chưa, đứa con gái bám đuôi Giang Mãn Nguyệt này chẳng phải vẫn phải cun cút chạy đến đây trả tiền cho hắn sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



