Mùa đông năm 1985, nước Anh chìm trong băng giá lạnh lẽo. Khi ấy, London vẫn còn mang danh "thành phố sương mù" đúng nghĩa, những tòa kiến trúc cổ điển chỉ mờ ảo hiện lên với những bức tường gạch Gothic, mọi người đều chờ đợi bình minh.
Trong những ngày giá rét ấy, Ôn Địch nhận được giấy chứng nhận tên tiếng Anh của ngôi sao “Hựu Tinh” cùng mô hình quỹ đạo của nó. Cô cất chúng vào ngăn kéo dưới cùng. Khi ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy chiếc lá ngô đồng cuối cùng bên ngoài cửa sổ cũng đã rụng xuống.
Đây là hành tinh đầu tiên cô phát hiện ra giữa vũ trụ bao la, nó cách Trái Đất hơn ba trăm năm ánh sáng. Với tư cách là người phát hiện, cô đặt tên cho nó là "Hựu". Khi nộp tài liệu, cô đứng ở trung tâm phòng họp lâu đời nhất của Đại học Cambridge, lặng lẽ nói: "Ở quê hương tôi, nơi phương Đông xa xôi, từ này đại diện cho 'Thần Hữu', nghĩa là hạnh phúc sẽ đến."
Tối hôm ấy, sau khi rời khỏi phòng thí nghiệm, Ôn Địch ngay lập tức bắt chuyến tàu đêm đến Greenwich. Cánh cổng đài thiên văn nổi tiếng đã khóa chặt, không một bóng người. Cô khoác chiếc áo măng tô kẻ, ngồi bên ngoài cánh cửa sắt đã khoá và chờ suốt năm tiếng đồng hồ, chỉ để ngắm bình minh tại nơi được mệnh danh là nơi có thời gian chính xác nhất thế giới.
Ôn Địch ngồi xổm trước đường kinh tuyến gốc, đôi tay run rẩy chạm vào đường đường phân cách này, ranh giới chia đôi nam bắc. Du khách thường thích đứng trên đường kinh tuyến 0 độ, như thể chỉ cần vậy là có thể đứng ở trung tâm thế giới. Còn người mà cô thương nhớ, lúc này đang ở phía bên kia Đại Tây Dương, hai người chênh lệch giờ giấc, không biết liệu trong giấc mơ của anh còn có hình bóng của cô hay không.
“Gia Hựu, Gia Hựu.”
Lúc này, Ôn Địch khẽ thì thầm gọi tên anh, nỗi đau âm ỉ gặm nhấm từng chút từ trái tim cô dần dần trỗi dậy rồi từ từ lan khắp cơ thể. Hơn 10 năm kể từ khi cô và Trần Gia Hựu chia xe, chưa có một ngày nào cô không tự lừa dối chính mình. Nhưng mãi đến giờ phút này, cô mới thực sự thừa nhận rằng cuộc đời của cô và anh, đã hoàn toàn khép lại.
Dù cách xa như sinh ly tử biệt, anh sẽ mãi mãi không bao giờ biết rằng, giữa vũ trụ bao la và tăm tối này, có một ngôi sao mang tên anh.
385 năm ánh sáng, nghĩa là kiếp sau cũng không còn cách nào gặp lại.
________
Tháng 9 năm 1949, Bắc Bình một lần nữa được đổi tên thành Bắc Kinh. Ba năm sau, Ôn Địch và Trần Gia Hựu chào đời trên mảnh đất này. Cả hai gia đình đều sống trong cùng một con hẻm rộng, bên ngoài sân trồng đầy cây lê, cá vàng trong ao sen thỉnh thoảng lại nhảy lên mặt nước, ngoạm lấy những cánh hoa trắng bị gió thổi rụng.
Trần Gia Hựu thì đúng giờ chạy đến nhà Ôn Địch. Cậu thoăn thoắt leo lên cây lê ngoài cửa sổ, cây lê chi chít những quả nhỏ. Trần Gia Hựu tiện tay hái một quả, đưa lên miệng cắn một miếng, chua chát vô cùng. Vừa ném quả lê lên cao, cậu vừa lớn tiếng gọi: “Ôn Địch, Ôn Địch—”
Ôn Địch đi đến bên cửa sổ sắt, ngó trái ngó phải mà không thấy bóng dáng cậu đâu. Cô bé hoảng hốt bước về bàn học. Cậu lại bắt đầu giả giọng: “Ôn Địch, Ôn Địch—”
Trần Gia Hựu cười lớn, ra sức lắc mạnh cành cây lê, lá xanh và những quả lê rung rinh trong làn gió nhẹ.
Đến mùa hè, Trần Gia Hựu lén dẫn Ôn Địch ra bờ sông chơi. Ôn Địch không biết bơi, chỉ dám cởi giày ra, nhúng đôi chân nhỏ vào dòng nước. Trần Gia Hựu thì xắn cao ống quần, đưa tay xuống nước tát mạnh, nước bắn tung tóe, làm ướt hết người Ôn Địch.
Ôn Địch dùng chân đạp nước đáp trả, không ngờ vui quá lại gặp hoạ, chân đạp lên đám rêu trơn trên hòn đá dưới sông, cả người ngã nhào xuống nước.
“Ôn Địch, đứng vững nào, nước chỉ sâu có một mét thôi mà!”
Ôn Địch nửa tin nửa ngờ, nín thở rồi cẩn thận đứng thẳng người, dòng nước chỉ lăn tăn ngay sát cổ cô bé.
Trần Gia Hựu thấy Ôn Địch rất sợ nước, liền cố tình dọa cô: “Ôn Địch, để anh kể cho em nghe nhé, dưới nước có yêu quái đấy. Ngày xửa ngày xưa, có một cô gái lớn sắp gả đi. Trước nhà cô ấy có một con sông rộng và chảy xiết, mẹ cô gái đưa cô lên thuyền và dặn cô tuyệt đối không được ngoảnh lại. Thế là cô gái cứ nhìn thẳng, không dám quay đầu. Nhưng ngay lúc sắp xuống thuyền, cô nghĩ mình đã an toàn, bèn lén quay đầu lại nhìn một cái, rồi đột nhiên một con yêu quái từ trong sông hiện lên, nuốt chửng cô.”
Ôn Địch bịt tai la lên thất thanh, cố gắng ngăn tiếng kể chuyện của Trần Gia Hựu.
Nhìn dáng vẻ nhát gan của cô, Trần Gia Hựu không nhịn được cười, cậu đưa bàn tay ướt sũng nắm lấy một lọn tóc của Ôn Địch, ngẩng đầu nói: “Ôn Địch đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”
Cậu tự tin thề thốt, ánh mắt rực sáng kiên định.
Nhiều năm sau, Ôn Địch tình cờ nhìn thấy câu chuyện này trong thư viện, nguyên bản là câu chuyện thần thoại Hy Lạp về "Orpheus và cây đàn lia". Chỉ một cái ngoái đầu của chàng ca sĩ đầy tình cảm đã khiến người mình yêu nhất mất mạng. Cuối cuốn sách có dòng ghi chú của một người lạ: Nỗi buồn mới là chân lý của tình yêu.
Cô nhẹ nhàng khép cuốn sách lại, ánh nắng ấm áp chiếu lên bờ vai cô. Ôn Địch nhắm mắt lại, nghĩ về câu hỏi mà nhiều năm qua cô vẫn chưa tìm ra đáp án: Tại sao không thể quay đầu?
Quay lại mùa hè năm 1958, Ôn Địch toàn thân ướt sũng, e dè bước vào nhà, thì bị tiếng quát của cha làm cho sợ hãi. Phát hiện Ôn Địch tự ý ra bờ sông chơi nước, gia đình cô giận dữ vô cùng, bắt cô quỳ xuống đất. Cha cô tiện tay cầm một cây sào phơi quần áo và quất vào lưng gầy gò của cô. Ôn Địch đau quá liền khóc thét lên, cả con hẻm đều có thể nghe thấy. Trần Gia Hựu lúc đó đang ngồi ăn cơm, nghe thấy tiếng khóc liền ném đũa bát, lao ra ngoài như một cơn gió. Xông vào sân nhà Ôn Địch, cậu không kịp dừng lại, ngã nhào trước mặt cô, đầu gối trầy xước, máu rỉ ra. Cậu ngẩng đầu lên, lớn tiếng hét: “Đừng đánh em ấy! Đừng đánh em ấy!”
Người lớn đứng bên cạnh ngừng tay, nhất thời không biết phải làm sao. Cậu bé nhỏ nhắn toàn thân căng cứng, cắn chặt răng, ngẩng cao đầu, trông hệt như đang thể hiện một dáng vẻ có thể cũng không lùi bước.
Cuối cùng, ông của Ôn Địch cười lớn, lấy cây sào phơi từ tay cha cô: “Con cháu có phúc của con cháu, đừng quản nữa, thức ăn nguội hết rồi.”
Cả nhà mới quay lại vào trong, Trần Gia Hựu vội đứng dậy, đưa tay đỡ Ôn Địch vẫn đang khóc không ngừng. Cô bé ngơ ngác nhìn vết thương trên đầu gối của cậu, nấc lên một tiếng, rồi khóc to hơn. Trần Gia Hựu lúng túng gãi đầu, cuối cùng đưa tay lau đi một giọt nước mắt trên má cô, bỏ vào miệng nếm thử, sau đó nhăn mặt nhìn cô: “Mặn quá.”
Dưới bầu trời treo một vầng trăng lưỡi liềm, ánh sáng từ phòng hắt ra. Dưới ánh đèn ấy, Ôn Địch ngắm nhìn gương mặt cậu, cuối cùng, cô nở nụ cười sau những giọt nước mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

