Trương Văn quay đầu lại nhìn tôi một chút rồi hỏi: “Tiểu Dạ, cậu có từng nghe truyền thuyết được lưu truyền rộng rãi trong trấn hay không? Truyền thuyết về kho báu nhà họ Trần?”
“Kho báu nhà họ Trần!” Tôi kinh ngạc đến mức gần như hét lên: “Các cậu nói huyệt mộ này liên quan đến kho báu nhà họ Trần?”
“Đúng vậy. Tôi và Trương Văn đã thảo luận với nhau, cũng đã đến thư viện xem rất nhiều tài liệu liên quan, cuối cùng nhận thấy khả năng này rất lớn.” Cẩu Hùng ngắt lời nói.
“Không thể nào! Huyệt mộ nhà họ Trần cách trấn hơn 40km ở *tàn tích Ngư Phù.” Tôi lắc đầu, kiên quyết phủ định suy đoán của hai người bọn họ.
*Tàn tích Ngư Phù: hay còn gọi thành cổ Ngư Phù, được cho là kinh đô và lăng mộ của vị vua đầu tiên của nước Thục.
“Kho báu nhà họ Trần là sao vậy?” Tuyết Doanh bóp cánh tay tôi tò mò hỏi.
Tôi khó chịu trừng mắt nhìn mắt nhìn cô ấy, xoa chỗ bị bóp đau khô khan nói: “Kiến thức hạn hẹp… Nhà họ Trần là một gia đình giàu có một vùng vào thời Khang Hy nhà Thanh. Mà ông cụ Trần là một nhân vật truyền kỳ lúc bấy giờ. Nghe nói ông ta dựa vào việc xem bói cho người ta, lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, tích lũy được một ít tài sản rồi bắt đầu làm ăn buôn bán.”
“Nhưng kỳ lạ ở chỗ, chỉ cần ông ta mua bất kỳ thứ gì, không lâu sau đó chúng sẽ khan hiếm, ông cụ Trần thừa dịp đó bán với giá cao kiếm được bộn tiền. Làm ăn buôn bán tất nhiên kiếm tiền rất nhanh, chẳng bao lâu, ông ta nhanh chóng trở thành nhà giàu có nổi danh nhất vùng. “
“Sau đó ông ta cấu kết với quan lại, bí mật bắt đầu cho vay nặng lãi, buôn lậu muối với giá rẻ. Tóm lại là cái gì có thể kiếm ra tiền thì đều làm hết, nghe nói sau này, tiền nhiều đến nỗi chất đầy phòng, thậm chí còn thay sàn nhà tất cả các phòng bên trong phủ đệ thành vàng.”
“Còn kho báu thì sao? Tại sao cậu cứ kích thích sự tò mò của người khác khi kể chuyện vậy?” Tuyết Doanh bĩu môi ngắt lời tôi.
“Cậu kiên nhẫn hơn được không?” Tôi bất mãn đưa tay bóp mũi cô ấy, lại bị cô ấy nhanh nhẹn tránh khỏi.
“Ông cụ đáng hận kia dùng nửa đời mình sử dụng thủ đoạn. Cậu phải biết rằng, người càng nhiều tiền lại càng sợ hãi không muốn chết, tất nhiên ông cụ Trần cũng vậy, ông ta mong muốn có thể hưởng thụ cuộc sống xa xỉ ở thế giới bên kia. Thế là xây dựng một mộ phần rất lớn ở gần tàn tích Ngư Phù, lấy rất nhiều vàng bạc châu báu giá trị liên thành mà ông ta vơ vét bỏ vào trong đó.”
“Ngay khi xây xong mộ phần, ông cụ Trần thấy thời gian của mình sắp hết, nên đã đi vào trong huyệt mộ một mình, lấp 1000 viên đá, tự nhốt mình ở trong.”
“Hơn 200 năm, rất nhiều người đã đến mộ phần của ông ta tìm kiếm, nhưng đều trở về tay không. Dần dần, mộ phần của ông cụ Trần đã được người dân địa phương phóng đại rất nhiều, làm nó trở nên thần bí, cuối cùng bây giờ trở thành kho báu nhà họ Trần.”
“Kỳ quái.” Tuyết Doanh cố tình học theo dáng vẻ vừa xoa cằm vừa suy nghĩ của tôi, sau đó chế giễu nói: “Ông cụ Trần đã tiêu phí nhiều của cải xây một mộ phần lớn như vậy, chắc chắn thuê rất nhiều thợ, vậy thì có rất nhiều người biết vị trí mộ phần của ông ta. Thế tại sao người đời sau lại không rõ vị trí mộ phần của ông ta ở đâu? Chẳng lẽ ông cụ Trần đã giết sạch những người xây mộ phần cho ông ta?”
“Hỏi hay lắm.” Tôi vỗ tay tán thành với cô ấy: “Câu hỏi này của cậu trị giá 100.000 USD. Trong giới Sử học vào 3 năm trước đã treo giá thưởng 800.000 tệ cho ai giải đáp câu hỏi này, nhưng mãi đến bây giờ vẫn không ai trả lời được câu hỏi này. Thế là bọn họ quyết định treo giải thưởng này vô thời hạn, đến khi tìm được đáp án mới thôi.”
Tuyết Doanh nhìn thoáng qua hai người Trương Văn và Cẩu Hùng đang vểnh tai nghe chúng tôi nói chuyện, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Dạ cậu ham học hỏi như vậy, đối với câu hỏi này cậu có từng đi tìm đáp án chưa? Tôi muốn biết suy nghĩ của cậu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)