Diệp Linh: …
Cô đến để cứu người, không phải để bàn chuyện yêu đương chứ?
Hơn nữa bây giờ Âu Thần Mặc đang rình rập gia đình họ như hổ đói, vấn đề sống còn còn chưa bảo đảm, thì lấy đâu ra tâm tư nghĩ đến chuyện tình cảm?
Đàn ông chỉ làm chậm tốc độ rút kiếm của cô mà thôi!
Để tránh việc Diệp Gia Khiêm nảy sinh ý tưởng kỳ lạ nào đó như sắp xếp các buổi xem mắt cho cô, Diệp Linh bình tĩnh nói: “Tạm thời con chưa nghĩ đến chuyện tình cảm, con chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp.”
Diệp Gia Khiêm cười khổ: “Con luôn rất quyết đoán, thật ra cha không lo con sẽ bị lừa giống như Uyển Nhã. Cha tin người đàn ông có thể lọt vào mắt con chắc chắn sẽ rất ưu tú. Nhưng cha lo…”
Diệp Gia Khiêm nhìn cô, thở dài: “Cha lo rằng vì con quá có chính kiến nên chẳng ai có thể làm con hài lòng!”
Diệp Linh: …
Cô thật sự muốn nói với Diệp Gia Khiêm rằng lo lắng của ông chắc chắn sẽ thành sự thật. Nhưng thôi, không cần lãng phí thời gian vào những vấn đề vô nghĩa này.
“Cha.” Diệp Linh nói: “Con đi xử lý nốt công việc.”
Diệp Gia Khiêm ánh mắt đầy bất lực nhìn cô, rồi khẽ vẫy tay: “Được rồi, cha biết là con không thích nghe mấy lời này. Con đi làm việc đi!”
Ra khỏi văn phòng, Diệp Linh mới nhớ ra rằng cô đã định nhắc nhở Diệp Gia Khiêm. Nhưng nghĩ lại thì cũng không cần vội, sau này sẽ có cơ hội.
*
Sau khi rời khỏi Diệp Thị, Diệp Uyển Nhã rất buồn bã và quyết định tìm gặp Âu Thần Mặc.
Nhưng khi cô ta đến công ty thì hắn ta không có ở đó, nên đành gọi điện thoại cho hắn ta.
“Thần Mặc, anh đang ở đâu vậy?” Diệp Uyển Nhã tủi thân hỏi.
“Em gái anh đang nằm viện, anh đang ở bệnh viện chăm sóc nó.” Âu Thần Mặc trả lời.
“Vậy để em đến bệnh viện tìm anh nhé.” Diệp Uyển Nhã đề nghị.
“Không, Uyển Nhã, em đừng đến. À mà.” Âu Thần Mặc giọng đầy mong đợi hỏi: “Em nói trước đó cha và anh trai Trương Mạn Ny đã đến Diệp Thị gây rối phải không? Sau đó chuyện thế nào rồi?”
“Thần Mặc, anh còn nghe không?” Cô ta thắc mắc hỏi.
Âu Thần Mặc bừng tỉnh khỏi cơn sốc. Hắn ta không thể hiểu nổi!
Thực ra, sáng nay Diệp Thị đã bày tỏ ý định không hợp tác.
Nhưng hắn ta không mấy bận tâm, vì hắn ta đã hoàn thành việc sắp đặt ở Phong Nhạc Cư rồi, hợp tác hay không cũng không khác biệt lắm.
Tuy nhiên, hắn ta vẫn thấy bực bội, nên đã bày mưu để chọc giận Trương Húc Dương, xúi hắn kéo theo Trương Khải Thành đến Diệp Thị gây chuyện, đồng thời sắp xếp để Diệp Uyển Nhã theo dõi họ.
Đây vốn dĩ là một ván chắc thắng. Bất kể Diệp Thị hay nhà họ Trương thắng hay thua, chuyện rắc rối thế nào thì hắn ta đều rất thích.
Nhưng giờ đây, chính quân cờ ngầm mà hắn ta cài vào lại bị phát hiện sao?!
Toàn bộ kế hoạch của hắn ta đã tan thành mây khói!
“Tại sao Diệp Linh lại phát hiện ra vấn đề với vật liệu xây dựng?!” Âu Thần Mặc tức giận hỏi.
“Hả?” Diệp Uyển Nhã ngơ ngác: “Em… em cũng không biết nữa… hình như là cha em giao cho chị ấy phụ trách Phong Nhạc Cư, hôm nay chị ấy đích thân đến kiểm tra hiện trường, rồi phát hiện ra…”
Âu Thần Mặc vẫn chưa hết bàng hoàng.
Lại là Diệp Linh, lại là người phụ nữ này!
Từ khi cô xuất hiện, hắn ta dường như không làm được gì suôn sẻ, luôn thất bại!
Nghĩ đến đây, hắn ta chợt nhận ra việc Diệp Thị đột ngột hủy bỏ hợp tác có lẽ cũng là ý của Diệp Linh! Nhưng tại sao cô luôn dễ dàng phá vỡ mọi kế hoạch của mình?!
“Uyển Nhã, bây giờ em phải quay về nhà ở!” Âu Thần Mặc nghiêm giọng ra lệnh.
“Hả?” Diệp Uyển Nhã ngơ ngác: “Thần Mặc, chẳng phải chúng ta đã thống nhất đợi một thời gian rồi em mới về, để không gây chú ý sao…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

