Người phụ nữ này cần quật cường như thế sao?
Chỉ vì một hơi mà bịa ra cái cớ như vậy ư.
Không phải là cô cảm thấy mình không dám đào mộ nghiệm chứng mới cố ý nói như vậy đấy chứ?
Xem ra không để cô thấy được sự lợi hại, cô sẽ không phục.
Nghĩ đến đây, anh ta lập tức đứng dậy đi tìm quản gia Lâm.
Quản gia Lâm đang ở trong sân dọn sạch cỏ dại.
“Ông Lâm!”
“Ừm, Tiểu Phàm à, có chuyện gì thế.”
“Cháu hỏi ông chuyện này.”
“Hỏi đi.”
“Có phải là cháu còn có cô út, nhưng đã chết non hay không?”
Quản gia Lâm nghe thấy những lời này thì dừng tay lại: “Sao cháu biết được?”
“Móa nó! Thật sự có ư!”
An Dĩ Phàm kinh ngạc một lát.
Quản gia Lâm trừng anh ta một cái: “Con nít con nôi nói chuyện hẳn hoi.”
“Vâng vâng, cháu biết rồi ạ.”
Sau khi nói một câu có lệ lại tiếp tục hỏi:
“Chuyện của cô út sao cháu chưa từng nghe bà nội nhắc tới ạ?”
Quản gia Lâm thở dài một hơi.
“Bà nội cháu cả đời sinh 7 đứa con, chỉ có một con gái cưng như vậy.
Cô bé ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, bà nội cháu vô cùng yêu thương, kết quả cưng chiều tới mấy đều không thể nuôi lớn.
Bà ấy vô cùng đau lòng, sao có thể chủ động nhắc tới với đám tiểu bối các cháu.”
“Như vậy ạ, vậy mộ của cô út cháu ở đâu thế?”
Quản gia Lâm chỉ về phía nam: “Qua đó mười dặm, ngôi mộ lẻ loi một mình là mộ cô út cháu.”
An Dĩ Phàm lại bị kinh ngạc một lát, sao lại bị Tần Tang Tang nói trúng rồi?
Nhưng mà nghĩ một lát lại cảm thấy chuyện này cũng không phải bí mật gì, có lẽ Tần Tang Tang biết được chuyện này từ chỗ bà nội, không thể chứng minh được gì.
Nhưng người xem trước màn hình không biết, kinh ngạc không thôi.
[Chuyện này chuyện này, tối muộn như vậy tôi có chút hoảng!]
[Tôi không nghe tôi không nghe! Kịch bản, nhất định là kịch bản!]
[Tôi cảm thấy, chuyện này ấy à, thôi, tôi miệng vụng, không giỏi ăn nói lắm.]
An Dĩ Phàm đứng tại chỗ một lúc lâu, dứt khoát xoay người đến phòng để đồ tìm dụng cụ.
Anh ta muốn đào mộ!
Đúng vậy, anh ta không đào mộ, Tần Tang Tang sẽ không nhận thua, Tần Tang Tang không nhận thua, cục tức trong lòng anh ta không xả được.
Hơn nữa trong lòng anh ta mơ hồ có chút chờ mong, nhỡ đâu đồ thật sự ở đó thì sao?
Như vậy tâm bệnh của bà nội có thể khỏi hẳn.
Bác sĩ nói tâm bệnh của bà nội khó hiểu, có khả năng sống không quá nửa năm.
Bóng dáng dưới đèn đường, giống như một dũng sĩ anh dũng cứu thế.
Khán giả nhìn đều sôi nổi khen anh ta trâu bò.
Lý Tiểu Vĩ lại như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than.
Anh ta nhỏ giọng hỏi Tần Tang Tang.
“Tối muộn bảo anh ta đi đào mộ có phải hơi quá hay không?”
Đào mộ người ta có tính chất khác hoàn toàn với đi gõ cửa phòng người ta.
Nhỡ đâu còn không tìm thấy thì làm sao bây giờ?
Tần Tang Tang ném cho anh ta ánh mắt an tâm.
Lý Tiểu Vĩ đành phải câm miệng bàng quan.
…
Trên đường về nhà cũ, An Dĩ Phong đang ngồi ở ghế sau tập trung tinh thần xem báo cáo tài vụ, trợ lý ở ghế phụ đột nhiên nôn nóng quay đầu lại nói:
“Ông chủ không tốt rồi!”
An Dĩ Phong nhíu mày ngẩng đầu: “Ông chủ của cậu còn rất tốt!”
Trợ lý cứng đờ, ngượng ngùng nói: “Tôi là nói tiểu thiếu gia không tốt rồi.”
“Nó lại làm chuyện ngốc nghếch gì?”
An Dĩ Phong rất thương em trai này, nhưng mà miệng tương đối hư, nói chuyện rất khó nghe.
“Cậu ấy muốn đi đào mộ người ta!”
An Dĩ Phong: … Khiếp sợ.
“Còn là đào mộ cô út chết non của ngài.”
An Dĩ Phong: … Khó có thể tin tưởng.
“Còn hai kilomet là đến nơi.”
An Dĩ Phong: … Vô cùng kinh ngạc.
“Còn có một đám người ở trên mạng vây xem.”
An Dĩ Phong: … Đôi mắt mở to.
“Khoảng chừng năm vạn người.”
An Dĩ Phong: … Tức muốn đại nghĩa diệt thân.
Hiểu biết rõ ngọn nguồn mọi chuyện An Dĩ Phong nhìn tài xế quát: “Còn không nhanh qua đó!”
“Dạ, ông chủ.”
Ô tô lập tức tăng tốc.
Là người thừa kế đế chế kinh doanh của gia tộc họ An, An Dĩ Phong biết mặt mũi của gia tộc cao hơn An Dĩ Phàm nhiều.
Cô út chết, vị trí mộ của cô út, cùng với mỗi năm bà nội đi tế bái khi nào, một năm tế bái mấy lần anh ta đều biết rõ.
Bởi vậy anh ta mới có thể tức giận như thế.
Nếu bà nội biết cháu trai cưng bà cụ thích nhất đào mộ con gái út nhà mình, thật sự sẽ tức tới mức có bệnh mất.
Anh ta vừa thúc giục tài xế nhanh lái xe, vừa gọi điện cho An Dĩ Phàm.
…
Sau khi đến nơi An Dĩ Phàm trợn tròn mắt.
Mộ xây bằng xi măng thì đào kiểu gì?
Anh ta phủ định hoài nghi trong lòng, nói với màn hình:
“Tần Tang Tang, đồ vật không có khả năng ở trong mộ đúng không.”
Bạn bè trên mạng cũng cảm thấy không có khả năng ở đây.
[Nếu mộ này có đặt đồ không phải là cần đào lên trước tiên sao?]
[Đúng vậy, lại không phải biến ma thuật, đồ vật còn có thể đột nhiên biến vào được ư.]
[Tần Tang Tang này trợn tròn mắt đi, cho rằng người ta tối muộn không dám đào mộ, kết quả trực tiếp chứng minh đồ không ở trong mộ, ha ha, buồn cười chết mất!]
Tần Tang Tang lại nói: “Đồ ở bên trong, hướng tây nam, vị trí khôn, anh đi xem đi.”
An Dĩ Phàm vốn định từ chối, nhưng nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của Tần Tang Tang thì nhìn qua theo bản năng.
Nhìn một vòng: “Không có gì cả.”
“Không có khả năng, anh ngồi xổm xuống nhìn kỹ đi.”
An Dĩ Phàm không tình nguyện ngồi xổm xuống, đục lỗ tìm vẫn không phát hiện ra khác thường, khi đang định phản bác đột nhiên phát hiện mặt đất gần đó có một viên gạch dường như hơi lỏng.
Anh ta lấy viên gạch theo bản năng, không nghĩ tới viên gạch nhấc ra được.
Nhìn cửa động tối om, An Dĩ Phàm đột nhiên run lẩy bẩy.
Lúc này đang ở ngoài mộ vào 9 giờ tối, anh ta đang làm cái quái gì thế?
Tần Tang Tang đúng lúc nhắc nhở anh ta: “Đồ ở bên trong, vươn tay vào đào.”
An Dĩ Phàm nhìn bình luận không ngừng hiện lên, chỉ có thể căng da đầu vươn tay vào trong.
Động rất sâu, bên trong cũng rất âm u lạnh lẽo, An Dĩ Phàm đào trong lòng sợ hãi, sợ có vật thể không rõ nào đó cắn lên cánh tay mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
