Tô Vân Phàm mệt mỏi đáp: "Anh vẫn đang ở bệnh viện, ban ngày chẳng phải đã nói với em rồi sao, bố anh bị lên cơn tim cấp tính, đang cấp cứu."
Chung Vũ Nhu hỏi: "Vậy giờ tình hình thế nào rồi?"
"Cấp cứu kịp thời nên không sao, nhưng cảm xúc của ông ấy không ổn định, bác sĩ bảo giờ không được để ông ấy chịu kích động nữa, nếu không suy tim sẽ rất nguy hiểm."
Chung Vũ Nhu cũng biết đôi chút chuyện xảy ra ban ngày.
Cô ta hằn học nói: "Chuyện này đều tại Lâm Tịch Vy! Cô ta không chỉ bôi nhọ danh dự của anh, còn hại chú phải đổ bệnh nhập viện, sao hồi đầu anh lại nhìn trúng loại phụ nữ có lòng dạ rắn rết đó thế không biết?"
Tâm trạng Tô Vân Phàm đang cực kỳ tồi tệ.
Anh ta cũng hận Lâm Tịch Vy.
Hận cô đã khiến "nỗi nhục lớn nhất đời" của anh ta bị tất cả mọi người biết, càng hận cô đã đảo lộn cuộc sống êm ấm vốn có của mình thành một đống hỗn độn.
Nhưng khi đối mặt với câu hỏi này của Chung Vũ Nhu, cảm xúc của anh ta bỗng trở nên kỳ lạ và phức tạp.
"Hồi đó em chia tay anh đột ngột quá, anh rất đau lòng, anh theo đuổi cô ta cũng chỉ vì muốn quên em đi thôi."
Tô Vân Phàm nói với vẻ đầy bất lực và ấm ức.
Anh ta không hề biết rằng hành động này cực kỳ thiếu đạo đức, hoàn toàn là đang lợi dụng Lâm Tịch Vy, đùa giỡn tình cảm của cô.
Chung Vũ Nhu ngẩn người, không ngờ câu trả lời lại là vậy, cô ta ngập ngừng giây lát rồi lập tức hạ giọng mềm mỏng: "Đều tại em không tốt... nhưng lúc đó em cũng bị dồn vào đường cùng, vì muốn cứu mẹ nên em buộc phải làm thế."
Chuyện của vài năm trước rồi, giờ có bàn luận đúng sai cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tô Vân Phàm không tiếp lời, chỉ nói: "Em ngủ trước đi, đêm nay anh không về đâu, phải ở lại trông bố."
"Vậy còn chuyện sáng mai thì sao?" Chung Vũ Nhu lập tức truy hỏi.
Cô ta không thể chờ thêm dù chỉ một giây, chỉ muốn anh ta lập tức ly hôn với Lâm Tịch Vy.
"Em khó khăn lắm mới thuyết phục được Lâm Tịch Vy, có thể dùng cái giá nhỏ nhất để đổi lấy tự do cho anh, nếu bỏ lỡ cơ hội này, lỡ sau này cô ta lại đòi vố lớn..."
"Yên tâm đi, ngày mai nhất định sẽ ly hôn." Tô Vân Phàm cắt ngang lời Chung Vũ Nhu, gương mặt u ám và tàn nhẫn.
Trong đầu anh ta không ngừng hiện lên từng thước phim xảy ra ban ngày, lục phủ ngũ tạng đều tràn ngập cảm giác nhục nhã tột độ khi bị Lâm Tịch Vy vạch trần chuyện xấu.
Cứ nghĩ đến việc bí mật không thể làm đàn ông của mình bị bàn tán khắp nơi, anh ta lại nghiến răng nghiến lợi.
Nhất định phải ly hôn!
Và anh ta còn phải trừng phạt Lâm Tịch Vy thật nặng nề!
Để cô phải trả giá cho lời nói và hành động của chính mình!
Chung Vũ Nhu nghe anh ta khẳng định chắc nịch, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống: "Được, vậy sáng mai gặp, tối nay anh vất vả rồi, em xót anh lắm, tiếc là em còn phải chăm con gái nên không qua đó cùng anh được."
Phải thừa nhận rằng Chung Vũ Nhu thực sự rất có bản lĩnh trong việc dỗ dành đàn ông.
Rõ ràng trong lòng chẳng hề muốn đến chăm bệnh nhân, nhưng ngoài miệng vẫn phải nói cho thật tình thiết tha.
Nhưng Tô Vân Phàm lại luôn bị gạt bởi chiêu này, bị cô ta dắt mũi xoay như chong chóng, lập tức chủ động bày tỏ: "Em có lòng là anh vui rồi, lát nữa anh sẽ chuyển tiền qua cho em."
"Dạ." Chung Vũ Nhu vui mừng khôn xiết, giọng điệu càng thêm dịu dàng sến súa: "Vân Phàm, em yêu anh, cuộc sống hạnh phúc của chúng ta sắp bắt đầu rồi!"
Sau khi cúp điện thoại, Tô Vân Phàm nói được làm được, thật sự chuyển cho Chung Vũ Nhu một triệu.
Anh ta đã soạn xong thỏa thuận ly hôn từ lâu.
Trước đó anh ta còn định chia cho Lâm Tịch Vy chút tài sản, bao gồm tiền mặt, xe cộ và nhà cửa.
Nhưng giờ thì anh ta đổi ý rồi.
Không những không cho Lâm Tịch Vy một xu, anh ta còn muốn giành quyền nuôi con trai.
Cho dù đứa bé không phải con ruột của mình, anh ta cũng phải cướp cho bằng được!
Không vì gì cả, chỉ để trả thù cô thật tàn khốc!
Lúc này, Lâm Tịch Vy vừa tăng ca rời khỏi công ty, vừa lên xe đã hắt hơi liên tục ba cái.
"Chắc chắn là Tuấn Tuấn nhớ mình rồi..." Cô lẩm bẩm trong lòng, không kìm được mà nhấn ga tăng tốc.
…
Mười giờ đêm, Tần Gia Mặc vẫn đang làm việc.
Tiện thể chờ kết quả giám định DNA.
Mãi đến gần rạng sáng, phía phòng thí nghiệm vẫn chưa có tin tức gì truyền tới.
Anh gập máy tính xách tay lại, khi đứng dậy định về phòng ngủ thì gọi một cuộc điện thoại cho bác sĩ.
Nhưng không có người nhấc máy.
Đôi mày kiếm nhíu chặt, sắc mặt không kìm được mà căng thẳng theo.
Anh biết chuyện này không thể vội vàng, nhưng lòng cứ bồn chồn không yên, vừa mong đợi kết quả lại vừa sợ hãi kết quả đó.
Sợ rằng chỉ là mình nghĩ quá nhiều, sợ đứa bé kia chẳng có chút quan hệ nào với Nhạc Lãng.
Bước vào phòng ngủ, anh chuẩn bị đi tắm trước, ngay lúc định đặt điện thoại xuống thì tiếng chuông đột ngột vang lên.
Thần kinh anh căng ra, nhìn vào màn hình điện thoại, ánh mắt lập tức cứng lại.
"Alo, kết quả có rồi sao?"
Ở đầu dây bên kia, bác sĩ phụ trách làm giám định có vẻ hơi ấp úng.
"Anh Tần, có kết quả rồi, nhưng mà..."
Chữ "nhưng mà" này khiến trái tim vốn mong đợi suốt cả ngày của Tần Gia Mặc lập tức rơi xuống vực thẳm.
Xem ra đúng là anh đã nghĩ nhiều quá rồi.
Anh chủ động hỏi: "Đứa bé đó không có quan hệ gì với nhà họ Tần sao?"
"Không, không phải..." Bác sĩ phủ nhận.
Trái tim vừa rơi xuống của Tần Gia Mặc lại lập tức vọt lên.
"Đứa bé đó thực sự là cháu ruột của tôi?"
"Cũng không phải..." Bác sĩ ngập ngừng, nhìn kết quả giám định trong tay, nghĩ mãi không thông.
Cái này cũng không phải, cái kia cũng không phải, Tần Gia Mặc lập tức nổi giận: "Rốt cuộc kết quả là gì, anh bị câm không biết nói chuyện à?"
Bác sĩ bị anh quát cho giật nảy mình, thốt lên: "Anh Tần, đứa bé đó với anh không phải quan hệ chú cháu, mà là bố con ruột!"
Cái gì?
Sắc mặt Tần Gia Mặc đờ ra, giống như bị hóa đá.
Anh sững sờ mất hai giây mới dùng một tông giọng đầy vẻ không thể tin nổi truy hỏi: "Anh nói gì? Ai với ai là bố con ruột?"
Anh tưởng mình nghe nhầm, tưởng bác sĩ nói đứa bé và Nhạc Lãng là quan hệ bố con ruột.
Nhưng bác sĩ lại lặp lại một lần nữa vô cùng rõ ràng: "Anh Tần, theo mẫu máu anh gửi tới, kết quả giám định DNA hiển thị, anh và đứa bé đó là quan hệ bố con ruột."
Tần Gia Mặc nắm chặt điện thoại, trong đầu như có tiếng nổ vang.
Anh lớn chừng này tuổi, đã trải qua vô số sóng to gió lớn, nhưng chưa bao giờ chấn động đến mức mất tiếng, chấn động đến mức hoài nghi cuộc đời như lúc này.
Đứa bé đó và anh là quan hệ bố con ruột?
Sao có thể!
Anh quen Lâm Tịch Vy bao giờ?
Rồi xảy ra quan hệ với Lâm Tịch Vy vào lúc nào?
Chuyện này đúng là nực cười nhất thiên hạ!
"Phòng thí nghiệm hàng đầu các anh mà trình độ chỉ có thế này sao? Tôi và mẹ đứa bé trước đó hoàn toàn không quen biết, sao có thể là bố ruột của con cô ấy được?"
Đại não Tần Gia Mặc trống rỗng một hồi lâu, trung khu ngôn ngữ mới hoạt động trở lại, kế đó là lên tiếng quở trách đầy giận dữ.
"Anh Tần, kết quả giám định không thể sai được, tôi đề nghị anh nên cố gắng nhớ lại quá khứ một chút, có lẽ anh đã trải qua tình huống đặc biệt nào đó, ký ức bị hỗn loạn hoặc đã quên mất điều gì..."
Bác sĩ chỉ có thể phản hồi như vậy.
Bởi vì khi cầm kết quả giám định này, bác sĩ cũng hoang mang chẳng kém.
Thế nên ban nãy khi anh gọi đến, anh ta mới không biết mở lời thế nào.
Anh ta cũng cảm thấy kết quả này cứ như đang nói đùa Cá tháng Tư vậy.
Nhưng kết quả giám định giấy trắng mực đen, tuyệt đối không thể có sai sót.
Yết hầu Tần Gia Mặc khẽ chuyển động.
Sự chấn động trên mặt anh vẫn chưa hoàn toàn tan biến, theo lời nhắc nhở của bác sĩ, suy nghĩ nhanh chóng truy xuất mọi khả năng có thể xảy ra trong quá khứ.
Anh chắc chắn trước đây anh không hề quen biết Lâm Tịch Vy, càng không thể xảy ra quan hệ với cô.
Nhưng đứa bé kia giống Nhạc Lãng như đúc, thậm chí còn có vài nét giống anh, mà giờ đây kết quả giám định trực tiếp khẳng định đó là con trai ruột của anh…
Vậy thì khả năng duy nhất...
Tần Gia Mặc suy nghĩ cực nhanh, đột nhiên nhớ lại một chuyện.
"Mạnh Quân Hách." Anh lầm bầm cái tên này, mặc kệ bây giờ đã là đêm khuya rạng sáng, đột ngột xoay người xuống lầu, hùng hổ lái xe lao ra khỏi cửa.
Trên đường đi, anh gọi điện cho Mạnh Quân Hách.
Bác sĩ Mạnh cũng vừa tăng ca về đến nhà, tắm rửa xong đang định đi ngủ, nhận được điện thoại của bạn thân, anh ấy ngáp một cái rồi hỏi bằng giọng mũi ồm ồm: "Muộn thế này rồi, Luật sư Tần có gì chỉ giáo?"
Giọng Tần Gia Mặc căng như dây đàn: "Đang ở nhà?"
"Nửa đêm nửa hôm thế này, tôi không ở nhà thì ở đâu được?"
"Tốt lắm, đợi tôi."
Anh buông ra bốn chữ ngắn gọn rồi ngắt cuộc gọi.
Mạnh Quân Hách vốn đang buồn ngủ nhíu cả mắt, nhận xong cuộc điện thoại này bỗng dưng tỉnh cả người.
"Tên này lại phát điên gì nữa đây?" Anh ấy lầm bầm một câu, không mấy để tâm, lướt điện thoại giết thời gian, tiện thể chờ bạn thân.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, anh ấy giật nảy mình.
"Đến nhanh thế, bay tới à?"
Vì chỗ ở của hai người cách nhau một quãng khá xa, dù đêm khuya không tắc đường thì cũng phải mất nửa tiếng.
Thế mà nãy giờ mới có hơn mười phút.
Mạnh Quân Hách lẩm bẩm xong, đứng dậy khoác áo ngủ ra mở cửa.
Nhìn qua mắt mèo, thấy sắc mặt của bạn thân bên ngoài tái xanh, có vẻ không có ý tốt, Mạnh Quân Hách theo bản năng vực dậy tinh thần.
"Nửa đêm nửa hôm thế này, cậu có chuyện gì mà cấp bách đến..." Anh ấy vừa làu bàu vừa mở cửa.
Nhưng lời còn chưa dứt, Tần Gia Mặc đã đẩy mạnh cửa ra, cửa va vào khiến anh ấy lảo đảo lùi lại phía sau.
"Gia Mặc, cậu làm... này này này! Cậu làm gì thế!"
Tần Gia Mặc xông vào, không đợi anh ấy đứng vững, một tay đã đưa lên túm chặt cổ áo anh ấy, ấn mạnh lên tường.
Mạnh Quân Hách sợ tới mức dựng cả tóc gáy, chưa nói hết câu đã ăn trọn một cú đấm vào cằm.
"Mẹ kiếp!" Mạnh Quân Hách đau đớn chửi thề một tiếng, ngoảnh đầu gầm lên: "Cậu bị điên à? Nửa đêm xông vào nhà tôi, chẳng nói chẳng rằng đã ra tay đánh người, ông đây chọc gì cậu hả?"
Tần Gia Mặc siết chặt cổ áo anh ấy lần nữa, đè anh ấy lên tường.
"Năm đó lúc cậu thực tập, kéo tôi đi hiến tặng tinh trùng, sau đó tôi bảo cậu hủy đi, có phải cậu đã lén giữ lại không?"
Sắc mặt Tần Gia Mặc u ám, đáy mắt đen thẳm sâu thẳm cuộn trào những đợt sóng dữ, ánh mắt rực lửa phẫn nộ nhìn chằm chằm bạn thân.
Mạnh Quân Hách ngẩn người, ánh mắt cứng lại.
Đều là người thông minh, não anh ấy phản ứng cực nhanh, lập tức hiểu ra vấn đề.
"Ý cậu là sao? Chẳng lẽ cậu tìm thấy con của mình rồi?"
Mạnh Quân Hách nhớ trước đó bạn thân từng gọi điện hỏi anh ấy việc điều tra mẫu của Nhạc Lãng có nhầm lẫn gì không.
Còn hỏi đến cách giám định quan hệ ADN của bác cháu ruột.
Giờ đây anh lại nửa đêm hùng hổ tới hỏi chuyện "hủy mẫu" năm đó.
Kết nối đầu đuôi lại, Mạnh Quân Hách đưa ra một giả thuyết táo bạo - Rất có thể thông qua manh mối nào đó, bạn thân đã tìm thấy một đứa bé.
Có lẽ ban đầu anh tưởng đối phương là cốt nhục của Nhạc Lãng, nhưng kết quả giám định lại hiển thị đối phương là con ruột của anh?
Mạnh Quân Hách cũng trở nên phấn khích.
Biển người mênh mông, xác suất gặp gỡ kiểu này nhỏ bé biết nhường nào.
Vậy mà bạn thân lại có thể gặp được?
Tần Gia Mặc nhìn phản ứng của anh ấy, lại nghe anh ấy hỏi vậy, trong lòng đã có câu trả lời.
Anh cực kỳ phẫn nộ, không ngần ngại tặng thêm một cú đấm nữa.
Mạnh Quân Hách đau đớn, lảo đảo suýt ngã quỵ, khóe miệng cũng bị rách da chảy máu.
"Hừ... mẹ kiếp cậu ra tay ác quá đấy." Sau khi đứng thẳng dậy, Mạnh Quân Hách nhìn vết máu trên tay mình, nhíu mày làu bàu than vãn.
Tần Gia Mặc không thèm để ý đến anh ấy, xoay người đi về phía phòng khách.
Mạnh Quân Hách nóng lòng muốn hóng hớt toàn bộ sự việc, lập tức đóng cửa lại đi theo sau, về phòng khách trước tiên lấy một túi đá trong tủ lạnh áp lên khóe miệng, sau đó mới quay về phòng khách.
"Rốt cuộc là thế nào? Cậu nói cho rõ xem." Mạnh Quân Hách chủ động hỏi.
Tần Gia Mặc vẫn im lặng, chỉ lườm anh ấy một cái cháy mắt, rồi ném một bản báo cáo giám định cho anh ấy.
Trước khi tới đây, Tần Gia Mặc đã bảo người phụ trách phòng thí nghiệm đưa bản báo cáo giám định cho anh ở giữa đường.
Mạnh Quân Hách vội vàng đón lấy, mở ra xem, đôi mắt trợn tròn.
"Mẹ kiếp! Xác suất này..." Tuy trong lòng đã đoán ra được, nhưng khi nhìn thấy bằng chứng giấy trắng mực đen, Mạnh Quân Hách vẫn kinh ngạc đến ngây người.
"Cậu có biết nếu tôi truy cứu hành vi này của cậu, cậu sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật không?" Tần Gia Mặc là luật sư, không kìm được mà dọa dẫm bạn thân.
Mạnh Quân Hách rùng mình một cái, nhìn anh hỏi: "Cậu không định tống tôi vào tù thật đấy chứ?"
"Tôi thực sự rất muốn!"
Mạnh Quân Hách cũng thấy hơi sợ.
Nhưng anh ấy tin bạn thân mình sẽ không làm thế.
"Gia Mặc... chuyện này, đúng là tôi không đúng, ngoại trừ chuyện tống tôi vào tù, còn lại cậu muốn xử lý tôi thế nào cũng được." Mạnh Quân Hách ngoài miệng nhận tội, nhưng trong lòng lại vô cùng kích động.
Nhưng tâm trạng Tần Gia Mặc rất loạn, lại một lần nữa im lặng.
Một hồi lâu sau, Mạnh Quân Hách thấy cảm xúc của anh đã bình phục đôi chút, không nhịn được mà ngồi xuống bên cạnh anh, dè dặt hỏi: "Rốt cuộc cậu phát hiện ra bằng cách nào vậy? Còn nữa, đứa nhỏ đó mấy tuổi rồi? Trai hay gái?"
Tần Gia Mặc liếc mắt qua một cái, anh ấy sợ tới mức lại rụt cổ lại, mím môi.
"Đứa bé gần ba tuổi, là con trai, bị bệnh máu trắng, đang nằm viện ở Bệnh viện Phụ sản và Nhi đồng tỉnh, cùng tầng với mẹ tôi nhưng khác khu, chúng tôi tình cờ chạm mặt, thằng bé trông y hệt Nhạc Lãng lúc nhỏ."
Tần Gia Mặc dùng từ ngữ súc tích nhất để khái quát lại toàn bộ sự việc một cách chuẩn xác.
Mạnh Quân Hách nghe xong, lại một lần nữa kinh ngạc.
"Hóa ra là thế... hèn chi trước đó cậu bảo tôi tra xem mẫu hiến tinh của Nhạc Lãng có ai sử dụng không, ngay từ đầu cậu đã nghi ngờ đứa bé đó là con của Nhạc Lãng."
Tần Gia Mặc nói: "Không phải, lúc đó tôi vẫn chưa biết đến sự tồn tại của đứa bé này, nếu không tôi đã làm giám định từ lâu rồi."
"Ồ..." Trong lòng Mạnh Quân Hách có rất nhiều thắc mắc, nhưng nhìn sắc mặt Tần Gia Mặc, lại không dám quá hóng hớt.
Anh ấy chỉ có thể chọn ý chính: "Cậu vừa nói đứa bé đó bị bệnh máu trắng?"
"Ừ."
"Điều trị thế nào rồi? Với trình độ y tế hiện nay, bệnh máu trắng không còn là vô phương cứu chữa nữa." Mạnh Quân Hách nói.
Nhắc đến điều này, đáy mắt Tần Gia Mặc lộ ra vài phần xót xa thương cảm.
"Tạm thời không rõ..." Dù sao trước đó cũng không ngờ giữa họ lại là mối quan hệ này, anh không thể đi tọc mạch chuyện riêng của người ta.
Giữa hai người lại chìm vào im lặng.
Thế nên...
Có phải có thể để bố mẹ cho rằng đó là con của Nhạc Lãng không? Để họ tiếp tục có một niềm mong mỏi, một hy vọng để sống tiếp?
Nhưng anh nên làm thế nào để mở lời với Lâm Tịch Vy đây?
Đối phương liệu có thể chấp nhận sự sắp đặt này không?
Mạnh Quân Hách thấy anh cứ im lặng không nói gì, mặt sa sầm với vẻ trầm tư, ngập ngừng một lát rồi đánh bạo cất tiếng: "Gia Mặc, giờ cậu tính sao? Bố mẹ đứa bé này làm nghề gì? Điều kiện gia đình thế nào? Cậu có muốn nhận đứa bé này không?"
Tần Gia Mặc không trả lời, ngược lại đột nhiên nhìn Mạnh Quân Hách hỏi: "Tại sao nó lại trông giống Nhạc Lãng hơn?"
Câu hỏi này đã chạm đúng vào chuyên môn của Mạnh Quân Hách.
Anh ấy lập tức giải thích: "Chuyện này bình thường mà! Cháu trai giống bác ruột hay chú ruột là chuyện không thể bình thường hơn. Một số gen của bố mẹ cậu ở trên người cậu là gen lặn, ở trên người Nhạc Lãng là gen trội, nhưng thông qua cậu di truyền cách đời, trên người đứa bé đó lại biểu hiện thành gen trội… Thế thì nó sẽ giống Nhạc Lãng hơn, điều này hoàn toàn hợp lý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)