Tạ Tuệ Lệ nhắn tin cho Nhiếp Dự, bảo Nhiếp Dự hẹn giờ với đại sư.
Nhiếp Dự hỏi Giang Hoài Tuyết, Giang Hoài Tuyết tính toán ngày giờ, nói là tối thứ sáu tuần này.
Nhiếp Dự trả lời xong mẹ, tò mò hỏi Giang Hoài Tuyết: "Ngày giờ này cũng có gì cần phải lưu tâm để chọn sao?"
Giang Hoài Tuyết nói: "Tất nhiên, không chỉ phải chọn lựa ngày tháng mà còn chú ý thời gian, nếu không thì tại sao trên lịch vạn niên lại có ngày tốt ngày xấu, cưới hỏi ma chay phải chọn giờ hoàng đạo?"
Nhiếp Dự cảm thán: "Vậy thì môn phái của các cậu cũng khá phức tạp nhỉ."
Giang Hoài Tuyết: "Không phức tạp, chúng mình cũng có những quy luật khoa học nhất định để tuân theo."
Nhiếp Dự: "..."
Nghe một người không khoa học nhất nói về khoa học, quả là một trải nghiệm mới lạ.
Ngày này trôi qua rất nhanh, sau khi tan học buổi chiều, Giang Hoài Tuyết xách cặp đi ra khỏi trường, trong lòng nghĩ đến người anh họ kỳ lạ của Nhiếp Dự.
Rốt cuộc là người như thế nào mà trên người lại có tử khí đen kịt.
"Giang Hoài Tuyết!" Mễ Bình vừa gọi tên cô vừa chạy về phía cô.
Giang Hoài Tuyết nghe tiếng quay đầu lại.
Mễ Bình thở hổn hển dừng lại trước mặt cô: "Cậu, cậu, cậu..."
Mễ Bình tâm trạng phức tạp: "Cậu tự tin vào bản thân mình đến vậy sao?"
"Mình chưa từng tính sai." Giang Hoài Tuyết mỉm cười: "Nhưng hôm qua mình không chắc cậu sẽ nghe lời mình, dù sao thì xem ra cậu và Nguyễn Như Mạn cũng khá thân, cuối cùng anh cậu có thể tránh được tai họa cũng là kết quả do chính cậu lựa chọn."
Mễ Bình vô thức phủ nhận: "Mình không thân với Nguyễn Như Mạn lắm, chỉ là bạn thôi..."
"Mình không quan tâm điều đó." Giang Hoài Tuyết thờ ơ: "Cậu chỉ cần nói cho mình biết, mình đoán đúng không?"
"... Đúng." Mễ Bình thừa nhận.
Hóa ra, anh trai của Mễ Bình là Mễ Ngạn hôm nay đi ra ngoài thăm khách hàng, khi trở về công ty vào buổi chiều, anh ta đã chọn một con đường tắt, phải đi qua một cây cầu vượt.
Lúc đó xe đã cách đầu cầu chưa đầy trăm mét nhưng Mễ Ngạn lại nghĩ đến việc hôm qua em gái mình đã đặc biệt nhấn mạnh với anh ta rằng hãy tránh xa cầu, vừa khéo anh ta cũng không vội nên bảo tài xế quay đầu đổi đường.
Không ngờ ngay khi tài xế vừa quay đầu xe, phía sau đã có tiếng "Ầm." vang lên, họ quay lại nhìn thì thấy cây cầu bị gãy đôi, đổ sập xuống đất, đã thành một đống đổ nát.
Mễ Ngạn và tài xế há hốc mồm.
Nếu lúc nãy họ không quay đầu thì lúc này đã vừa vặn đi đến bên cầu, mặc dù không đến mức tử vong nhưng bị thương nặng là không thể tránh khỏi.
Tài xế nhìn Mễ Ngạn bằng ánh mắt khác hẳn, như nhìn thần tiên, run rẩy hỏi: "Tổng giám đốc Mễ, sao anh biết cây cầu này không đi được?"
Mễ Ngạn cũng run rẩy lắc đầu: "Tôi cũng không biết. Là em gái tôi hôm qua nói gặp được một đại sư, bảo tôi hôm nay tránh xa cầu, rồi tôi vừa nhìn thấy cầu là nghĩ đến chuyện này..."
Tài xế cũng biết chuyện Mễ Ngạn có một cô em gái, tài xế vô cùng kính sợ: "Xem ra cô Mễ đã gặp được cao nhân thật rồi."
May mắn thay, khi cầu sập không có ai đi qua, không gây ra thương vong về người, Mễ Ngạn và tài xế bình tĩnh lại ở hiện trường một lúc, rồi vội vã quay về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)