Giang Mãn Nguyệt gần như không ngủ cả đêm, cuối cùng cũng làm xong toàn bộ khi trời sáng.
Cô xách túi ra khỏi phòng, tuy cả đêm không ngủ nhưng tinh thần lại vô cùng sảng khoái.
Chỉ là có người thì ngày tháng lại chẳng dễ chịu gì, Bạch Uyển Nhu bưng cả một chậu quần áo bẩn đi ra.
Ả bịt mũi buồn nôn, khuôn mặt trắng trẻo mang theo vẻ mệt mỏi và tức giận.
Thấy bộ dạng này của ả, Giang Mãn Nguyệt chỉ cảm thấy hả dạ.
Những ngày tháng tốt đẹp thế này cũng nên đến lượt ả tận hưởng một chút, suy cho cùng trước kia toàn là cô phải làm trâu làm ngựa.
“Giang Mãn Nguyệt.” Bạch Uyển Nhu thấy cô xách túi định ra ngoài lập tức đuổi theo.
Ả liền nhét thẳng chiếc chậu vào tay cô, dùng giọng điệu ra lệnh:
“Lát nữa tôi còn phải đi làm, cô mau giặt đống quần áo này đi rồi làm bữa sáng.”
Ả bị lão già khốn kiếp hành hạ cả đêm vừa mệt vừa buồn ngủ, đau lưng mỏi eo, khóe mắt còn thâm quầng.
Giang Mãn Nguyệt nhìn ả chỉ thấy nực cười: “Nghĩ gì thế? Ban ngày ban mặt vẫn còn nằm mơ à?”
Phải biết rằng trước kia đây chính là việc thường ngày của cô, ả mới làm một ngày đã chịu không nổi rồi.
Vậy mà còn ảo tưởng sắp xếp công việc cho cô, cái tát hôm qua xem ra đánh chưa đủ nhớ đời.
Bạch Uyển Nhu bị bẽ mặt, sắc mặt vô cùng khó coi: “Bây giờ cô không có việc làm, đã gả vào nhà họ Mã thì việc hầu hạ bố mẹ chồng vốn dĩ là trách nhiệm của cô.”
Còn muốn để cô tiếp tục làm trâu làm ngựa cho nhà bọn họ ư, đúng là mơ tưởng hão huyền.
“Tôi và Mã Hướng Dương đã từ hôn rồi, cho nên đây là trách nhiệm của cô!”
“Xoảng!” Giang Mãn Nguyệt ném thẳng chậu xuống đất, quần áo bên trong văng tung tóe.
“Á!” Bạch Uyển Nhu tức tối, nhảy dựng cả lên.
Đây chính là đôi dép xăng đan da ả vừa mới mua để diện đi làm hôm nay, giờ đây lại bị đống quần áo bẩn rơi trúng, dính đầy chất bẩn.
Giang Mãn Nguyệt nhìn bộ dạng nhảy chồm chồm của ả, chẳng thèm để ý mà xách túi rời đi.
Chỉ cần cô không có đạo đức thì chẳng ai có thể dùng đạo đức để bắt ép cô.
“Cô, cô đợi đấy, Giang Mãn Nguyệt, tôi nói cho cô biết, cô đừng hòng từ hôn!”
Bạch Uyển Nhu hận đến mức giậm chân bành bạch, đợi đến khi giấy chứng nhận kết hôn của Mã Hướng Dương được cấp xuống thì cô sẽ biết tay.
Nghe tiếng gào thét sau lưng, Giang Mãn Nguyệt chẳng hề bận tâm.
Hôm nay cùng Bảo Châu lại đến sạp hàng trên trấn, không ngờ khách hàng hôm qua không mua được hôm nay đã đến từ sớm.
“Chị ơi, bọn em đợi chị một lúc lâu rồi đấy!” Nữ đồng chí trẻ tuổi vô cùng kích động.
“Nghe nói chỗ chị có bán quần bò, em còn đặc biệt dẫn cả bạn thân của em đến đây nữa.”
Giang Mãn Nguyệt mới bày sạp ngày thứ hai, không ngờ đã có khách hàng trung thành.
“Yên tâm đi, hôm nay ai cũng mua được!”
Giang Mãn Nguyệt lấy những chiếc quần bò cô đã thức đêm để may xong ra, mấy cô gái trẻ tranh nhau muốn mua sạch ngay lập tức.
Có người mua cho mình, còn có người mua hộ người thân bạn bè.
“Đừng giành, đừng giành!” Vương Bảo Châu nhìn cảnh tượng này, còn tưởng là đang giành vé tàu hỏa cơ.
“Đều có, mỗi người đều có thể mua được!” Giang Mãn Nguyệt vừa giới thiệu vừa thu tiền.
Quần bò cô may chất lượng tốt kiểu dáng lại thịnh hành, giá cả rẻ hơn trong cửa hàng quốc doanh.
Chỉ hơn một tiếng đồng hồ, mười sáu chiếc quần đã bán sạch.
Sức mua quả nhiên không phải dạng vừa, ngay cả dì bán tạp hóa ở sạp bên cạnh cũng đầy vẻ ngưỡng mộ.
“Bảo Châu à? Quần bò này cháu lấy hàng từ đâu thế?”
“Dì ơi, đây không phải hàng lấy từ tỉnh, đây là nhà cháu tự may đấy.”
“Ái chà, giỏi thật đấy!” Dì ấy xuýt xoa đầy ngưỡng mộ: “Bán quần này chắc kiếm được nhiều tiền lắm.”
Gã thanh niên bán băng cát-sét và đài radio ở sạp bên cạnh cũng không nhịn được mà càu nhàu: “Giỏi thật đấy, buôn bán còn chạy hơn cả tôi.”
Hai chị em vui vẻ đếm tiền trong tay, chi phí quần bò bằng một phần ba tiền vải.
Lần này hai chị em kiếm ngay được một trăm bốn mươi đồng tiền lãi, ngày trở nên giàu có không còn xa nữa.
“Chị!” Vương Bảo Châu đã bắt đầu dọn sạp: “Hơn một tiếng bán ra lượng hàng còn nhiều hơn cả một tuần của em.”
“Hay là chúng ta chuyên bán quần bò đi? Lợi nhuận như vậy thực sự quá cao rồi.”
“Em đi mua thêm chút vải nữa, sau này chúng ta đều may quần bò bán.”
Giang Mãn Nguyệt lại cười nói: “Quần bò này tuy thịnh hành, nhưng không thể chỉ có một mình chúng ta bán.”
Huống hồ mới có hai ngày mà chúng ta đã kiếm được nhiều tiền như thế, rất dễ khiến người khác đỏ mắt ghen tị, ai nấy đều đang dòm ngó đấy.
Nhưng tiếp tục nỗ lực, một tháng kiếm đủ tiền thuê mặt bằng đối diện chắc chắn không thành vấn đề.
Giang Mãn Nguyệt có dự định kiếm tiền mới, chỉ bán quần bò thì quá đơn điệu.
Cô quyết định đi nhập thêm một lô vải nữa, đã bán quần áo thì đương nhiên cần nhiều kiểu dáng hơn.
Phong cách thịnh hành của thập niên 80 này cô rất rõ, hai người mang theo tiền đến hợp tác xã cung tiêu.
Cô chọn lại vài xấp vải, nhớ ra đã hứa với Tần Nhiễm ra ga tàu đón người.
Giang Mãn Nguyệt cẩn thận cất tiền đi, lúc này mới nhìn đồng hồ.
“Bảo Châu, em mang số vải này về nhà trước đi, chị còn có việc khác phải ra ga tàu đón một người.”
“Vâng, chị, vậy nhớ tối về nhà ăn cơm nhé!” Cô bé cười híp mắt gật đầu.
Từ hợp tác xã cung tiêu đi ra, Giang Mãn Nguyệt lên xe buýt đi đến ga tàu hỏa.
Cách đó không xa, một đôi mắt vẫn luôn chằm chằm theo dõi nhất cử nhất động của cô.
Bên ngoài ga tàu hỏa, lúc này đang là giờ cao điểm.
Mười rưỡi sáng, rất nhiều người tay xách nách mang đi lại tấp nập.
Giang Mãn Nguyệt lấy bức ảnh từ trong túi ra, nhìn người đàn ông trên ảnh.
Người đàn ông mày rậm mắt sáng khí chất phi phàm, chắc hẳn rất dễ nhận ra.
Ở cửa ra đã có khá nhiều người đi ra, cô đang định tiến lên chuẩn bị xem xét.
Đột nhiên, cơ thể cô bị một lực kéo mạnh.
“Á!” Giang Mãn Nguyệt bị kéo ngã nhào xuống đất.
Đợi cô phản ứng lại, lúc này mới phát hiện có người cướp túi của cô đang điên cuồng bỏ chạy.
Cô quát lớn một tiếng rồi lồm cồm bò dậy chạy đuổi theo: “Đứng lại cho tôi!”
Tên trộm này tốc độ rất nhanh, bóng lưng là một gã đàn ông gầy gò nhỏ thó.
Giang Mãn Nguyệt đuổi theo gã chạy mãi ra khỏi ga tàu hỏa, nhưng chớp mắt gã đã chạy vào con hẻm đối diện.
Dáng người gầy gò khô đét, khuôn mặt bỉ ổi trông giống như lưu manh quanh đây.
Gã không hề sợ hãi, ngược lại còn cười khẩy với Giang Mãn Nguyệt: “Con ranh này chạy cũng khỏe đấy chứ?”
Ngay sau đó gã hét lớn về phía sau: “Mấy anh em, thấy chưa? Đây là tự dâng mỡ đến miệng mèo đấy.”
“Ha ha ha!” Lúc này phía sau cô xuất hiện hai gã đàn ông.
Một gã dáng người cao lớn vạm vỡ, mặc áo sơ mi hoa đầu lưỡi đẩy đẩy bên má đầy vẻ vô lại.
Một gã khác để tóc dài, cười lên lộ ra hàm răng vàng khè trông thật buồn nôn.
Ba gã chớp mắt đã chặn cô trong con hẻm, từng bước ép sát tới.
Giang Mãn Nguyệt ý thức được nguy hiểm, đám người này xem ra cố ý dụ cô tới đây: “Các người muốn làm gì?”
Gã đàn ông lục lọi đồ cướp được từ người cô, nhưng bên trong chỉ có hơn hai mươi đồng và vài tờ phiếu vải.
“Mẹ kiếp, sao chỉ có ngần này tiền?” Gã chửi thề: “Tao rõ ràng thấy nó bán quần áo kiếm được hơn một trăm cơ mà.”
Tiền ở hợp tác xã cung tiêu mua vải đã tiêu gần hết rồi, số còn lại cũng giao cho Vương Bảo Châu.
Xem ra bọn chúng đã nhắm vào cô từ sớm, từ trên trấn bám theo mãi đến ga tàu hỏa.
Tiền trên người Giang Mãn Nguyệt không nhiều, những kẻ này có ý đồ xấu cô theo bản năng muốn rời đi.
“Đứng lại!” Gã đàn ông cao lớn có vẻ là đại ca của bọn chúng.
Gã lập tức chặn ở đầu hẻm ngăn cản: “Ai cho mày đi!”
Ánh mắt bỉ ổi đánh giá từ trên xuống dưới người Giang Mãn Nguyệt, như thể giây tiếp theo sẽ lột sạch cô.
Cô nhịn buồn nôn lùi lại hai bước, người phía sau lại đẩy mạnh cô một cái.
“Ha ha ha, người tuy hơi quê mùa một chút, nhưng nhan sắc cũng không tồi.”
Đại ca liếm khóe môi nở nụ cười lưu manh: “Quả thực không tồi, không có tiền thì lấy thân gán nợ cũng không phải là không được.”
Giang Mãn Nguyệt đã đánh giá thấp lưu manh thời đại này, từ từ lùi về phía sau cảnh cáo: “Dám làm bậy tôi sẽ báo công an!”
Ba gã nhìn nhau lập tức cười lớn: “Báo công an? Mày đi báo đi.”
“Lại đây, để mấy anh thương yêu mày cho tử tế, đảm bảo làm mày sướng chết, ha ha ha.”
Những lời lẽ bẩn thỉu khó lọt tai, nếu thực sự bị chặn ở đây thì hậu quả khôn lường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)