Diệp Linh bước nhanh về phía thang máy, cô bình thản ngắt lời: "Là Âu Thần Mặc bảo em đến?"
"Không, không phải..." Diệp Uyển Nhã lắp bắp nói: "Chị đừng nghĩ nhiều, chuyện này không liên quan gì đến Thần Mặc cả..."
Diệp Linh chỉ nhìn cô ta một cái, không nói nên lời, Diệp Uyển Nhã đúng là chẳng biết cách nói dối.
"Vì hắn ta bảo em làm gián điệp, nên em cứ làm tốt nhiệm vụ của mình đi," Diệp Linh thờ ơ nói: "Nếu em giúp chị, bạn trai em sẽ không vui đâu."
"Em..." Diệp Uyển Nhã bối rối định giải thích, nhưng chẳng biết nói gì.
Cửa thang máy mở ra, Diệp Linh bước thẳng vào.
Cô nhìn Diệp Uyển Nhã còn đang lưỡng lự, bực bội hỏi: "Rốt cuộc em có lên không?"
Diệp Uyển Nhã giật mình tỉnh táo lại, vội vã theo cô vào thang máy.
Không nói thêm lời nào, Diệp Linh tiến về phía phòng họp, từ xa đã nghe thấy tiếng cãi vã lớn.
"Chị." Diệp Uyển Nhã lại lên tiếng khuyên: "Chị hãy xin lỗi bác Trương và Trương Húc Dương đi..."
Diệp Linh thật sự cảm thấy ghê tởm.
Một cô gái xinh đẹp như vậy mà sao chẳng có chút não, lại còn có cái miệng nói năng lung tung như thế?
Diệp Uyển Nhã bản thân thánh mẫu thì cũng được đi, nhưng cô ta dựa vào đâu mà kéo người khác cùng chịu ấm ức với mình?
“Nếu em không biết nói, tốt nhất nên im lặng.” Diệp Linh lạnh lùng ngắt lời cô ta, sau đó bước vào phòng họp, tiện tay đóng cửa lại, nhốt Diệp Uyển Nhã ở bên ngoài.
Để an toàn, Diệp Linh khóa cửa luôn.
Dù sao thì nếu để đồng đội heo như Diệp Uyển Nhã theo vào, chẳng may cô ta không nói hai lời mà đã xin lỗi nhà họ Trương trước, rồi còn thay Diệp Linh chấp nhận hàng loạt điều khoản bất bình đẳng của họ, thì thật đúng là khiến người ta phát ốm.
“Lão Diệp, hôm nay nếu ông không cho tôi một lời giải thích, tôi với ông không xong đâu…” Trong phòng họp, cha của Trương Mạn Ny là Trương Khải Thành, đang giận dữ, cau mày lớn tiếng, hoàn toàn không chú ý đến động tĩnh ngoài cửa.
“Chủ tịch Trương.” Diệp Linh trầm giọng nói: “Cháu nghĩ, có lẽ bác nên cho Diệp Thị chúng cháu một lời giải thích trước thì hơn!”
Mọi người nghe thấy giọng cô, đồng loạt quay đầu lại.
Diệp Gia Khiêm giật mình, lập tức cau mày nói: “Con đến đây làm gì? Việc này để cha xử lý là được, con ra ngoài đi.”
Biết rằng Diệp Gia Khiêm chỉ lo cho mình, sợ cô bị ức hiếp, trong lòng Diệp Linh cảm thấy ấm áp.
Cô bước tới bên cạnh ông và nói: “Cha, cha yên tâm, con…”
Cô còn chưa nói hết câu, Trương Khải Thành và Trương Húc Dương lập tức lộ vẻ ngạc nhiên.
“Hóa ra cô là đại tiểu thư nhà họ Diệp, Diệp Linh?” Trương Húc Dương khinh thường nói: “Chỉ là một vụ tai nạn giao thông nhỏ, vậy mà cô làm quá lên, vu oan cho em gái tôi, còn nhốt nó vào đồn cảnh sát?! Tôi nói cho cô biết, nếu cô không thả em gái tôi ra, nhà họ Trương chúng tôi không bỏ qua cho cô đâu…”
“Các người tốt nhất là nhìn cái này trước đi!” Diệp Linh lạnh lùng liếc hắn ta một cái, rồi lấy ra một xấp ảnh, ném lên bàn họp.
Trương Húc Dương chẳng buồn nhìn, hắn ta nhếch mép khinh bỉ nói: “Có gì đáng nhìn đâu, chẳng qua cô muốn ra oai để tiếp quản Diệp Thị, lấy nhà họ Trương làm chỗ trút giận, nhắm vào em gái tôi thôi đúng không? Cô tưởng nhà họ Trương dễ bị bắt nạt lắm sao…”
Diệp Gia Khiêm hơi nghi hoặc cầm lấy xấp ảnh, khi nhìn rõ nội dung trên ảnh, ông lập tức nổi trận lôi đình: “Trương Khải Thành! Tôi luôn coi ông là bạn, là đối tác mà tôi có thể tin tưởng mãi mãi, không ngờ ông lại tính toán tôi thế này!
“Ai là bác của cậu, chúng tôi là nguyên đơn, các người là bị đơn, cậu thân thiết cái gì chứ!” Diệp Gia Khiêm không khách sáo ngắt lời hắn ta.
“Bác…” Trương Húc Dương tức giận, nhưng còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy Trương Khải Thành vừa kinh ngạc vừa giận dữ nói: “Húc Dương, chuyện này là sao?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



