Cô khẽ hếch cằm với vẻ đầy tự đắc mà không nhận ra ánh mắt Quý Lê Xuyên nhìn mình đã thay đổi.
“Thật á? Cậu chưa hôn môi bao giờ luôn hả?” Anh chàng thốt lên đầy kinh ngạc: “Cậu với anh Lục cưới nhau lâu thế rồi mà đến cái hôn môi cũng chưa có sao?!”
“...” Cũng may là xung quanh vắng người.
Lâm Chức Ý khoanh tay trước ngực, sa sầm mặt lại: “Chuyện này lạ lắm à?”
“Thì...”
Quý Lê Xuyên chống cằm, săm soi cô từ đầu đến chân rồi thong thả đáp: “Người khác thì đúng là lạ thật, chứ vào tay cậu với anh Lục thì xem ra cũng là chuyện thường tình.”
Chưa bàn tới Lâm Chức Ý, chỉ riêng cái vẻ ngoài lạnh lùng, “cấm dục” của anh Lục thôi đã thấy chẳng mặn mà gì với chuyện nam nữ rồi.
Anh chàng lầm bầm: “Chả nhẽ mấy tin đồn nhảm trên báo là thật à?”
Lâm Chức Ý thong dong nhấp một ngụm nước ấm, liếc xéo anh một cái: “Biết đâu có người sinh ra đã thanh tịnh, chẳng màng đến mấy chuyện đó thì sao.”
Cô vốn chẳng bận tâm mấy tin đồn thổi kia đúng sai thế nào, liền xách túi đứng dậy, vẫy tay chào anh: “Thôi tôi đi nhé, có hẹn với Lạc Dao rồi.”
Lâu ngày không gặp, cô và Lạc Dao hẹn nhau tối nay đi ăn một bữa.
Quán cà phê của nàng đại tiểu thư đang ăn nên làm ra, vậy mà giờ cô ấy lại nổi hứng muốn mở nhà hàng. Bữa tối này xem như một chuyến “vi hành” để thăm dò đối thủ.
“Khách khứa ở đây đông phết, đồ ăn ngon mà phục vụ cũng ổn, sau này chắc chắn là đối thủ đáng gờm của mình đây.”
Lâm Chức Ý dở khóc dở cười nhướng mày: “Quán còn chưa khai trương mà cậu đã chọn xong đối thủ rồi cơ à?”
Lạc Dao định mở một nhà hàng món Quảng và mời hẳn đầu bếp từ quê nhà Quảng Xuyên lên. Trong mấy ngày không gặp Lâm Chức Ý, cô ấy đã kịp chốt xong mặt bằng và bắt đầu tu sửa.
Nhìn theo hướng mắt của bạn mình, một chàng trai tầm tuổi hai người đang thong thả bước vào nhà hàng, một tay đút túi quần. Anh ta có mái tóc xoăn màu hạt dẻ, đôi mày rậm, đôi mắt to và khí chất rất ngầu. Khoác trên vai bao đựng vợt cầu lông, mặc áo khoác sơ mi xanh dương phối với quần jeans ống rộng, trông anh vừa phóng khoáng lại vừa rạng rỡ.
Anh ta không phải khách mà đi thẳng tới quầy thu ngân hỏi han: “Hôm nay làm ăn thế nào, khách khứa đông không em?”
“Dạ đông lắm ạ, bên trong kín chỗ hết rồi.”
Chàng trai gật đầu, tâm trạng có vẻ rất tốt, anh lấy điện thoại ra gửi tin nhắn thoại cho ai đó: “Vừa đánh cầu về xong, qua quán mình ăn cơm đi, tối nay tụ tập làm vài ly.”
Hai người ngồi khá gần quầy thu ngân nên nghe thấy không sót chữ nào.
Lâm Chức Ý thong thả thu hồi tầm mắt, mỉm cười: “Ồ, hóa ra là đối thủ tương lai của cậu à. Ông chủ trẻ ghê nhỉ.”
“...” Lạc Dao khẽ híp mắt hừ một tiếng, vẻ mê trai lúc nãy đã biến sạch: “Bó tay thật sự. Cứ tưởng mỗi mình biết đi thám thính, hóa ra hôm trước anh ta đứng lù lù trước quán mình cũng là để dò xét đồng nghiệp cả.”
Hắn còn hỏi bao giờ khai trương, thực đơn có món gì, thuộc phong cách ẩm thực nào nữa chứ. Cô cứ tưởng là khách tiềm năng nên nhiệt tình kể hết, còn bảo là đang sửa, ba tháng nữa mới mở. Chàng trai lúc đó còn mỉm cười hứa hẹn khi nào khai trương nhất định sẽ tới ủng hộ.
Lạc Dao cứ ngỡ quán chưa mở đã có khách đặt gạch nên sướng âm ỉ suốt cả buổi chiều.
Lúc hai người gần dùng bữa xong, nhân viên phục vụ bất ngờ mang lên một đĩa tôm cà ri kiểu Thái, khẽ cúi người nói: “Dạ, đây là món ông chủ quán em gửi tặng hai chị ạ.”
Lạc Dao khựng lại, theo bản năng nhìn về phía quầy bar. Chàng trai kia đang lười nhác tựa lưng vào quầy, mỉm cười vẫy tay với cô. Hóa ra anh ta đã sớm nhận ra họ rồi.
“...” Lạc Dao không chịu thua, cô nở một nụ cười còn rạng rỡ hơn cả anh ta. Cô nếm thử một chút rồi kéo Lâm Chức Ý đi tới chỗ quầy bar: “Cảm ơn món quà của anh nhé. Khi nào rảnh mời anh qua quán tôi, tôi sẽ chiêu đãi anh một bữa ra trò.”
Nụ cười trên môi người đàn ông càng sâu hơn. Anh lấy điện thoại ra, mở sẵn mã QR: “Cô chủ Lạc hào phóng quá. Chờ ngày cô khai trương, nhất định tôi sẽ đến ủng hộ.”
Lạc Dao kinh ngạc thốt lên: “Ơ, sao anh biết tôi họ Lạc?”
“Hỏi mấy anh thợ đang sửa quán cho cô là biết ngay mà.”
Lạc Dao thầm hừ một tiếng trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn bình thản cầm điện thoại lên quét mã: “Hết bao nhiêu tiền thế?”
Thế nhưng, thứ hiện ra không phải trang thanh toán mà là giao diện kết bạn.
Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của cô, người đàn ông điềm nhiên thu điện thoại lại. Những sợi tóc của anh khẽ óng ánh dưới ánh đèn: “Bữa này tôi bao.”
Anh chậm rãi ngước mắt, nhìn thẳng vào Lạc Dao: “Cô chủ Lạc này, mình kết bạn nhé?”
-
Bữa ăn này kéo dài tận hai tiếng đồng hồ.
Lạc Dao nhìn vào tài khoản vừa mới kết bạn, bĩu môi: “Ninh Trú à? Cái tên nghe cũng được đấy. Muốn kết bạn với mình sao? Hừ hừ, vậy thì mình sẽ cố gắng câu hết khách của quán anh ta về mới được.”
Đầu óc cô nàng giờ chỉ toàn coi Ninh Trú là đối thủ “không đội trời chung”. Cái khí thế muốn phân thắng bại bùng lên khiến cô quyết định dứt khoát: “Hai hôm nữa mình sẽ về Quảng Xuyên một chuyến để cùng ba nghiên cứu món mới.”
Lâm Chức Ý mỉm cười: “Mình thấy Ninh lão bản có vẻ không có ý định cạnh tranh với cậu đâu.”
Lạc Dao nghi hoặc nhíu mày: “Không á? Sao mình cứ cảm thấy anh ta muốn đấu với mình một trận sống còn nhỉ?”
“...” Lâm Chức Ý không nhịn được thở dài một tiếng rồi bật cười: “Ninh đại thiếu gia đúng là đang liếc mắt đưa tình cho kẻ mù xem rồi.”
“Kẻ mù” kia căn bản chẳng thèm nghe cô nói gì, vì đã bắt đầu hí hửng đặt vé máy bay về Quảng Xuyên luôn rồi.
Ngày mai là cuối tuần nên đường phố đông đúc hơn hẳn, ai nấy đều rủ nhau ra ngoài tận hưởng kỳ nghỉ. Những ô kính của các cửa hàng đồ hiệu rực sáng như ban ngày. Vô số ánh đèn nhỏ li ti kết lại thành một dải ngân hà lấp lánh, phản chiếu lên những bức tường cao ốc lung linh.
Hai người đang định đi dạo một chút thì Lâm Chức Ý bỗng thấy có ai đó vỗ nhẹ vào vai mình từ phía sau. Quay lại nhìn, cô thấy một gương mặt hơi lạ nhưng lại đem đến cảm giác quen thuộc khó tả.
Cô ngơ ngác định lên tiếng nhưng mãi không nhớ ra đã gặp ở đâu. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại khiến người đàn ông đối diện phải thu nụ cười, tỏ vẻ khá bất đắc dĩ.
“Lâm Chức Ý, tôi là Thẩm Tri Dư đây, cậu không nhận ra tôi thật à?”
Cô lục lại ký ức, cuối cùng cũng nhớ ra một vài mảnh nhỏ từ sâu trong tâm trí, bèn ướm lời: “Lớp trưởng?”
Thẩm Tri Dư cười khổ: “Cậu chẳng nhớ nổi cái tên của tôi, nhưng lại nhớ mỗi cái chức lớp trưởng thôi à.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)