Tiểu Hoa vừa về đến nơi là bắt đầu khoe khoang với hai cung nữ Thu, Đông về những chuyện thú vị trong chuyến đi này.
Thực ra cũng chẳng có gì to tát, nói đi nói lại cũng chỉ có mấy chuyện đó thôi.
Nhưng dù vậy, bấy nhiêu đó cũng đủ khiến Thu và Đông thèm thuồng rồi.
“Không biết bao giờ Bệ hạ lại xuất cung, tụi mình cũng muốn đi xem thử quá.” Tiểu Thu cảm thán.
Tiểu Hoa cười nói: “Lần sau có cơ hội, muội sẽ nhường cho hai vị tỷ tỷ.”
Tiểu Thu nắm lấy tay nàng ta cười nói: “Vẫn là muội tốt nhất, chúng ta ở trong cung này không nơi nương tựa, đúng là nên quan tâm lẫn nhau.”
Ba người bọn họ trò chuyện vô cùng vui vẻ, tự động cô lập An Cửu ra ngoài.
An Cửu lại thấy thế càng hay, như vậy nàng mới có thể lén lút ăn chút đồ ngon...
Nàng cũng muốn ăn thịt, nhưng vì Hoàng đế không ăn thịt nên cơm nước của cả điện Quang Hoa đều cực kỳ thanh đạm và chay tịnh.
Người nấu cơm cũng chẳng có tâm, hương vị món ăn thật khó diễn đạt thành lời. Rau cỏ tươi ngon mà có thể nấu dở đến mức này, An Cửu cũng thấy nể phục luôn.
Nàng đã từng nếm qua đồ ăn của Hoàng đế, tuy là đồ chay nhưng vị vẫn rất khá.
Đúng là kiếp trâu ngựa thì không được đối xử như con người mà.
Nghĩ đến đây, An Cửu bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng tuyệt vời...
Chẳng phải nàng có thể tự mình ra tay sao?
Dù sao thì sức ăn của bạo quân cũng lớn, nàng có thể nấu nhiều một chút, bản thân cũng tranh thủ ăn một ít. Hôm ăn cháo cá lát đó, bạo quân cũng đâu có nói gì đâu.
Buổi tối, An Cửu để cái bụng trống rỗng leo lên giường, nàng không định ngủ mà nằm chờ bạo quân tới.
Nhận nhầm người rồi sao?
An Cửu không hành động hấp tấp, nhưng ngay sau đó nàng nhìn thấy Hoàng đế lấy ra một chiếc khăn tay bịt lên mũi miệng của Tiểu Hoa, rất nhanh sau đó Tiểu Hoa đã rơi vào hôn mê sâu.
An Cửu: "..."
Làm xong tất cả những việc này, Hoàng đế mới đi đến bên giường của nàng. An Cửu thức thời tự mình ngồi dậy, nàng liếc nhìn đôi giày bị giẫm bẹp của mình, khẽ thở dài.
Bạo quân nhìn nàng với đôi mắt đỏ ngầu, trông tâm trạng có vẻ cực kỳ tồi tệ.
Thế là An Cửu tăng tốc động tác, mặc quần áo xong liền đi theo hắn đến nhà bếp.
Nhà bếp hôm nay có thêm rất nhiều rau củ, nào là nấm, đậu phụ, cà tím...
Quả nhiên vẫn là một màu chay tịnh.
Những món ăn quá phức tạp thì An Cửu không biết làm.
Nhưng những món đơn giản thì nàng vẫn cân được, vả lại Hoàng đế hằng ngày ăn uống thanh đạm, nếu không cho hắn ăn được thịt thì làm cho hắn mấy món chay có khẩu vị đậm đà một chút cũng tốt.
Đậu phụ Ma Bà, nấm tươi chiên giòn, cà tím kho tộ, tôm lớn cay nồng...
Hoàng đế bê một chậu cơm lớn, dường như cảm thấy ăn bình thường chưa đủ sướng, hắn trực tiếp trộn đậu phụ Ma Bà vào cơm, dùng thìa xúc từng miếng lớn ăn lấy ăn để.
An Cửu cũng bưng một chiếc bát nhỏ, bên trong đựng mấy món ăn mà nàng đã sớm múc ra cho mình.
Bạo quân giữa lúc bận rộn ăn uống vẫn không quên ngẩng đầu lườm nàng một cái, sắc mặt không mấy thuận mắt, tựa hồ đang trách cứ An Cửu dám giành cơm với hắn.
An Cửu cười gượng một tiếng: "Nô tỳ đang thử độc ạ..."
Hoàng đế bấy giờ mới chấp nhận lời giải thích này, lại tiếp tục cúi đầu ăn điên cuồng.
Ngay khoảnh khắc An Cửu vừa đặt bát xuống, hắn cũng đã dùng xong bữa.
An Cửu đứng chờ hắn ngất xỉu để mình còn về đi ngủ, thế nhưng hôm nay Hoàng đế chẳng hề ngất, hắn chỉ ngồi ngây ra đó, nhìn An Cửu chằm chằm.
An Cửu thầm nuốt nước miếng.
Chuyện gì thế này?
Sao hôm nay bạo quân lại không ngất?
Nàng định chạy đi hỏi Khúc cô cô, nhưng bạo quân cứ nhìn nàng không rời mắt. Nàng vừa nhích chân định dời bước, đôi mày bạo quân đã khẽ nhíu lại.
[Không vui!!!]
An Cửu nghe thấy tiếng lòng của bạo quân.
Trước đây, nàng toàn nghe thấy tiếng lòng của vị Hoàng đế ôn hòa kia, đây là lần đầu nghe thấy tiếng lòng của vị này.
Hoặc có lẽ không phải lần đầu, kẻ trước đó từng nói "đếm đến mười sẽ giết người" không biết có phải là hắn không?
Nghĩ đến "chiến tích" của hắn, An Cửu không dám cử động nữa.
[Không vui!!!]
An Cửu: "..."
Không động đậy rồi mà vẫn không vui sao?
"Bệ hạ đã dùng no chưa ạ?" An Cửu dò xét hỏi.
Bạo quân không đáp lời.
Nhưng tiếng lòng hắn đã trả lời: [No rồi.]
An Cửu: "..."
Ăn no rồi thì về ngủ đi chứ, đứng đây làm gì?
Bạo quân cứ nhìn chằm chằm nàng, như thể sợ nàng sẽ chạy mất không bằng.
[Sau này... còn muốn ăn nữa.]
Lời này vừa truyền đến, An Cửu dường như đã hiểu ra hắn đang không vui vì chuyện gì.
Hóa ra hắn sợ nàng đi mất thì sau này sẽ không được ăn đồ ngon nữa.
Thật là...
Đến mức đường đường là một vị Hoàng đế mà lại bị đói tới nông nỗi này sao...
"Bệ hạ nếu thích ăn, lần tới nô tỳ lại làm cho Ngài, có được không?"
Bạo quân nhìn nàng.
An Cửu lại nói: "Thiên sắc đã muộn, Ngài cũng nên về tẩm cung nghỉ ngơi thôi ạ."
Bạo quân vẫn nhìn nàng.
Khúc cô cô nhận thấy thời gian hôm nay trôi qua dài một cách bất thường, định tiến lại gần xem xét tình hình. Tuy nhiên vừa mới tới gần, trên người bạo quân như có gắn radar, lập tức xoay đầu nhìn qua. Đối diện với ánh mắt hung tàn của hắn, Khúc cô cô rùng mình một cái rõ mạnh, liền quay đầu bỏ chạy.
An Cửu: "..."
Đêm dài thăm thẳm, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, bạo quân không chịu đi khiến An Cửu cảm thấy áp lực như núi đè. Nàng đành phải tìm việc gì đó để làm. Hôm nay từ chỗ Đoan Vương có mang đến một ít trái cây, vị chua chua ngọt ngọt rất vừa miệng, có thể thử làm kẹo hồ lô.
Nàng cắt trái cây thành miếng, xiên lại thành chuỗi, sau đó bọc một lớp đường đã đun chảy bên ngoài.
Chẳng mấy chốc, hơn mười xiên kẹo hồ lô đã hoàn thành. An Cửu đang định nói đem ra ngoài để một lát cho nguội, vừa quay đầu lại đã thấy bạo quân đang ngồi xổm nhìn mình.
Trông rất giống... một chú khuyển.
An Cửu thoáng chút buồn cười.
Nhưng bạo quân thì lại đang dán mắt vào mấy xiên kẹo hồ lô.
Thế là An Cửu nói với hắn: "Cái này hiện tại vẫn chưa ăn được, phải đợi thêm một lát. Ngài cứ cầm lấy mang về tẩm cung mà dùng."
Bạo quân nghe hiểu ý nàng, nhưng hắn không chịu bưng, cứ thế nhìn chằm chằm An Cửu. An Cửu thở hắt ra một hơi, đành tự mình bưng khay kẹo, lầm lũi đi theo Hoàng đế một mạch tới điện Quang Hoa.
Lý công công lộ vẻ kinh ngạc khi thấy hai người, nhưng rốt cuộc lão cũng là hạng người tinh đời, chút biểu cảm đó nhanh chóng bị thu lại, không để lộ ra một mảy may.
An Cửu đặt kẹo hồ lô lên bàn, Lý công công còn chu đáo sai người lấy đá vụn lót phía dưới, chẳng mấy chốc lớp đường đã đông cứng, có thể dùng được.
Hoàng đế mỗi tay một xiên, một miếng một ngụm, ăn sạch sành sanh không còn một mảnh.
Bạo quân vẫn chưa ngất đi ngay, trái lại đôi lông mày giãn ra, dáng vẻ lười biếng ngồi tựa trên ghế. Hắn đột nhiên tháo một miếng ngọc bội bên hông, tùy ý ném xuống bên chân An Cửu.
An Cửu ngơ ngác không hiểu chuyện gì, vừa ngẩng đầu lên đã thấy hắn hơi hất cằm, ánh mắt nhìn nàng hệt như một chủ nhân vừa ném khúc xương cho chú chó nhỏ, rồi đứng chờ nó vẫy đuôi mừng rỡ...
An Cửu: "..."
Miếng ngọc bội này vốn là vật bất ly thân của Hoàng đế.
An Cửu nhất thời do dự không biết có nên nhận hay không.
Chỉ trong khoảnh khắc chần chừ ấy, chân mày bạo quân đã khẽ nhíu lại.
Lý công công vội vàng lên tiếng: "Bệ hạ ban thưởng, còn không mau tạ ơn."
An Cửu lúc này mới vội vàng thu lấy ngọc bội, dập đầu tạ ơn đức cao dày.
Hoàng đế lần này mới thỏa nguyện, hắn đổ gục ngay xuống đất, ngủ bất tỉnh nhân sự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

