Bên ngoài, Diệp Hi Kinh vẫn đang hỏi về chuyện của Thiên Đại Lan.
Cậu ta lại gõ cửa mấy cái nữa. Tiếng gõ cửa vang lên, khiến Thiên Đại Lan đang dán tai vào cửa giật nảy mình, theo phản xạ lùi lại, giống như một con sóc bị tiếng rìu đốn gỗ dọa cho hoảng sợ, vội vàng lùi về phía sau.
Sau khi lùi lại, Thiên Đại Lan nghe thấy một tiếng thở nặng nề của Diệp Tẩy Nghiễn. Cứ như thể… vừa nãy anh vẫn luôn nín thở.
Thiên Đại Lan cảm thấy bất an. Cô lén ngửi người mình… mình có mùi khó chịu sao? Không thể nào, vừa nãy anh còn như một con sói đói hôn lên xương quai xanh của cô, suýt nữa thì cắn luôn. Đủ rồi, dừng hồi tưởng lại ngay, xấu hổ quá, muốn giết anh luôn cho rồi.
“Anh, anh cứ để em vào trong nói chuyện.” Diệp Hi Kinh ở bên ngoài, nói: “Đứng ngoài thế này… em sợ làm Đại Lan tỉnh giấc. Anh không biết đâu, tai cô ấy nhạy lắm, thậm chí em còn có cảm giác cô ấy đang nghe lén chúng ta nói chuyện.”
“Anh buồn ngủ rồi.” Diệp Tẩy Nghiễn lạnh nhạt nói: “Sáng sớm ngày mai anh tìm em.”
“Đại Lan thích dậy sớm, em sợ.” Diệp Hi Kinh nói: “Chúng ta vẫn nên thống nhất lời nói ngay từ tối nay, tối nay là Phan Tiểu Hiền bị ốm, em đi chăm, anh nhớ chưa?”
Thiên Đại Lan trừng to mắt nhìn Diệp Tẩy Nghiễn bên cạnh. Cô không biết Diệp Tẩy Nghiễn có nhớ hay không, nhưng chính cô thì nhớ rất rõ!!!
“Ừ.” Diệp Tẩy Nghiễn không nhìn cô, chỉ nói: “Về đi.”
“Anh ngủ sớm đi nhé.” Diệp Hi Kinh quan tâm: “Hôm nay chưa nghe anh chửi, chắc anh uống không ít nhỉ.”
Diệp Tẩy Nghiễn đáp ngắn gọn: “Cút.”
Cuối cùng Diệp Hi Kinh cũng yên tâm rời đi. Diệp Tẩy Nghiễn không quan tâm đến cậu ta nữa. Thiên Đại Lan vẫn giữ nguyên tư thế nửa ngồi xổm.
Hai người cứ lặng lẽ như vậy suốt năm phút, đến khi bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, Diệp Tẩy Nghiễn mới lạnh nhạt nói: “Người bị ốm hôm nay là Ngũ Kha.”
Thiên Đại Lan nghiến răng nghiến lợi, muốn nói gì đó nhưng lại cảm thấy không thích hợp, Diệp Tẩy Nghiễn là anh trai ruột của Diệp Hi Kinh mà, gần gũi hơn cũng là điều bình thường, bảo vệ cậu ta cũng là điều dễ hiểu.
Diệp Tẩy Nghiễn không làm gì sai cả. Thế nhưng, cô vẫn thấy ấm ức. Cô lặn lội xa xôi, mang theo niềm hạnh phúc tràn đầy đến gặp bạn trai, kết quả suýt nữa lại lên giường với anh trai của bạn trai; chưa kịp hoàn hồn, cô lại vô tình biết được rằng buổi chiều bạn trai không đến đón mình là vì bận đưa một cô gái khác đến bệnh viện.
“Bố của Ngũ Kha là giáo viên dạy Toán cấp ba của anh.” Diệp Tẩy Nghiễn hiếm khi nói nhiều như vậy: “Cô ấy là bạn học của anh, cũng là hàng xóm của Hi Kinh lúc nhỏ; bây giờ cô ấy đang làm trợ giảng ở trường của Hi Kinh. Lần này bị ốm là vì hôm trước dầm mưa giúp Hi Kinh sắp xếp hồ sơ du học. Vì thế Hi Kinh mới chăm sóc cô ấy. Hiện tại giữa hai người họ không có bất kỳ quan hệ mờ ám nào, chỉ đơn thuần là giúp đỡ giữa bạn bè.”
Thiên Đại Lan ủ rũ nói: “Vậy bây giờ anh đang khuyên em đừng giận sao?”
“Tức giận là chuyện bình thường.” Diệp Tẩy Nghiễn nói: “Về mặt đạo đức, Hi Kinh không làm gì sai. Nhưng xét về mặt tình cảm, nó đã không xử lý tốt mối quan hệ giữa bạn gái và bạn khác giới, đây chính là lỗi của nó.”
Thiên Đại Lan không muốn nghe anh giảng đạo lý. Cô đang rất giận, giận đến mức đêm nay cũng không ngủ nổi. Lúc này, cô chỉ muốn xách vali rời khỏi nơi khiến cô vừa xấu hổ vừa đau lòng này.
“Ngày mai em hãy nói chuyện rõ ràng với Hi Kinh.” Diệp Tẩy Nghiễn nói, giọng điệu anh lại trở về vẻ điềm đạm như lần đầu gặp mặt, giống một người anh trai có chừng mực: “Nó từng nói với anh rằng lần này nói dối chỉ vì không muốn em ghen. Anh không tán thành quan điểm của nó, nhưng có một điều chắc chắn, nó thực sự rất thích em.”
Vừa nói, anh vừa siết chặt tay nắm cửa, mở ra, quan sát xung quanh một lượt rồi ra hiệu cho Thiên Đại Lan ra ngoài.
Cô cảm thấy tình cảnh lúc này giống như một vụ ngoại tình.
Diệp Tẩy Nghiễn mở cửa phòng cho cô, nhưng không bước vào. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt vali xuống sàn rồi đứng lại ở ngưỡng cửa.
Cả hai ăn ý nín thở. Họ cố gắng kìm nén đến mức ánh sáng cảm ứng ngoài hành lang cũng không kích hoạt.
Không có một ánh đèn nào bật lên vì hai người suýt bước qua giới hạn. Chỉ có ánh trăng trắng nhạt lẻn qua ô cửa sổ sát đất, tựa như một lớp lụa mỏng mềm mại che phủ mắt mũi họ.
Anh trai và bạn gái của em trai. Cô gái và anh trai của bạn trai. Chỉ vài phút trước, họ còn quấn quýt trên chiếc giường bị bóng tối nuốt chửng. Bây giờ, ngoài hành lang, cả hai lại ăn mặc chỉnh tề, khách sáo và lịch sự nói chuyện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)