Vào ngày đưa Thiên Đại Lan về, Diệp Hi Kinh vốn đã định dứt khoát nói lời chia tay với cô. Trăn trở lớn nhất của anh là chẳng biết ăn nói với anh trai ra sao. Diệp Tẩy Nghiễn, anh trai anh, là người cương trực, vốn không ưa tính khí sớm nắng chiều mưa của cậu em.
Bình minh còn chưa tỏ rạng. Trong chiếc áo choàng tắm màu đen, Diệp Tẩy Nghiễn ngồi trên ghế sofa trắng, nhẫn nại lắng nghe em trai giãi bày. Tách trà xanh biếc toả làn hương thơm dịu. Mái tóc Diệp Tẩy Nghiễn vẫn còn ẩm ướt, anh điềm tĩnh khác hẳn vẻ khuyên răn thường ngày: "Nếu đã vậy, chia tay vẫn hơn."
Nhận được lời hứa của anh trai rằng sẽ bù đắp và chăm lo cho Thiên Đại Lan, Diệp Hi Kinh thở phào nhẹ nhõm, song trong lòng lại dâng lên một cảm giác hụt hẫng khôn tả. Anh chưa từng lường trước được điều này.
Cách một bức tường, hơi nóng trong phòng tắm vẫn chưa tan hết. Thiên Đại Lan chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi, ngâm mình trong bồn tắm, tay khẽ che miệng, chẳng dám thở mạnh. Làn nước ấm mơn man nơi cổ, khéo léo che đi vết hằn trên cổ tay cô – dấu vết do Diệp Tẩy Nghiễn để lại lúc gõ cửa.
Gặp người nói lời hay, gặp quỷ nói lời ma mị. Gã dối trá tinh ranh và bậc chính nhân quân tử độc đoán, hai thái cực trong cùng một con người. Một vị đại ca ưu tú.
---------------
Lần đầu tiên Thiên Đại Lan gặp Diệp Tẩy Nghiễn, anh là anh trai của bạn trai cô. Anh mặc complet chỉn chu, phong thái nho nhã, đưa cho cô một tờ khăn giấy, ra hiệu bảo cô lau vệt nước mắt trên má.
Thế nhưng, cô không tài nào ngờ được, lần thứ hai họ chính thức gặp nhau lại là trên giường của anh.
Cuộc gặp gỡ có thể ghi vào “tạp lục những đêm trằn trọc của Thiên Đại Lan” ấy diễn ra vào tháng 6 năm 2008.
Buổi sớm đầu hạ, khi bình minh vừa hé, cả thành phố Bắc Kinh đã chìm trong không khí náo nức chào đón Thế vận hội. Thiên Đại Lan, vừa tròn mười tám, một mình ngủ tám tiếng trên giường nằm xe lửa, đặt chân đến thủ đô khi trời còn tờ mờ sáng. Mắt nhắm mắt mở, cô ngắm nhìn mọi thứ xung quanh bằng ánh nhìn đầy mới mẻ.
Chiếc xe đến đón cô là một chiếc Mercedes mui trần mới cáu, màu vàng chói lọi, vừa ngạo nghễ vừa bắt mắt.
Thiên Đại Lan cẩn thận ngồi vào xe, thắt xong dây an toàn mới tò mò hỏi: “Xe này của anh trai anh à?”
“Không,” Diệp Hi Kinh cười, “Là ông già mua cho anh.”
Thiên Đại Lan ngơ ngác: “Ông già?”
“Ừ,” Diệp Hi Kinh đáp, “Là bố anh đấy.”
“Ồ!” Thiên Đại Lan ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, đặt ba lô lên đùi, hai tay đan vào nhau: “Em cứ tưởng người Bắc Kinh gọi bố là ‘A Mã’ chứ.”
Diệp Hi Kinh lặng thinh.
Một lát sau, cậu ta cúi đầu, đưa mắt quét một lượt từ những chiếc kẹp tóc sặc sỡ trên mái đầu xoăn nâu của cô, xuống chiếc áo hoodie lông xù màu xám, chân váy ngắn vàng nhạt khêu gợi, đôi tất lưới đen mỏng tang, rồi đến đôi bốt cao cổ, cuối cùng dừng lại ở chùm vòng tay nhựa và hợp kim đủ màu cô đeo.
Một trong những chiếc vòng mạ vàng đã phai màu, trông như một người đàn ông góa vợ đã cô quạnh mười tám năm.
Nếu không phải nhờ khuôn mặt xinh đẹp của Thiên Đại Lan, với bộ đồ này, chỉ cần cô ngồi xổm bên đường, Diệp Hi Kinh đi ngang qua có khi cũng tiện tay ném cho vài trăm tệ.
Nhưng khuôn mặt xinh đẹp ấy giờ đây lại bị lớp trang điểm dày cộm che đi mất vài phần khí sắc.
Lúc này, Thiên Đại Lan đang cố rướn hàng mi cong vút như chân nhện, chăm chú nhìn vết bùn trên nội thất xe màu đỏ, dấu vết cô vô tình để lại khi leo lên xe với đôi bốt của mình.
“Bộ đồ này của em không hợp để đi gặp anh trai anh đâu.” Diệp Hi Kinh liếc nhìn đồng hồ, nói: “Vẫn còn sớm, anh đưa em đi mua bộ khác.”
Nói chưa dứt lời, cậu ta lại nhìn sang Thiên Đại Lan.
“Không được.” Diệp Hi Kinh nói: “Anh gọi cho bạn thân anh, nhờ cô ấy chọn đồ giúp em, mắt nhìn của cô ấy tốt lắm.”
Thiên Đại Lan ngoan ngoãn gật đầu.
Hôm nay cô đến đây là vì Diệp Hi Kinh, vì cậu ta bảo anh trai muốn gặp cô. Cô ngồi tàu cả đêm đến chốn đất khách quê người để gặp cậu, để được nhìn thấy cậu, nhìn mái tóc nâu xoăn nhẹ bồng bềnh của cậu, nhìn chiếc áo phông trắng tinh cùng quần jean xanh cậu mặc, và cả đôi Converse xanh navy dưới chân cậu.
Thiên Đại Lan nhận ra logo đó. Ở tiệm quần áo của chị Mạch cũng có mấy đôi y hệt. Hàng chính hãng giá 299 tệ, chị Mạch nhập vào 49 tệ, bán ra 159 tệ một đôi. Còn có một loại giày vải in hình trái tim nhỏ có mắt, cũng rất đắt hàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)