Bà Hoàng tập thể dục xong thấy thế nhịn không được đi tới hỏi: "Cô chủ nhà, hôm nay cô thu tiền thuê nhà còn phát phiếu siêu thị không?"
Hứa Yểu gật đầu: "Có phát."
Bà Hoàng lập tức vui vẻ: "Vậy tôi phải chạy nhanh đi kêu Tả Ninh xuống nộp tiền mới được, thanh niên này cũng là một chàng trai không tồi! Cũng không biết hôm qua cậu ấy có bận gì không, đứa cháu kia của tôi kêu cậu ấy đến, cậu ấy cứ lề mề như có chuyện gì đấy trì hoãn."
Tiểu Lục lại bắt đầu cảm thấy đau lòng vì Hứa Yểu đã vất vả.
Trên mặt Lý Hiểu Lệ hiện lên vẻ cảm kích, nhìn Hứa Yểu lại cảm thấy tâm tình có chút phức tạp.
Cô có cái ác cảm với Hứa Yểu vì Thịnh Chu, nhưng mà hình như Hứa Yểu cũng không có đáng ghét như những gì trên mạng nói, ít nhất về việc cho thuê nhà, cô cũng coi là một bà chủ khá xứng với danh.
Lý Hiểu Lệ lập tức dẫn bác thợ mộc lên lầu sửa lại chân giường, Lý Hiểu Lệ không khỏi cảm thấy nếu mình không phải là fan của Thịnh Chu, có lẽ sẽ trực tiếp trở thành fan cuồng của Hứa Yểu mất.
Hứa Yểu đang tận hưởng làn gió buổi sáng, mới được chốc lát, thợ bảo trì đã được mời xuống lầu, phàn nàn: "Đây là thứ gì vậy, chỉ là khung gỗ mục nát, người béo hơn chút nữa ngủ trên đấy sớm muộn gì cũng sập. Cô Hứa, cô muốn sửa thật sao? Có sửa cũng không tốt hơn bao nhiêu."
Lý Tiểu Lệ đi theo cuống cũng có chút thất vọng, nhưng cũng nói: "Tôi nằm đệm trải trên gạch đỏ cũng được, không cần phiền phức đâu."
Theo kinh nghiệm xã hội của Lý Hiểu Lệ, nên ít dính dáng đến vấn đề tiền bạc với chủ nhà. Chỉ cần không khấu trừ tiền của cô thì đã cảm ơn trời đất rồi.
Phòng cho thuê có điều kiện tồi tệ nhất ở thôn Thành Trung là chỉ có một chiếc giường, ngay cả đệm cũng không có!
Hứa Yểu biết rõ đạo lý "muốn ngựa chạy thì phải cho nó ăn cỏ", hai tòa nhà lớn ở thôn Thành Trung của cô có thể cung cấp nội thất tươm tất, thì thu nhập từ việc cho thuê nhà cũng sẽ tăng thêm.
Mà theo như lời bác thợ mộc, khung giường kia đã mục nát đến nỗi không thể chịu được sức nặng của một người nặng hơn chút, nếu như khách thuê nhà xảy ra chuyện không may trong nhà của cô, thì cô sẽ phải chịu trách nhiệm.
Hứa Yểu suy xét một lúc, sau đó mỉm cười mời Lý Hiểu Lệ cùng đi đến cửa hàng nội thất, định mua một số đồ đạc, đến lúc đó tiện thể đưa cô ấy đi tuyển dụng luôn.
Vì Hứa Yểu thấy sơ yếu lý lịch của Lý Hiểu Lệ kẹp giữa khuỷu tay.
Thời gian phỏng vấn của Lý Hiểu Lệ cũng không hề gấp, hơn nữa ngồi ô tô chắc chắn sẽ thoải mái hơn là chen chúc trên tàu điện ngầm, cô cũng nhìn thấy chiếc xe sang trọng của Hứa Yểu đậu ở giao lộ thôn Thành Trung, nên đành gật đầu.
Lục Dã ở bên cạnh giúp Hứa Yểu mở tài khoản mạng xã hội để phát sóng trực tiếp nhưng có vẻ không thành thạo lắm, sáng nay Yểu Yểu nói sau này muốn tự phát phát sóng trực tiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)