Chị Mạch phẫn nộ đồng tình: “Đúng thế! Mấy món đồ chị chọn cho em toàn là hàng hot nhất hiện nay, được đặt đơn rất nhiều lần, bán chạy như thế, quê chỗ nào chứ?”
“Còn nữa, cô ấy nói mối tình đầu của Hi Kinh thông thạo ba thứ tiếng.” Thiên Đại Lan hít hít mũi: “Hình như là Anh, Pháp, Ý hay gì đó. Mà em cũng biết ba thứ tiếng đấy, em biết nói tiếng phổ thông, tiếng Thiết Lĩnh và tiếng Nhật. Em có tự hào không? Em có khoe khoang không? Em có đi khắp nơi nói cho người ta biết không? Đó là vì em khiêm tốn.”
“Đúng vậy!” Chị Mạch nghiêm túc chỉ trích: “Không bằng một nửa sự điềm tĩnh của Thiên Thiên nhà ta. Thiên Thiên nhà ta còn biết nói cả tiếng Quảng Đông nữa kìa.”
“Phải ha!” Thiên Đại Lan nói: “Nói nhỏ thôi, khiêm tốn khiêm tốn.”
“Không vui thì mau về đi, cái quái gì thế không biết:” Chị Mạch nói: “Để lát chị tan làm xem vé tàu, đặt giúp em một vé. Mau chóng về nhà, đừng có ở đó chịu mấy thứ ấm ức vớ vẩn.”
“Vâng…” Thiên Đại Lan cầm chặt điện thoại, nhỏ giọng nói: “Nhưng mà em vẫn còn hơi luyến tiếc.”
“Luyến tiếc cái gì?” Chị Mạch hỏi: “Luyến tiếc cái gì cơ?”
“Hi Kinh đẹp trai.” Thiên Đại Lan khổ não vô cùng: “Lại còn giàu nữa.”
Chị Mạch nói: “Cũng đúng.”
Hai người im lặng một lúc, rồi Thiên Đại Lan nói: “Bạn của Hi Kinh còn nói, sau này cậu ấy sẽ kế thừa sự nghiệp của bố mình. Em đây còn là người kế thừa chủ nghĩa xã hội đấy; em phải gánh cả một trọng trách lớn như vậy mà em còn chưa nói gì, cậu ta vênh váo cái gì chứ.”
Chị Mạch cùng cô thở dài, thở dài xong còn dặn dò, nếu cần đặt vé thì gọi cho cô ấy.
Thiên Đại Lan nói xong rồi, tâm trạng tốt lên nhiều, mới rời khỏi nhà vệ sinh. Vừa ra cửa, bất thình lình lại đụng phải Diệp Tẩy Nghiễn mặc áo sơ mi đen.
Ống tay áo của anh đã buông xuống hoàn toàn, màu đen thẫm làm nổi bật đôi tay thon dài lại đẹp mắt, một đường gân xanh rõ ràng chạy dọc theo mu bàn tay đến ngón giữa, trông như đường vân trên cánh bướm lam lớn.
Thiên Đại Lan cúi đầu chào: “Chào anh.”
“Sao lúc nào cũng cúi chào thế?” Diệp Tẩy Nghiễn mỉm cười: “Học từ đâu vậy?”
Thiên Đại Lan uể oải thốt ra một lời nói dối khác: “Thầy dạy tiếng Nhật của em.”
Diệp Tẩy Nghiễn có vẻ rất hứng thú: “Em còn biết tiếng Nhật à?”
“Vâng, biết sơ sơ” Thiên Đại Lan nói.
“Sơ sơ là biết đến đâu?”
“Ví dụ như… baka*” Thiên Đại Lan quyết định phó mặc số phận.
*Ngu ngốc
“Tiếng Nhật không tệ, em không chỉ khiêm tốn mà còn rất hài hước.” Diệp Tẩy Nghiễn mỉm cười khen ngợi, dịu dàng nói: “Đại Lan, Hi Kinh còn nhỏ, bản tính nó không xấu, chỉ là cuộc sống quá thuận lợi, đôi khi nói năng không suy nghĩ. Nhờ em rộng lượng bỏ qua cho nó nhé.”
Thiên Đại Lan ngơ ngác nhìn anh: “Anh không hỏi em cần bao nhiêu tiền để rời khỏi Hi Kinh sao?”
Diệp Tẩy Nghiễn nhịn không được bật cười, ánh mắt đầy ý cười: “Đây cũng là do thầy dạy tiếng Nhật của em dạy à?”
“Không không, em xem trong phim Hàn Quốc.” Thiên Đại Lan thành thật trả lời.
“Anh sẽ không chia rẽ hai đứa.” Diệp Tẩy Nghiễn lắc đầu, mỉm cười: “Hi Kinh thực sự thích em, nếu không cũng chẳng hao tâm tổn trí mà dựng lên vở kịch này. Anh là anh trai nó, không phải kẻ chuyên đi chia rẽ uyên ương.”
Anh ra hiệu cho Thiên Đại Lan đi theo mình, chỗ này gần nhà vệ sinh, không thích hợp để trò chuyện.
Diệp Tẩy Nghiễn cao lớn, sải chân dài, Thiên Đại Lan phải bước nhanh mới có thể miễn cưỡng theo kịp.
Vừa bước nhanh theo, miệng cô vừa do dự: “Nhưng bên phía ông già…”
Diệp Tẩy Nghiễn dừng bước, quay đầu nhìn cô, kinh ngạc: “Ông già nào?”
“À, chính là chú Diệp… Diệp Hi Kinh, ừm, cũng chính là bố anh, chẳng phải người Bắc Kinh các anh đều gọi bố mình là ‘ông già’ sao?” Thiên Đại Lan giải thích.
*Đây là loại thẻ mà người dùng có thể nạp tiền vào trước để sử dụng tại một cửa hàng, trung tâm thương mại hoặc hệ thống dịch vụ cụ thể. Khi thanh toán, khách hàng chỉ cần quẹt thẻ mà không cần dùng tiền mặt hay thẻ ngân hàng. Nó tương tự như thẻ quà tặng (gift card) hoặc thẻ thanh toán trả trước (prepaid card).
Thiên Đại Lan không hiểu ý anh: “Anh?”
XONG! ĐỜI! RỒI…
Không lẽ vừa nãy cô ăn nhiều quá, làm Diệp Tẩy Nghiễn sợ hãi, đổi ý, cuối cùng vẫn quyết định dùng tiền để đuổi cô đi? Mà anh định đưa bao nhiêu tiền đây?
Cô lo lắng nhìn thẳng vào mắt Diệp Tẩy Nghiễn, phát hiện anh đang cười.
Hình như anh nhìn thấu suy nghĩ của cô: “Không phải như mấy thứ em thấy trong phim Hàn đâu, đây là quà gặp mặt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


