Lục Dã tiến lên một bước, nhanh chóng mở cửa xe.
Bên trong xe treo những chiếc áo T - shirt ngắn tay nhẹ nhàng khoan khoái, cùng với quần đùi đến từ các nhãn hiệu cao cấp, trên giá bên trái treo một chuỗi chìa khóa lớn, mà phía dưới cùng đặt một loạt dép lê cao cấp, một đôi dép lê dễ thấy nhất còn khảm kim cương!
Trang phục chuyên dụng cho bà chủ trọ!
Hứa Yểu không nhịn được giơ ngón tay cái về phía Lục Dã, khen ngợi năng lực hành động siêu cường của anh.
Đội ngũ thu tiền thuê chuyên nghiệp, nhân vật cấp lãnh đạo.
Không phải chưa từng thấy xe RV, nhưng đều chỉ thấy trên phim truyền hình, còn thực tế thì hiếm khi được thấy xe RV.
Một nữ sinh ở ven đường lên mạng tìm hiểu, dùng cùi chỏ chọc mạnh người bạn bên cạnh, dùng khẩu hình nói: "Hai triệu."
Chiếc xe RV có giá hai triệu chỉ dùng để đựng quần áo, phụ kiện trang sức thôi!
Hứa Yểu cảm thấy bộ đồ của mình đến khu dân cư cao cấp để thu tiền thuê nhà cũng không sao cả, nhưng những chỗ không có thang máy thì vẫn phải thay đổi.
Hứa Yểu leo lên xe RV, kéo rèm lại, Lục Dã giúp cô đóng cửa lại, xoay người quay lưng lại như thần hộ mệnh đứng canh cửa.
Hứa Yểu thay một bộ quần đùi áo ngắn tay, giày cao gót đổi thành dép lào đính đầy kim cương. Suy nghĩ một lúc, Hứa Yểu chọn một chiếc túi tote cỡ lớn màu trắng đơn giản giữa các dãy túi.
Hứa Yểu thay đồ xong cô và Lục Dã đi vào thôn Thành Trung, Lục Dã vừa đi vừa giải thích ngắn gọn tình hình: "Tình hình thuê nhà ở thôn Thành Trung phức tạp hơn nên trước đó chúng ta không tự thu tiền mà giao cho cò nhà, cò nhà lại cho khách thuê, đúng lúc tháng này tới hạn hợp đồng của chúng ta với cò nhà."
Hứa Yểu nghe Lục Dã giải thích, bỗng nhìn thấy cách đó không xa mấy cậu bé bán đồ ăn mang đi đang xem náo nhiệt, ở trước còn có một cậu bé bán đồ ăn mang đi khác, rõ ràng là đã lái xe ra ngoài rồi quay lại.
Rõ là có chuyện để bàn tán!
Trong đám người, có một cô gái trẻ mặt tái nhợt đang túm lấy vạt áo của một người đàn ông trung niên, điên cuồng hét lên: "Chân giường vốn đã gãy rồi, lúc tôi vào đã kêu sửa rồi nhưng ông lại không sửa, bây giờ bắt tôi đền tiền? Có bị điên không?!"
Lý Hiểu Lệ không nhịn được nữa, cô tới Hải Thành gần một tháng nhưng vẫn chưa tìm được việc làm, chi phí dồn lại càng ngày càng tăng nhưng lại không có thu nhập, hôm nay lại tới ngày phải trả tiền thuê nhà tháng sau, cò nhà tới cửa xem món đồ nội thất duy nhất trong phòng — là cái khung giường gỗ đã bị mất một chân, Lý Hiểu Lệ đã đặt một viên gạch đỏ bên dưới để giữ thăng bằng, lý lẽ nào mà kêu cô đền tiền cái chân giường.
Áp lực mấy ngày nay đột nhiên bộc phát, khiến hai mắt Lý Hiểu Lệ đỏ hoe là vì không muốn trả tiền sửa cái chân giường này.
Người đàn ông khó chịu mà ném tay Lý Hiểu Lệ ra: "Không muốn thuê thì thu dọn đồ đạc rời đi, người muốn thuê thì có nhiều lắm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



