Lương Uyển Nhân chế giễu: “Đúng là bình hoa mới ra khỏi lò.”
Thiên Đại Lan thấy tai Diệp Hi Kinh khẽ động, hệt như một chú mèo con. Hành động của cậu cũng giống hệt mèo con, nghe thì vẫn nghe nhưng chẳng hề có phản ứng gì, chỉ chuyên tâm vào cuộc trò chuyện trước mặt.
Thiên Đại Lan nói: “Tôi muốn đi vệ sinh một lát.”
Cô không hiểu câu nói này đã chạm vào huyệt cười nào mà khiến Lương Uyển Nhân bật cười lớn hơn nữa.
Đến lúc này, ấn tượng của Thiên Đại Lan về thành phố này không mấy tốt đẹp.
Dạ dày cô bắt đầu cồn cào. Trên tàu hỏa nồng nặc mùi khó chịu, chăn mền lại ẩm hơi sương lạnh, ngủ một đêm trên chuyến tàu rét mướt đến đây mà chưa có gì vào bụng, giờ cô chỉ muốn nôn.
Vừa bước vào, đi qua một hàng bồn rửa tay sạch bóng ngăn nắp, chỉ một cái liếc mắt, Thiên Đại Lan lập tức nhận ra mình đã vào nhầm.
Không may, đây là nhà vệ sinh nam. Cũng may, bên trong chỉ có một người đàn ông, hơn nữa còn đang quay lưng về phía cô, đứng trước bồn tiểu.
Người đàn ông cao lớn, vận sơ mi đen, quần tây đen, tay áo xắn đến khuỷu, để lộ bắp tay rắn chắc với đường cơ bắp đẹp mắt.
Thiên Đại Lan chỉ kịp nhìn thoáng qua một vết sẹo dài, mờ nhạt trên cánh tay trái của anh ta, máu nóng tức thì dồn lên não. Cô vội vàng nói “Xin lỗi” rồi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng chưa kịp chạy hẳn ra ngoài, cơn chấn động bất ngờ khiến dạ dày cô cuộn lên, không thể kìm nén thêm nữa. Thiên Đại Lan không muốn nôn ra sàn nhà sạch bóng, gây phiền hà cho cô lao công, bèn tức tốc lao đến bồn rửa gần nhất, cúi đầu nôn thốc nôn tháo.
Cô vội vã mở vòi, tiếng nước ào ào át đi những âm thanh khó nghe, cuốn trôi đi thứ dịch vị vừa trào ra. Giờ phút này, cô thực sự nhếch nhác đến cùng cực. Thiên Đại Lan vốc một vốc nước lạnh tạt lên mặt, những giọt nước mắt nóng hổi vì khó chịu lăn dài trên gò má.
Hỏng bét! Lớp trang điểm trôi hết rồi!
Theo phản xạ, cô thò tay vào túi tìm giấy. Trước khi đến Bắc Kinh, cô đã xé cả một cuộn giấy lớn, gấp gọn để trong túi. Nhưng khi mò vào túi, cô mới sực nhớ ra… mình đã thay váy.
Tiếng nước vẫn chảy ào ào, người đàn ông bên cạnh cô lặng lẽ rửa tay.
Tay áo sơ mi đen vẫn xắn cao, cánh tay trái của anh có một vết sẹo dài, mờ nhạt.
Chính là người mà cô vô tình bắt gặp ban nãy.
Người đàn ông điềm tĩnh đến mức trông như một pho tượng.
Thiên Đại Lan vẫn đang cố tìm xem hộp khăn giấy được giấu ở đâu. Ân Thận Ngôn từng nói, ở Bắc Kinh, nhiều nhà vệ sinh công cộng có giấy lau miễn phí ngay tại bồn rửa tay, chỉ là không biết nó được đặt ở chỗ nào.
“Xin chào.”
Thiên Đại Lan đang loay hoay trong bộ dạng thảm hại, ngước đôi mắt ướt nhòe và hàng mi bết dính nhìn lên, mơ hồ thấy một đôi tay thon dài đang đưa cho cô một tờ giấy.
“Xin lỗi!” Một giọng nam trầm ấm, vô cùng dịu dàng cất lên: “Vừa rồi có làm cô giật mình không? Cô ổn chứ?”
“Vẫn ổn.” Thiên Đại Lan lấy khăn giấy che mắt, hơi cúi người, giọng khản đặc: “Anh yên tâm, tôi không nhìn thấy gì cả.”
“Ồ?” Người đàn ông thản nhiên hỏi lại: “Không thấy gì sao?”
“Đúng vậy!” Thiên Đại Lan gật đầu, còn cố nhấn mạnh để tăng thêm độ tin cậy: “Tôi là sinh viên Đại học Thanh Hoa, lẽ nào lại đi lừa anh?”
Cô nghe thấy tiếng cười khẽ của người đàn ông.
Không hổ danh là người thành phố lớn, tâm trạng thật vững vàng.
“Dù không cấm phụ nữ dùng bồn rửa tay trong phòng vệ sinh nam, nhưng cũng không hẳn là phù hợp.” Người đàn ông chỉ về một góc, nói với cô: “Khăn giấy ở đây, tạm biệt nhé, cô sinh viên Thanh Hoa.”
Vị tiên sinh có tâm trạng vững vàng kia vẫn giữ nguyên tâm trạng vững vàng mà rời đi.
Sau khi tiếng bước chân xa dần, Thiên Đại Lan lập tức chạy vọt vào nhà vệ sinh nữ bên cạnh, dùng khăn giấy lau khô mặt, cẩn thận dặm lại lớp trang điểm bị nhòe và chuốt lại hàng mi bết dính, sau đó mới khoan thai bước ra, đi về phía bàn ăn đã đặt.
Trước chỗ ngồi có thêm một người đàn ông.
Anh mặc áo sơ mi đen, bóng lưng cao lớn, thẳng tắp, bị những tán lá xanh um che khuất một phần. Dương Toàn đang rót trà cho anh.
Diệp Hi Kinh là người đầu tiên trông thấy cô, liền vội đứng dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)