Phong Tiêu Dao không khỏi hoài nghi... mắt mình có vấn đề?
Lão lặng lẽ quan sát Giang Dữu, linh khí trong cơ thể nàng không ngừng lưu chuyển, khiến chân mày lão dần nhíu chặt.
Không đúng!
Đây không nên là phản ứng của một phàm nhân.
Hắn đã kiểm tra kỹ, trong người nàng hoàn toàn không có linh căn, vậy rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Phong Tiêu Dao dè dặt hỏi:
“Tiểu nha đầu, ngươi thường ngày có hay thấy đói, dù ăn nhiều vẫn không thấy no không?”
Giang Dữu đang ăn thịt, vừa nghe vậy liền gật đầu liên tục, nhai nhồm nhoàm không dừng, miệng lẩm bẩm:
“Đại sư, sao ngài biết được vậy?”
Từ sau khi xuyên tới đây, nàng gần như lúc nào cũng đói. Mỗi lần ăn đều ăn đến no căng, vậy mà chẳng được bao lâu lại thấy đói trở lại.
Đặc biệt là từ lúc đi theo đại sư, ngày nào cũng chạy trốn trối chết, nàng căn bản không có thời gian ăn uống đàng hoàng, luôn trong trạng thái đói lả người.
Quả nhiên là thế!
Ánh mắt Phong Tiêu Dao trầm xuống. Tiểu nha đầu này có vẻ không đơn giản như lão nghĩ.
Lão không nói gì thêm, chỉ là lặng lẽ gom hết phần thịt yêu thú còn lại đưa hết cho Giang Dữu.
Hôm đó, Giang Dữu ăn đến mức bụng tròn căng.
Điều kỳ lạ là, lần này nàng rất lâu sau cũng không còn cảm thấy đói nữa.
Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu xuống mặt đất. Khi Giang Dữu còn đang say ngủ, Phong Tiêu Dao đã nhẹ nhàng đánh thức nàng dậy.
“Đại sư, hôm nay lại đi đâu nữa ạ?”
Giang Dữu dụi dụi mắt, lòng thầm kêu khổ, lại sắp bị đánh, bị mắng nữa rồi...
Phong Tiêu Dao cười đầy thần bí, vung tay triệu xuất một thanh phi kiếm.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Giang Dữu, phi kiếm bay vút lên không trung.
“Ngầu dữ vậy trời!”
Giang Dữu không kìm được mà reo lên kinh ngạc.
“Lên đi, hôm nay ta dẫn ngươi đến một nơi.”
Phong Tiêu Dao đứng trên phi kiếm, quay đầu vẫy tay với nàng.
Giang Dữu hấp tấp chạy tới, vui mừng leo lên, rồi ngồi xổm trên đó sờ đông nghịch tây.
Ngay khi phi kiếm bay lên, nàng loạng choạng mất thăng bằng, ngã ngồi phịch xuống.
Giang Dữu cũng không hề sợ hãi, dứt khoát ngồi xếp bằng trên phi kiếm.
Phi kiếm lao vút qua tầng mây như một dải sáng, gió lạnh vù vù lướt qua mặt, khiến nàng nheo mắt lại.
“Đã quá!”
Giang Dữu thích thú vô cùng, vừa phấn khích lại vừa thấy tiếc nuối.
Cực khổ lắm mới đến được Tu Chân Giới, thế mà bản thân lại không có linh căn để tu luyện. Thật là uổng phí!
Phong Tiêu Dao như cảm nhận được nỗi thất vọng của nàng, nhưng lão không nói gì cả, chỉ chuyên tâm điều khiển phi kiếm, bay vút trong mây trời.
Niềm phấn khởi ban đầu của Giang Dữu cũng nhanh chóng bị những trải nghiệm mới lạ thay thế. Nàng ríu rít trò chuyện, thỉnh thoảng buông vài câu nịnh nọt.
Phong Tiêu Dao chẳng những không thấy phiền, ngược lại tốc độ phi hành ngày càng nhanh.
Giọng Giang Uyển Ninh đột ngột cao vút, suýt nữa làm lộ thân phận thật.
Nàng vội vã đè thấp giọng, trầm mặt hỏi lại:
“Sao lại không thấy? Ta đã chỉ rõ hướng xuất thành, nàng phải sớm ra ngoài rồi mới phải!”
Giang gia vẫn chưa tìm thấy Giang Dữu, gần đây mới có dấu hiệu buông lỏng, nàng mới tranh thủ lén đến đòi lại số vàng và ngân phiếu mình bỏ ra.
Vậy mà tên kia lại báo, từ đầu đến giờ chưa từng thấy bóng dáng Giang Dữu?
Giang Uyển Ninh nổi giận, gân xanh nổi đầy trán, trong đầu không khỏi nảy ra nghi ngờ, chẳng lẽ hắn muốn nuốt luôn ngân phiếu của nàng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

