Trên người anh có một mùi hương thoang thoảng. Đó không phải là mùi nước hoa mà giống như mùi hương cơ thể thanh khiết và lạnh lẽo tự nhiên hơn.
Lâm Sơ buộc phải đối diện với đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy kia. Thế nhưng cô không hề phản kháng mà trái lại còn thuận theo lực tay của anh để tiến lại gần, cô cố ý trêu chọc: "Đúng vậy đó."
Ngược lại, Chu Nguyên Dã lại ngẩn ra một thoáng rồi khẽ nở nụ cười nhạt.
Bàn tay anh nới lỏng lực, không còn kìm kẹp gương mặt cô nữa. Thế nhưng đầu anh bỗng chốc cúi xuống, lén hôn lên khóe miệng cô ngay lúc cô đang nở nụ cười tinh nghịch.
Lâm Sơ vẫn chưa kịp phản ứng thì gương mặt trắng ngần đã lập tức ửng hồng. Giây tiếp theo, cô vùi đầu vào đầu gối anh.
"Công lực vẫn còn kém một chút." Tiếng cười của Chu Nguyên Dã nghe rất êm tai.
"So với anh thì vẫn còn kém xa lắm." Lâm Sơ lầm bầm nói.
"Em nói gì cơ?"
Lâm Sơ ngẩng đầu lên: "Anh mau về thu xếp đi, tôi muốn đi tắm rồi."
Cuối cùng, Chu Nguyên Dã cũng bị cô đuổi về nhà mình.
Đợi đến khi Lâm Sơ dọn dẹp xong xuôi thì đã hơn bảy giờ tối. Cả cô và Chu Nguyên Dã đều đã đói bụng cồn cào.
Hai người lái xe đến quán rượu nhỏ. Austin và Evelyn vẫn ngồi ở vị trí cũ như lần trước.
Chẳng biết Austin tìm đâu ra được hai cái khay nướng và đang nướng thịt ở trên đó.
Lâm Sơ vừa ngửi thấy mùi thơm là không chịu nổi nữa: "Xong chưa vậy? Tôi đói quá rồi."
"Sắp xong rồi đây." Austin nở nụ cười dễ thương: "Còn có cả xiên rau củ nữa, cô có muốn ăn không?"
"Có ăn!" Lâm Sơ gật đầu liên tục: "Có gia vị chấm không?"
"Bát nước chấm sao?"
"Đúng vậy!" Không hổ danh là Austin từng du học ở Trung Quốc, cậu ấy lập tức hiểu được ý của Lâm Sơ.
"Cô đi theo tôi, có thể tự mình pha chế đấy." Austin đứng dậy, không yên tâm nhìn khay nướng một cái rồi nói với Evelyn: "Nhớ lật mặt thịt giúp tôi nhé."
"OK." Evelyn đồng ý.
Austin vẫy tay với Lâm Sơ. Lâm Sơ đứng dậy khỏi chỗ ngồi rồi hỏi Chu Nguyên Dã: "Anh có muốn không?"
Chu Nguyên Dã: "Ừm, giống em là được."
"Được." Lâm Sơ đi theo Austin vào bếp sau.
Evelyn thấy hai người đi rồi liền mỉm cười, đem thức ăn trong khay nướng trước mặt mình xếp chồng lên trước mặt Chu Nguyên Dã: "Sean, ăn đi."
"Cảm ơn."
"Đi chơi ở Amsterdam có vui không?" Evelyn chớp chớp đôi mắt to, vừa lật mặt thịt bò vừa tò mò hỏi.
"Từ khi nào mà em cũng hóng hớt chuyện của anh thế?" Chu Nguyên Dã chọn một xiên rau củ trông bắt mắt một chút từ khay nướng của Evelyn rồi nếm thử một miếng.
"Bởi vì em phát hiện ra một chuyện rất thú vị." Evelyn cười rộ lên, trên mặt lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ.
Chu Nguyên Dã nuốt miếng rau trong miệng xuống rồi đưa tay lấy cái kẹp nướng thịt từ trong tay Evelyn: "Cứ để anh làm cho."
"Anh không tò mò đã xảy ra chuyện gì sao?" Đôi mắt to của Evelyn chớp chớp.
"Tò mò, em nói đi." Sau khi chăm sóc khay nướng của Evelyn xong, Chu Nguyên Dã cũng tiện tay trông coi luôn cả khay nướng của Austin.
Evelyn suy nghĩ một chút rồi nói: "Để lát nữa em mới kể cho anh nghe."
Nói xong, cô ấy thoáng thấy Austin và Lâm Sơ vừa nói vừa cười đi trở lại, khóe miệng đang nhếch lên lại trĩu xuống.
Lâm Sơ đặt bát nước chấm đang cầm ở tay trái xuống trước mặt Chu Nguyên Dã: "Tôi có cho một ít bột ớt vào đó."
"Ừm." Chu Nguyên Dã gắp xiên thịt đã nướng chín đặt vào đĩa của cô.
Lúc này, Evelyn cũng vơ một nắm xiên nướng đặt vào đĩa của Chu Nguyên Dã.
"..." Lâm Sơ lặng lẽ ngước mắt nhìn Evelyn, chỉ thấy Evelyn thè lưỡi với mình.
Đây là đang khiêu khích cô sao?
Lâm Sơ im lặng không nói gì, giả vờ như không nhìn thấy, dù sao cô cũng chẳng còn là trẻ con nữa.
Kết quả là Evelyn chẳng hề có ý định tiết chế lại mà còn bê cả ghế xê dịch đến bên cạnh Chu Nguyên Dã: "Sean, lần này anh đi để bàn về triển lãm cá nhân sao? Đến lúc đó anh sẽ đi chứ, mang em theo với có được không?"
Chu Nguyên Dã liếc nhìn Evelyn một cái, cảm thấy có chút bất thường nhưng vẫn nói: "Được thôi, nhưng chẳng phải em sắp khai giảng rồi sao?"
"Triển lãm cá nhân của anh thì chắc chắn em phải đi rồi. Cho dù có phải xin nghỉ học thì em cũng sẽ đi." Evelyn dùng vai khẽ huých vào người Chu Nguyên Dã.
"?" Chu Nguyên Dã nghiêng đầu, nhìn Evelyn bằng một ánh mắt kỳ quái.
Evelyn lại nháy mắt với anh rồi ghé sát vào tai anh, nói nhỏ bằng tiếng Iceland: "Phối hợp với em chút đi."
Trong mắt Chu Nguyên Dã tràn đầy vẻ hoang mang, nhưng anh vẫn gật đầu, để mặc cho Evelyn tựa sát vào người mình và nói những lời kỳ quái.
Lâm Sơ ngồi bên cạnh vốn dĩ đang đói lả, nhưng lúc này mới ăn được vài miếng đã thấy no rồi.
Cô đứng dậy đi đến quầy bar hỏi xin Mia vài ly cocktail nồng độ mạnh rồi liên tiếp uống sạch.
Mia cầm lấy chiếc ly không rồi đặt vào bồn rửa để tráng: "Qua đó đi, uống trước mặt cậu ấy thì mới không lãng phí."
Lâm Sơ không nói gì, che giấu sự thất vọng nơi đáy mắt. Đôi mắt u ám nhìn về phía Mia: "Cho cháu một ly Whiskey."
Mia mỉm cười hỏi: "Có thêm đá không?"
"Không thêm." Cứ để anh ta say chết đi cho rồi.
Mia không nói thêm lời nào, xoay người chọn một chai Whiskey từ giá để đồ trên tường. Động tác của bà ấy rất dứt khoát, khẽ nâng đáy chai lên, dòng rượu chảy đều đặn vào chiếc ly thấp trong suốt.
"Mạnh lắm đấy nhé." Mia nháy mắt với Lâm Sơ.
Sau khi cảm ơn, Lâm Sơ bưng ly rượu quay lại chỗ ngồi.
Sau đó, cô dùng ngón trỏ và ngón áp út kẹp lấy thân ly, đẩy đến trước mặt Chu Nguyên Dã.
Họ trò chuyện thực sự rất vui vẻ. Chỉ thấy Evelyn lúc thì cười đến mức nghiêng đầu tựa lên vai anh, lúc thì thẹn thùng đấm nhẹ vào lưng anh.
Thực sự coi cô là người tàng hình sao?
Lâm Sơ không còn tâm trí nào để nghe Austin đang nói gì nữa, chỉ thỉnh thoảng gật đầu và mỉm cười lấy lệ, coi như là đã đáp lại.
Bởi vì, tâm tư của cô đều đang ở dưới gầm bàn.
Cô đưa tay ra, những ngón tay thanh mảnh lặng lẽ leo lên đùi Chu Nguyên Dã. Hai ngón tay thay phiên nhau, cách một lớp quần thể thao mà tùy ý làm loạn trên đùi anh.
Người bị vuốt ve trông vẻ mặt rất bình tĩnh, chỉ có đôi mày là hơi nhíu lại. Cơ thể anh không tự chủ được mà cứng đờ trong chớp mắt, sau đó anh thu đôi chân dài lại để né tránh.
Thế nhưng, bàn tay kia vẫn không chịu buông tha cho anh, một lần nữa lại leo lên như một trò đùa dai.
Ánh mắt anh lướt qua một cách đầy thản nhiên, chỉ thấy chủ nhân của bàn tay kia mỉm cười nhẹ nhàng với mình. Cùng lúc đó, cô còn dùng bàn tay còn lại thản nhiên vén mái tóc xoăn dài đến thắt lưng sang một bên vai, để lộ chiếc cổ trắng ngần thon dài và vừa nói vừa cười rôm rả với Austin.
Một sự im lặng kéo dài.
Lâm Sơ phát hiện người nọ dường như không còn phản ứng gì nữa, nhưng bên tai cô, tiếng trò chuyện của anh và Evelyn vẫn không hề dừng lại. Thế là tay cô càng thêm lấn tới mà gãi gãi, nhưng không ngờ ngay giây tiếp theo, tay cô đã bị một bàn tay rộng lớn nắm chặt trong lòng bàn tay.
Cô vùng vẫy một chút nhưng không có tác dụng gì.
Bàn tay rõ khớp xương của anh khẽ mở rộng lòng bàn tay cô ra, sau đó bá đạo đan chặt mười ngón tay vào nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
