Mọi người đều biết Thời Miên mạnh, nhưng mạnh đến mức nào, họ cũng không có khái niệm cụ thể.
"Hiệu trưởng đánh Trương Thiên Minh dễ dàng như vậy, chắc cũng ngang ngửa Khấu Vĩ."
"Chuyện đó chưa chắc đâu. Khi đã đạt đến một mức độ nhất định, ai đánh Trương Thiên Minh cũng chỉ cần một cú đấm. Dù sao hiệu trưởng vẫn còn nhỏ, sức mạnh chắc chắn không thể so với Khấu Vĩ."
Mọi người đều háo hức nhìn Thời Miên. Cô cũng không do dự, bước đến trước máy đo lực.
"Cái này có mức chịu lực tối đa là bao nhiêu?"
Cú đấm nhỏ nhưng đầy uy lực nện thẳng vào máy đo lực, khiến những vật xung quanh rung lên ù ù.
Chỉ nhìn khí thế này, mọi người liền hiểu ngay lúc đánh Trương Thiên Minh, cô chưa hề dùng toàn lực. Vì vậy, ai nấy đều phấn khích tột độ.
"Bao nhiêu? Bao nhiêu? Có vượt qua Khấu Vĩ không?"
"Đậu má! 376! Mạnh hơn cả Khấu Vĩ rồi!"
"400 rồi! 420 rồi! Vẫn còn tăng!"
"Không phải là sắp vượt 500 chứ? Kỳ kiểm tra nhập học của Kỳ Độ năm đó cũng chỉ đạt 533 ki-lô-gam thôi..."
Mọi người nín thở, tim đập thình thịch, dán mắt vào màn hình máy đo lực. Ngay khoảnh khắc ấy, màn hình chợt nhấp nháy mấy cái rồi... tối đen.
Tối đen luôn rồi???
Ai nấy đều chết lặng. Người nóng nảy hơn lập tức hét lên:
"Rốt cuộc là bao nhiêu? Báo hết số liệu rồi hẵng tắt chứ!"
Hồ Nhất Chu tương đối rành mấy loại thiết bị này, vội vàng khởi động lại máy: "Không sao, dữ liệu vẫn được lưu bên trong, chỉ cần khởi động lại là xong."
Nhưng vô ích. Cái máy hỏng thật rồi. .
"Tóm lại, hiệu trưởng vừa đấm hỏng luôn cả máy đo lực???" Sarah tròn mắt, kinh ngạc đến không thốt nên lời.
Thời Miên cũng sốc không kém: "Chuyện này... không bắt tôi đền chứ?"
Quá nhiều chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay, đến khi đội "Cuốc đất" trở về ký túc xá, ai nấy vẫn còn cảm thấy choáng váng.
Vừa mở quang não ra xem, Trương Thiên Minh vẫn đang nhảy nhót trong nhóm chat. Nhưng giờ đây, mấy người bọn họ chẳng còn chút dao động nào, thậm chí còn có cảm giác nhìn thấu mọi sự đời.
Trương Thiên Minh: "Học bổng và trợ cấp của trường ít quá, mấy người không muốn xin thêm chút nào à? Chơi vài trận game, làm vài chai bia?"
Không! Hiệu trưởng cho quá nhiều rồi! Họ không muốn, cũng không dám đòi thêm...
Trương Thiên Minh: "Khấu Vĩ đi rồi thì càng tốt, tụi mình cùng nhau nghỉ học đi! Trường chắc chắn sẽ phải nâng đãi ngộ cho tụi mình."
Không không không! Hiệu trưởng đã dùng cả dược tề rồi, nếu họ dám nghỉ học, với sức mạnh của hiệu trưởng, chắc chắn sẽ bị đánh đến mức không còn mặt mũi!
Trương Thiên Minh la hét cả buổi, nhưng chỉ tìm được đúng một người ủng hộ, mà còn là bạn cùng phòng của hắn.
Những người khác chẳng những không hưởng ứng, mà còn gấp rút giữ chặt phụ huynh nhà mình, không để họ bị Mẹ Trương kéo vào cuộc.
Sau mấy ngày náo loạn, Khấu Vĩ và Triệu Tra đều rời đi, còn mẹ con Trương gia cũng không đạt được kết quả gì.
À không, cũng không hẳn là không có kết quả. Trương Thiên Minh và đồng minh duy nhất của hắn bị nhà trường đuổi học. .
Cùng với thông báo buộc thôi học, Mẹ Trương còn nhận được một bản scan của tờ cược cùng một danh sách nợ dài lê thê.
Trương Thiên Minh hoàn toàn hoảng loạn: "Cái... cái này phải làm sao đây?"
Mẹ Trương vẫn cố chấp: "Chỉ là dọa thôi. Trường sắp đóng cửa, người phải lo là bọn họ, mình cứ chờ đi."
Triệu Tra cũng chờ trường rối loạn, nhưng chờ mãi, kết quả là chính hắn bị đuổi trước, bị đẩy cả người lẫn xe lăn ra khỏi ký túc xá. Ngược lại, trường học ngày càng ngăn nắp, phát triển phồn vinh.
Trước đây vẫn có người xem Thời Miên như trẻ con, nhưng sau chuyện này, cô hoàn toàn nắm quyền phát ngôn trong trường.
Đặc biệt là đám "Cuốc đất", giờ đây chỉ còn thiếu nước thề rằng sẽ dành trọn tuổi trẻ cho sự nghiệp trả nợ.
Triệu Tra cứ thế bị tống cổ đi mà không thể tạo ra chút sóng gió nào. Từ đó, không ai dám trốn tiết của Thời Miên nữa.
Thế là, đến ngày thứ năm nhận chức, đội "Cuốc đất" chào đón thành viên thứ tám—bạn cùng phòng khác của Trương Thiên Minh, Doãn Phương.
Doãn Phương là một tên trạch nam chính hiệu, hễ rời khỏi quang não là hai mắt lập tức mất thần.
Hắn còn hỏi mấy người kia: "Cuốc đất chắc không mệt đâu nhỉ? Vừa làm vừa xem quang não được không?"
Bảy người còn lại đồng loạt cười lạnh: "Nếu cậu thấy mệt, có thể giống Trương Thiên Minh mà nghỉ học."
Doãn Phương vẫn uể oải: "Nghỉ học rồi lại phải tìm việc, thôi ráng chịu đi. Dù sao trường cũng chưa đóng cửa, còn nằm thêm ngày nào hay ngày đó."
Có thể nói là rất "phật hệ" (buông xuôi mọi thứ).
Nhưng vừa nghe hai chữ "đóng cửa", bảy người còn lại lập tức trừng hắn.
Đóng cái gì mà đóng?!
Hai ngày nay, họ đã dốc đến giọt sức lực cuối cùng, mỗi ngày làm việc từ sáng đến tối, chỉ sợ bản thân tiến bộ không đủ nhanh khiến trường không qua được vòng kiểm tra, rồi Thời Miên lại bàn chuyện trả nợ với họ.
Xuất phát từ chút tình nghĩa bạn học cuối cùng, Hồ Nhất Chu lên tiếng khuyên nhủ: "Hay là cậu cứ nghỉ học đi, có những chuyện một khi đã bắt đầu thì không quay đầu lại được đâu."
Doãn Phương liếc hắn một cái, ngạc nhiên hỏi: "Nghe sao cứ như phạm tội vậy? Không sao, dù sao cũng có mấy người đi cùng, tôi còn vào muộn hơn mấy ngày, cũng không thiệt."
Hồ Nhất Chu: "..."
Đúng là "lời hay khó lọt tai kẻ ngốc", hắn quyết định thu lại chút tình nghĩa còn sót lại.
Không nói nhiều, hắn cầm ngay cái cuốc, dúi vào tay Doãn Phương: "Thế thì làm đi."
Cả sáu người còn lại cũng làm y như vậy, đến cả Trần Hàn vốn ít nói cũng góp vui.
Vậy là, không ngoài dự đoán, Doãn Phương bị đè bẹp xuống đất.
"Đậu má! Nặng quá vậy!"
Thời Miên đứng bên cạnh quan sát một lúc, thấy các bạn học "hòa thuận yêu thương nhau" (bạn chắc chứ?), bèn lấy ra một chiếc mặt dây chuyền hình giọt nước.
Đây là "Không Gian Nữu", bên trong có chứa bộ cơ giáp duy nhất của trường Lam Tường.
Ở một hành tinh hỗn loạn như Pan Đa, nếu muốn cải thiện kinh tế để hoàn thành nhiệm vụ, chỉ khiến kẻ khác dòm ngó mà thôi.
Nơi càng hỗn loạn, càng phải dùng nắm đấm để nói chuyện. Thời Miên cần tìm hiểu rõ hệ thống sức mạnh của thế giới này.
Tác giả có lời muốn nói:
Ngày thứ ba đi làm, tổng tài Miên hiện tại tổng tài sản: - một cái máy đo lực...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
