Khoảng 5 phút sau.
Trong lúc dừng đèn đỏ ở ngã tư, Quan Hâm nhận được tin nhắn trả lời của Chu Cận Đình.
[Được.]
Ngắn gọn súc tích, rất đúng phong cách của anh.
Quan Hâm xem xong tin nhắn thì tắt màn hình, bên tai lại bất giác vang lên những lời của Châu Nghiên.
Tàn nhẫn độc ác, vong ân bội nghĩa sao…
Quan Hâm gõ gõ ngón tay lên vô lăng. Trước khi chính mình chưa thực sự cảm nhận được, cô sẽ mặc định coi tất cả là lời bôi nhọ ác ý của đối thủ.
…
Quan Hâm về đến công ty, bận rộn đến tận 9 giờ 15 mới rời đi.
Trong suốt quý 1, đây gần như là guồng quay công việc thường ngày của cô, tan làm trước 9 giờ đã được coi là sớm.
Chỉ còn chút vất vả ngày mai nữa thôi, đợi đến khi dự án Hằng Hải ngã ngũ, cô sẽ đón một kỳ nghỉ dài nửa tháng.
Màn đêm buông xuống, ánh đèn đường hắt bóng.
Lần này Quan Hâm không đi nhầm nữa, vừa ra khỏi hầm gửi xe là cô đánh lái thẳng về hướng ngược lại với Vạn Hoa Phủ.
Tại Vịnh Lam Ngạn, phòng khách được thắp sáng bởi hai ngọn đèn tường.
Chu Cận Đình đang ngồi cạnh quầy bar tủ rượu ở phía Tây, tay cầm điện thoại.
Có vẻ anh cũng vừa mới về không lâu, trên người vẫn diện chiếc sơ mi và quần âu, gấu tay áo xắn hờ để lộ một đoạn cánh tay rắn chắc.
Dưới ánh đèn mờ ảo, người đàn ông toát lên một khí chất cao quý bẩm sinh, nhìn thế nào cũng chẳng giống một kẻ vong ân bội nghĩa.
Quan Hâm rón rén bước vào phòng khách. Cô vừa đặt chiếc túi Birkin xuống sofa, đã nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên qua điện thoại: "Cô ấy không rảnh, để khi khác có dịp rồi tính."
Không rõ "cô ấy/anh ấy" mà anh nhắc đến là ai.
Quan Hâm xoay người, định bụng lên lầu thay đồ để tránh đi vài phút.
Thế nhưng Chu Cận Đình vừa dứt lời đã cúp luôn máy.
Quan Hâm quay đầu nhìn anh, cất tiếng hỏi: "Anh về lúc mấy giờ vậy?"
"Vừa mới về." Người đàn ông xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, liếc nhìn dáng điệu dở đi dở ở của cô: "Em định đi ngủ à?"
Quan Hâm quay lại cầm lấy túi xách, đáp: "Đâu có, tôi thấy anh đang gọi điện nên định lên lầu thay đồ thôi."
Cô xách túi tiến về phía quầy bar: "Hôm qua quên không nói với anh, lúc ở Hoa Huy tôi có gặp Bùi Yến Vân, anh ấy đưa cho tôi một chiếc thẻ ở khu nghỉ dưỡng."
Cô và Bùi Yến Vân vốn chẳng có giao tình gì.
Chiếc thẻ này được đưa nể mặt ai, cô thừa biết trong lòng.
Thế nên dù thế nào cũng phải báo lại với Chu Cận Đình một tiếng.
Quan Hâm định rút thẻ từ trong túi xách ra nhưng vừa chạm tay vào mép túi, anh đã đưa tay nắm lấy cổ tay cô, tay kia dùng hai ngón tay nhẹ nhàng đẩy chiếc túi ra: "Không cần xem, cậu ấy đưa thì em cứ cầm lấy."
Thấy vậy, Quan Hâm cũng đành thôi, gật đầu đồng ý nhưng cổ tay lại không rút lại được.
Ngón tay Chu Cận Đình rất dài, dễ dàng ôm trọn lấy cổ tay mảnh mai của cô.
Ngón cái của anh như vô thức vuốt ve vùng da nơi mạch máu cô đập thình thịch: "Cậu ấy còn nói gì nữa không?"
Quan Hâm cố gắng kéo sự chú ý khỏi xúc cảm nơi cổ tay, ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Khu nghỉ dưỡng bắt đầu mở cửa thử nghiệm vào cuối tuần này, anh ấy mời tôi đến trải nghiệm thử."
Chu Cận Đình trầm giọng hỏi: "Cuối tuần em rảnh chứ?"
"Để xem sao, chắc là có."
Người ta đã có lòng như thế, cô cũng không thể phụ ý tốt của người ta được.
Đợi đến cuối tuần, cô sẽ rủ Khương Vận đi ủng hộ.
Nhưng cô không nói ra, cảm thấy chuyện này chẳng đáng để nhắc tới.
Chu Cận Đình "ừ" một tiếng, ngón tay miết nhẹ lên làn da mềm mịn của cô rồi mới buông ra: "Đi trải nghiệm thử cũng tốt, cứ coi như xả stress."
Quan Hâm gật đầu, đang định lên tiếng thì bụng bỗng kêu lên ùng ục.
Phòng khách yên tĩnh như vậy, đương nhiên Chu Cận Đình nghe vô cùng rõ.
Anh khẽ nhướng đôi mày rậm: "Em chưa ăn tối à?"
Tuy Quan Hâm hơi bối rối nhưng nét mặt vẫn khá bình thản: "Tôi ăn rồi."
Lúc về công ty, mải cùng nhóm Trình Việt sắp xếp lại tài liệu nên cô chỉ ăn đại chút salad cho qua bữa tối. Giờ thì đống "cỏ" trong bụng đó chắc đã tiêu hóa sạch rồi.
Chu Cận Đình cụp mắt nhìn đồng hồ đeo tay: "Em muốn ăn gì?"
"Không ăn đâu, muộn quá rồi." Phản ứng đầu tiên của Quan Hâm là lắc đầu: "Lát ngủ say là hết đói ngay thôi."
Chu Cận Đình gác một tay lên mép bàn, ánh mắt thâm sâu: "Đồ Trung hay đồ Tây?"
Quan Hâm: "..."
Nghe điệu bộ này thì cô không ăn không được đúng không?
Lúc này, Chu Cận Đình đang ngồi trên ghế quầy bar, một chân buông thõng chống xuống đất, tầm mắt vừa hay ngang bằng với Quan Hâm. Đôi mắt anh hẹp dài, ở góc nhìn thẳng thế này càng dễ khiến người ta nhận ra sự sắc sảo sâu không lường được nơi đáy mắt anh.
Chu Cận Đình nhìn cô chằm chằm, giọng nói bỗng trầm xuống vài phần: "Trước kia ở Vạn Hoa Phủ, đói bụng em cũng nhịn không ăn à?"
Tất nhiên là không.
Khi đó cô được tự do, buồn ngủ thì đi ngủ, đói bụng thì đi ăn. Ở nhà mình lúc nào cũng tiện.
Nhưng ở đây rốt cuộc vẫn khác.
Mới hai ngày ngắn ngủi, cô vẫn chưa thể xem căn biệt thự này là "nhà".
Chạm phải ánh mắt của Chu Cận Đình, Quan Hâm không chọn đồ Trung cũng chẳng chọn đồ Tây mà đáp: "Vậy tôi gọi ship đồ ăn nhé."
Nét mặt nghiêm nghị của người đàn ông dần giãn ra: "Em không muốn ra ngoài ăn sao?"
Quan Hâm lấy điện thoại mở app đặt đồ ăn, thuận miệng đáp: "Tôi mệt, lười đi lắm."
Yết hầu Chu Cận Đình khẽ trượt lên xuống, cuối cùng vẫn ngầm đồng ý với lựa chọn của cô.
Đồ ăn giao tới rất nhanh. Chỉ 15 phút sau, quản gia túc trực 24/24 của khu nhà đã mang tới tận cửa.
Quan Hâm không gọi những món nhiều dầu mỡ hay đậm vị, chỉ đặt một bát cháo trứng bách thảo và ba chiếc há cảo tôm.
Cô ăn từng ngụm cháo nhỏ, mắt khẽ cụp xuống, thỉnh thoảng xem đến đoạn hài hước trong video lại bất giác cong môi cười mỉm.
Nếu như lúc này Quan Hâm ngẩng đầu lên, cô sẽ phát hiện ra bóng dáng cao lớn thẳng tắp của một người đang đứng bên lan can tầng hai, được ánh đèn phản chiếu rõ mồn một trên ô cửa kính sát đất của phòng khách.
…
Khi Quan Hâm về phòng ngủ chính thì đã hơn 11 giờ.
Chu Cận Đình không có trong phòng, chắc hẳn anh vẫn đang bận rộn trong thư phòng.
Quan Hâm lấy quần áo vào phòng tắm, tắm rửa xong xuôi rồi leo lên giường. Trong lúc dòng suy nghĩ cứ trôi nổi miên man, mí mắt cô ngày một trĩu nặng.
Thật ra hai hôm vừa rồi cô đều ngủ không ngon giấc. Đặc biệt là đêm qua, lúc từ Vạn Hoa Phủ quay về Vịnh Lam Ngạn đã gần 1 giờ sáng.
Tối nay hiếm hoi được nghỉ ngơi sớm, thế nên cô không đợi Chu Cận Đình mà cứ thế chìm vào giấc ngủ sâu.
Còn về việc Chu Cận Đình về phòng lúc nào, đã làm những gì, cô hoàn toàn không hay biết.
Sáng sớm hôm sau.
Giống như hai hôm trước, lúc Quan Hâm tỉnh dậy, Chu Cận Đình đã không còn ở trong phòng.
Từ lúc hai người chung giường chung gối đến nay, ngày nào anh cũng dậy rất sớm.
Quan Hâm cho rằng đó là do anh ít ngủ.
Dưới nhà, Chu Cận Đình vẫn chưa đi, anh đang đứng trước cửa sổ gọi điện thoại.
"Thị phần khu vực Hoa Bắc, Trần Trọng Minh chiếm được nhiều nhất cũng chỉ 15%, những mối nhỏ lẻ khác quá nhiều, hắn ta không ôm hết được."
Quan Hâm khựng lại, và rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Cô nhớ ra người đàn ông nói chuyện với vợ của sếp Triệu hôm qua là ai rồi.
Quan Hâm nhìn Chu Cận Đình đang gọi điện, ánh mắt hiếm hoi ánh lên vẻ háo hức.
Nếu không phải tình cờ nghe được nội dung cuộc gọi của anh, có lẽ cô cũng không đột nhiên nhận ra được người đó.
Quan Hâm sắp xếp lại dòng suy nghĩ rồi gửi cho Trình Việt một tin nhắn để trao đổi thông tin.
Địa điểm đàm phán hôm nay được ấn định tại một văn phòng luật sư trung gian, cả bên mua và bên bán đều không có lợi thế sân nhà.
Quan Hâm và Trình Việt hẹn gặp nhau ở văn phòng luật sư.
Trước khi ra khỏi cửa, Chu Cận Đình dời điện thoại khỏi tai, cất giọng trầm nói: "Xong việc thì gọi cho tôi."
Thấy điện thoại của anh vẫn đang trong cuộc gọi, Quan Hâm không hỏi nhiều mà chỉ gật đầu đáp: "Được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)