Ngày hôm sau, An Cửu đi tìm Khúc cô cô, nhờ nàng chuẩn bị ít sơn tra, tiện thể chuẩn bị thêm cả đào vàng.
Nàng định làm cả mứt đào đóng hộp. Nghĩ đến việc Cẩu hoàng đế không thích ăn đào, vậy thì chỗ mứt đào này sẽ thuộc về nàng hết. Đó là món nàng mê nhất mà.
Khúc cô cô hỏi: "Còn cần gì nữa không?"
Nghe bảo Hoàng đế hôm qua đã dùng món cá, Khúc cô cô mừng rỡ khôn xiết. Chỉ là nghe Lý công công kể lại, tối qua Hoàng đế uống quá nhiều nước, nửa đêm tỉnh giấc mấy bận, đến mức cái bô cũng đầy tràn.
"Kiếm ít dưa cải đi ạ." An Cửu thèm ăn món cá nấu dưa chua.
Khúc cô cô không phản đối gì. Chỉ cần Bệ hạ thích ăn, cái gì nàng cũng chiều.
Ban ngày, An Cửu tiếp tục lắp ráp bộ Long cốt. Hoàng đế có ghé qua một lần, An Cửu liếc nhìn lên đầu hắn, thấy hắn đã đổi một chiếc phát quan khác, vẫn là bằng vàng ròng...
An Cửu rất mực hài lòng. Vàng là tốt, nàng thích nhất là vàng.
Nàng lại liếc mắt nhìn xuống dưới, thấy ngọc bội của Hoàng đế cũng thay mới, là loại bạch ngọc vô giá, thứ này có tiền cũng khó mua, nàng không thích lắm.
Nhẫn ban chỉ thì không thấy đâu, chắc là chưa tìm được cái nào vừa ý.
An Cửu nhanh chóng đánh giá xong xuôi rồi hành lễ với Hoàng đế.
Hoàng đế nheo mắt nhìn nàng.
[Nữ nhân này vừa nãy nhìn cái gì vậy?]
Dù sao thì tuyệt đối không phải nhìn mặt hắn. Hoàng đế nhớ rõ lúc nãy nàng nhìn lên đỉnh đầu hắn trước, dường như còn mỉm cười, sau đó lại nhìn xuống... nhìn xuống chỗ...
Hoàng đế không tự chủ được mà khép chặt hai chân lại.
[Chắc là không đâu, nàng ta làm gì có gan hùm mật gấu đến thế.]
An Cửu: "..."
Cái gì cơ? Đang nói nàng đấy à? Nàng lại làm gì sai nữa rồi?
Trong lúc nàng còn đang ngơ ngác, Hoàng đế đã đi tới trước bộ Long cốt, nhìn phần khung đã lắp được một nửa, hắn lại bắt đầu nghi hoặc.
[Cái vuốt này trông cũng giống rồng đấy.]
[Rốt cuộc có phải không đây?]
Hắn cứ thế đi quanh quẩn hết vòng này đến vòng khác.
An Cửu lẳng lặng theo sau, đôi khi nghe thấy tiếng lòng đầy nghi hoặc của hắn, nàng lại giả vờ vô tình mà giảng giải đôi câu.
Hoàng đế tỏ vẻ rất hài lòng.
Sơn tra và đào vàng mà Khúc cô cô mua về đã đủ, lại còn theo lời dặn của An Cửu mà chuẩn bị thêm mấy hũ sành nhỏ. An Cửu quyết định hạ thủ ngay trong buổi chiều, đợi đến tối khi mứt nguội hẳn là có thể dùng được.
Cách làm mứt đóng hộp này vốn chẳng mấy cầu kỳ. An Cửu làm hai loại, đào vàng và sơn tra, toàn bộ đều được nàng cất gọn gàng trên kệ tủ trong phòng mình.
Khúc cô cô có lưu lại một ít định mang dâng Hoàng đế nếm thử, nào ngờ nàng lại lấy nhầm, thay vì mang sơn tra, nàng lại mang hũ đào vàng đi.
An Cửu thầm nghĩ thôi xong rồi, phen này kiểu gì tên Hoàng đế kia cũng sẽ chê bai đủ điều. Kết quả, hắn lại đánh chén sạch sành sanh trong chớp mắt.
Sau này An Cửu mới thấu rõ, Hoàng đế chẳng phải ghét bỏ quả đào, hắn chỉ là cực kỳ dị ứng với lớp lông tơ trên vỏ đào, dù có rửa sạch đến mấy hắn cũng thấy không vừa mắt... Thế nhưng, hắn nhất quyết không nói nửa lời.
"Món này là ai làm?" Hoàng đế ăn xong miếng đào cuối cùng, tùy khẩu hỏi một câu.
Khúc cô cô liếc nhìn An Cửu, đáp: "Thưa, là do Tiểu Cửu làm ạ."
"Nàng ta?" Hoàng đế đánh mắt nhìn An Cửu từ trên xuống dưới một lượt.
Hắn tặc lưỡi một cái... "Chậc".
An Cửu: "..."
Cái tên Cẩu hoàng đế kia vừa "chậc" cái gì thế hả?
Tuy nhiên Hoàng đế không nói thêm lời nào, đặt hũ xuống rồi xoay người rời đi. Hắn vừa đi khỏi, không khí xung quanh dường như mới bắt đầu lưu thông trở lại. An Cửu nhận thấy đám thợ thủ công rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm, tay chân làm việc cũng thoăn thoắt hơn hẳn.
Đêm đến, gió bắt đầu nổi lên, tựa hồ báo hiệu tiết trời sắp sửa chuyển lạnh thật rồi.
Mấy ngày nay An Cửu mệt mỏi rã rời, chỉ muốn sớm về đánh một giấc thật ngon, bởi vậy nàng chuẩn bị nguyên liệu từ sớm, chẳng buồn đợi Hoàng đế tới.
Thế nhưng chờ mãi, chờ mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng bạo quân đâu. Ngay lúc nàng đang phân vân không biết hắn có đến hay không, thì một bóng người từ bên ngoài bước vào.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, cảm giác rợn tóc gáy đã lâu không gặp lại ập về.
Bạo quân với gương mặt âm trầm, đôi mắt long sòng sọc nhìn chằm chằm An Cửu. An Cửu cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả lên, có cảm giác như giây tiếp theo thôi, hắn sẽ ra tay lấy mạng mình.
Nàng chẳng rõ hắn lại lên cơn gì, nhưng cũng chẳng dám mở miệng hỏi han, chỉ khẽ chỉ tay vào nồi cá nấu dưa chua: "Bệ hạ, ngài có dùng bữa không?"
Bạo quân nhìn nàng, bất động thanh sắc.
An Cửu bắt đầu bất an. Nàng cũng chẳng nghe thấy tiếng lòng của hắn... So với tên Cẩu hoàng đế có tám trăm cái mưu hèn kế bẩn kia, thì kẻ trước mặt này thực sự khó đối phó hơn nhiều.
Chẳng biết qua bao lâu, An Cửu cảm thấy thân mình sắp đông cứng vì sợ, hắn mới lừng lững bước tới ngồi xuống.
An Cửu vội vàng xới cơm cho hắn. Nhìn bạo quân đang "hổ phụ thực sơn", ăn uống hùng hục, nàng mới thực sự trút được gánh nặng. Thật là dọa chết nàng rồi.
Dùng bữa xong, bạo quân lững thững đi về phía phòng của An Cửu.
Trong lòng An Cửu vẫn thấy lạ lùng, chẳng lẽ tên này quên béng vụ mứt sơn tra rồi sao? Thôi kệ, lát nữa về phòng đưa cho hắn ăn cũng được.
Thế nhưng, ngay khi bước chân vào cửa, An Cửu liền chết lặng tại chỗ.
Căn phòng vốn được nàng dày công bày biện, giờ đây rối tung rối mù như một bãi chiến trường. Chăn đệm bị xé thành từng dải vụn, bông bên trong bay lả tả khắp nơi. Rồi thì quần áo, giày dép, bình hoa, ấm trà... tất cả đều tan tành, vỡ nát thành từng mảnh nhỏ.
An Cửu cảm thấy máu nóng dồn lên não, lửa giận bốc ngùn ngụt, nàng quay ngoắt lại nhìn kẻ thủ ác.
Bạo quân đứng đó, thân hình cao lớn gần trượng, khi nhìn người khác toàn dùng lỗ mũi để đối đãi... Hắn vô cùng ngạo mạn mà nhìn xoáy vào An Cửu.
"Tại sao ngài lại đập phá phòng của ta?" An Cửu lớn tiếng chất vấn.
Vừa hỏi xong nàng đã thấy hơi hối hận. Nàng là cái thá gì chứ? Đừng nói là đập phòng nàng, dù hắn có dỡ luôn cái nhà này ra thì cũng chẳng ai dám nói gì...
Tuy nhiên, bạo quân không hề nổi giận, hắn chỉ lạnh lùng nhìn nàng.
An Cửu liếc mắt nhìn hũ mứt trên bàn, bên trong đã trống không. Rõ ràng là hắn vừa đập phá phòng nàng, lại vừa ăn sạch mứt của nàng... Thật là quá quắt mà!
"Bệ hạ, vì sao ngài không vui?" An Cửu cố gắng điều chỉnh tông giọng cho ôn hòa nhất có thể.
Cuối cùng, bạo quân cũng hừ lạnh một tiếng.
[Không vui...]
An Cửu: "..."
Lão tử thấy rồi, nên lão tử mới hỏi vì sao ngài lại không vui cơ mà???
Thế nhưng bạo quân chẳng thèm đáp lời, thậm chí còn lười suy nghĩ, cứ thế mặc kệ cho An Cửu tự mình đoán mò.
An Cửu cũng đành chấp nhận số phận. Thôi thì đoán vậy.
Nàng ngẫm nghĩ, bình thường bạo quân toàn tự tìm đến chỗ nàng, chẳng lẽ vì hôm nay nàng tự ý đi xuống trù phòng trước nên hắn mới không vui?
Trời ạ, đây là tiểu học sinh sao? Đi vệ sinh cũng phải nắm tay nhau cùng đi chắc?
"Vì nô tì không đợi ngài, nên ngài mới không vui sao?" An Cửu ướm lời hỏi.
Bạo quân lạnh lùng hừ một tiếng. Xem ra đúng là vậy rồi.
An Cửu giải thích: "Nô tì cũng là muốn sớm chuẩn bị xong thiện thực, để khi Bệ hạ tới là có thể dùng ngay."
Bạo quân nhìn nàng một hồi lâu, rồi đột nhiên giơ tay muốn tháo phát quan trên đầu xuống. Thế nhưng hôm nay mọi chuyện chẳng mấy suôn sẻ, cộng thêm sức lực bạo quân quá lớn, chiếc quan dường như bị kẹt lại, hắn nắm kéo đến mức đứt cả một nhúm tóc mà nó vẫn trơ trơ không chịu rời.
Thấy vị tổ tông này bắt đầu mất kiên nhẫn, An Cửu vội vàng tiến lên: "Để... để nô tì giúp ngài."
Bạo quân lúc này mới chịu ngồi yên, nhưng gương mặt vẫn âm trầm, vẻ chẳng mấy vui vẻ.
An Cửu đi tới, thử một lúc rồi nói: "Bệ hạ, ngài có thể ngồi xuống được chăng? Ngài đứng thế này nô tì với không tới."
Thế là bạo quân ngồi xuống.
An Cửu nhìn qua một lượt, thầm nghĩ tên nhóc này ra tay cũng thật tàn nhẫn với chính mình, da đầu bị thứ gì đó cào xước đến rướm máu, phát quan và tóc tai thì rối tung, quấn chặt lấy nhau.
Trong lòng An Cửu không khỏi oán thầm, vị Lý công công kia cũng thật là, đêm hôm khuya khoắt, Hoàng đế đi ngủ rồi còn bắt hắn đội cái phát quan này làm chi?
Về chuyện này, Lý công công thực sự bị oan uổng quá mức. Hoàng đế đúng là đã ngủ rồi, nhưng vừa tỉnh dậy, hắn đã tự mình chọn một chiếc phát quan trông vô cùng quý giá, bắt Lý công công phải đội lên cho bằng được...
"Có thể hơi đau một chút, ngài ráng nhịn nhé."
An Cửu tỉ mẩn gỡ từng chút, từng chút một để tháo chiếc phát quan xuống, rồi dùng khăn tay lau sạch vết máu trên đầu hắn. Nhìn mái tóc rối như tơ vò kia, nàng thở dài, đành lấy lược ra chải tóc cho hắn...
Đến khi mái tóc cuối cùng cũng được chải chuốt gọn gàng, An Cửu mới phát hiện ra bạo quân đã ngủ thiếp đi tự lúc nào không hay.
An Cửu cạn lời. Thật chẳng khác gì một đứa trẻ bạo lực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)