Ngẩng đầu nhìn lên, nàng thấy vài tu sĩ bay lướt qua trên phi kiếm, trên những cây cầu dây xích cũng có bóng người qua lại.
“Đây là... là tông môn của đại sư sao?”
Giang Dữu lắp bắp hỏi.
“Ừm.”
Phong Tiêu Dao gật đầu nhẹ.
Từ lúc trở về nơi này, vẻ mặt lão lạnh lùng, khác xa so với dáng vẻ gian xảo ngoài đời của mình.
Giang Dữu nhìn quanh không chớp mắt. Chỉ lát sau, họ đã hạ xuống một đỉnh núi.
Chính giữa đỉnh là một tòa cung điện nguy nga đồ sộ, bên ngoài có một gốc cổ thụ che bóng, rợp mát cả khoảng sân.
Phía trên đại điện treo tấm bảng đề bốn chữ to: “Vấn Thiên Tông Tổng Điện”
“Vấn Thiên Tông?”
Giang Dữu lẩm bẩm.
“Không phải đây là... nơi tu hành của Giang Uyển Ninh sao?”
“Giang Uyển Ninh?”
Phong Tiêu Dao vừa nghe, chân mày lập tức nhíu lại.
Nhiều năm không về, tông môn dường như đã thu nhận không ít đệ tử mới...
“Lúc còn ở Giang gia, ta từng nghe mấy nha hoàn nói qua, rằng Giang Uyển Ninh đã bái nhập Vấn Thiên Tông, trở thành đệ tử dưới trướng lão tổ Giang gia.”
Giang Dữu gật đầu xác nhận.
Chỉ cần nhắc đến người của Giang gia, nàng liền thấy đen đủi.
Nguyên chủ đã trả lại cái mạng này cho Giang gia, nàng cũng chẳng còn nợ nần gì nữa.
Trái lại, chính Giang Uyển Ninh mới là người thiếu nợ nguyên chủ!
Phong Tiêu Dao nghe vậy cũng không nói thêm gì. Hai người chỉ trao đổi đơn giản vài câu, chưa bao lâu thì thị vệ ngoài cửa đại điện đã bước nhanh tới đón.
“Đệ tử bái kiến Tiêu Dao chân quân!”
“Ừ. Tông chủ có đang ở bên trong không?”
“Dạ, tông chủ đang cùng các vị trưởng lão thương nghị. Mời chân quân vào ——”
Thị vệ cung kính đưa tay làm động tác mời, ánh mắt đồng thời lén lút liếc nhìn Giang Dữu.
Tiểu cô nương này trên người chẳng có lấy một chút linh khí, chắc là người phàm tục? Chân quân mang nàng tới đây làm gì vậy?
Bất chấp ánh mắt dò xét của thị vệ, Phong Tiêu Dao dẫn Giang Dữu bước vào tổng điện.
Chính điện rộng lớn, trên bục cao đặt đầy các ống ngọc giản, mỗi cái đều được ghi ngày tháng rõ ràng, sắp xếp gọn gàng ngay ngắn đến mức kẻ mắc bệnh cưỡng chế cũng không thể chê vào đâu được.
Phía trong đại điện là một cánh cửa lớn đang đóng chặt, mặt ngoài chạm khắc hình rồng sinh động như thật, song long hí châu, sống động đến mức như sắp bay ra ngoài.
Giang Dữu còn đang tò mò ngắm nghía thì cánh cửa đột nhiên mở ra, vài bóng người cao lớn rắn rỏi bước vào tầm mắt nàng.
Nàng ngẩng đầu nhìn, theo sau mấy người đó còn có vài mỹ nhân đi đứng đoan trang, cử chỉ cung kính hết mức.
“Gặp qua Phong sư thúc!” Mọi người đồng loạt hành lễ.
Tông chủ Vấn Thiên Tông, Bạch Hướng Nam, bước lên một bước, mừng rỡ nhìn Phong Tiêu Dao rồi lại nhìn sang tiểu cô nương đi bên cạnh lão.
“Phong sư thúc! Vị này là…?”
“Các ngươi đang bận việc sao?”
Phong Tiêu Dao không vòng vo, trực tiếp bước vào phòng nghị sự.
“Vậy các ngươi cứ tiếp tục bàn việc. Ta chỉ tới mượn Trắc Linh Thạch dùng một chút.”
Tại tổng điện có đặt một khối Trắc Linh Thạch cực phẩm do lão tổ tông để lại. Những loại linh thạch thông thường hay trụ đo linh lực khác không thể đo ra linh căn, thì khối này đều có thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
