Mặt trời đã lên cao, những cột băng dưới mái hiên đang nhỏ giọt hướng xuống.Bảy, tám người hán tử có khuôn mặt dữ tợn xua đuổi những người bán hàng rong đang cản đường, đi về phía cửa hàng của Phàn Trường Ngọc với bộ dạng hùng hổ, tên đầu lĩnh có khuôn mặt to và bộ râu ngắn, tướng mạo hung ác, nhưng khi đi đường thì chân lại khập khiễng cà thọt.Tên đầu lĩnh chính là tay chân của sòng bạc, Kim gia, người đã ba phen mấy bận đến nhà của Phàn Trường Ngọc để gây sự."Lão tử đây muốn xem xem, trên con phố này có kẻ hèn hạ nào to gan buôn bán trên con đường này mà không đưa tiền hiếu kính lão..."Khi nhìn thấy Phàn Trường Ngọc đứng khoang tay trước cửa hàng, Kim Gia liền im bặt nửa câu sau, biểu cảm của đám lâu la đã từng bị Phàn Trường Ngọc đánh ở phía sau lưng ông ta đồng loạt biến đổi.Cái chân không đi khập khiễng kia cũng bắt đầu nhức nhối.Hai phu thê nhà này một người ra tay còn tàn nhẫn hơn người kia, cái chân kia hôm nay sẽ không ở đây mà bị đánh gãy luôn?Mấy tên tiểu lâu la vô thức lê đôi chân khập khiễng lùi lại nửa bước.Những người bán thịt ở mấy cửa hàng gần đó thấy người đến đông, Phàn Trường Ngọc lại chỉ là cô nương gia, không khỏi thay nàng đổ mồ hôi hột, chỉ có Quách đồ tể bên kia vẫn hả hê cười trên nỗi đau người khác.Trên mặt của tên Kim Gia vất vả nặn ra một nụ cười nịnh nọt: "Phàn...!Phàn đại cô nương? Cửa hàng này là do cô nương mở sao?"Chung quanh mọi người nhìn thấy một màn này, không khỏi có chút ngây người.Hướng đi này...!hình như không đúng lắm?Phàn Trường Ngọc thuận tay nhặt trường côn ở sau cửa lên, một nhóm lưu manh giang hồ đường phố đột nhiên lộ ra vẻ hoảng sợ, cả bọn sợ bị dọa cho sợ hãi lùi lại phía sau.Tên đầu lĩnh Kim Gia liên tục xua tay: "Hiểu lầm! Phàn đại cô nương, thật sự là hiểu lầm! Chúng ta nếu biết cửa hàng này là do cô nương mở, sao lại dám vô lễ?"Quách Đồ Tể ở đối diện tròng mắt suýt chút nữa rơi xuống, tựa hồ chưa từng nghĩ tới, đám giang hồ đường phố này lại sợ hãi Phàn Trường Ngọc như vậy.Phàn Trường Ngọc lạnh lùng nhìn Kim Gia, trường côn trong tay chỉ vào lò gạch trước cửa hàng, "Là do các người đập?"Trời đông giá rét, nhưng trên trán Kim Gia lại rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, ông ta lấy tay áo lau đi và nói liên tục: “Chúng ta cũng lấy bạc của người mà làm việc cho người, chúng ta sẽ xây lại cho cô nương! Xây lại cho cô nương!"Vừa nói vừa nhanh chóng nháy mắt với đám tiểu lâu la phía sau, khi nhìn thấy trường côn trong tay của Phàn Trường Ngọc, đám tiểu lâu la sợ hãi, không muốn nếm trải cảm giác bị đánh đau đớn đến nỗi nôn ra cơm cháo, nơm nớp lo sợ tiến lên dựng lò.Phàn Trường Ngọc không khỏi có chút sững sờ, nàng còn tưởng rằng những người này thật sự đến thu phí bảo kê, không ngờ lại có nội tình như vậy.Nàng hỏi thẳng Kim Gia: "Ai ra lệnh cho các ngươi đến cửa hàng của ta để gây sự?""Phàn đại cô nương, cái này.
.
.
Thu được tiền, phần lớn tjw nhiên cũng cầm đi hiếu kính quan gia."Phàn Trường Ngọc im lặng một lúc không nói lời nào.Kim lão tam vội vàng nói tiếp: "Nhưng trên con phố này trước đây không có ai thu phí bảo kê, nếu không chúng ta đã biết cửa hàng này là của Phàn đại cô nương, làm sao chúng ta dám tới..."Tâm trí Phàn Trường Ngọc như bị sương mù bao phủ, nàng đột nhiên hỏi: "Con phố này bắt đầu từ khi nào vậy?"Kim lão tam suy nghĩ một chút nói: "Mới tháng trước."Phàn Trường Ngọc càng nhíu mày sâu hơn, tháng trước phụ mẫu nàng bị sơn tặc giết chết, chuyện này có liên quan gì sao?Nhưng chính nàng bác bỏ sự liên tưởng này, phụ thân nàng hành tẩu giang hồ nhiều năm, lại có một thân võ nghệ, sinh sống ở trấn Lâm An vài chục năm cũng không đến mức bị người khác nhắm vào.Phàn Trường Ngọc thu lại suy nghĩ của mình, vẫn vẻ mặt hung dữ nói với đám người Kim lão tam: "Các người đường đường là nam nhi bảy thước, không làm chuyện đàng hoàng, lại đi làm nghề du côn lưu manh này!""Chúng ta sẽ đổi! Chúng ta sẽ rổi! Về sau chúng ta nhất định sẽ làm người tốt!"Một đám người run như cầy sấy mỗi khi thấy nàng nổi giận.Chỉ như vậy Phàn Trường Ngọc mới không lại nổi giận, công việc nặng nhọc hôm nay đều có người làm, ngược lại hiếm khi nàng được thanh nhàn.Thanh danh món thịt kho của Phàn thị đã bay ra xa, cửa hàng của nàng hôm nay buôn bán tốt hơn hôm qua, còn chưa đến trưa, thịt kho từ trong nhà mang tới đều đã bán hết sạch, trứng mặn còn lại trong cửa hàng cũng bán sạch sành sanh, nàng còn sai một tiểu lưu manh đi mua một giỏ trứng gà trở về, cũng bán được phân nửa.Ba văn tiền có thể mua hai quả trứng mặn, cái giá này thật sự rất hấp dẫn.Phàn Trường Ngọc tính toán sơ bộ thu nhập ngày hôm nay, hơn bốn lượng!Những người bán thịt ở cửa hàng thịt gần đó vốn dĩ rất thèm muốn buôn bán làm ăn của nàng, nhưng thấy một đám người Kim lão tam đều phải cúi đầu khom lưng với nàng, lời chua ngoa cũng không dám nói một câu.Phàn Trường Ngọc kiếm được bạc nên tâm tình vô cùng tốt, lại nhìn thấy đám người Kim lão tam thuận mắt hơn rất nhiều, bởi vì bọn họ còn giúp đỡ công việc cua mình tới trưa, lại có thái độ nhận lỗi rất tốt, nàng còn phát cho mỗi người một cái trứng mặn.Những tên côn đồ bị sai sử cho tới trưa, từng tên từng tên đều héo rũ như rau xanh ngoài đồng, đột nhiên được phát cho một cái trứng mặn nóng hổi, rõ ràng choáng váng bất ngờ.Phàn Trường Ngọc tiếp tục vẻ mặt hung hãn đối mặt với bọn họ: "Tranh thủ ăn xong thì đi theo ta đến đối chất với Vương Nhớ!"Đám côn đồ cả buổi sáng ngửi thấy mùi thịt kho, trong bụng thèm ăn đã sớm đảo lộn, hiện tại hận không thể đem cả vỏ trứng nuốt xuống.Sau khi ăn xong, một đám người hiển nhiên vẫn chưa thỏa mãn, thận trọng hỏi: "Phàn...!Phàn đại cô nương, sau này chúng ta có thể tới cửa hàng của cô nương làm việc được không?"Phàn Trường Ngọc nghiêm mặt nghĩ, chuyện này sẽ không xảy ra, những người lưng hùm vai gấu này đều đến cửa hàng của nàng làm việc, có thể trực tiếp ăn cho nàng nghèo đi!Cô tàn nhẫn từ chối: "Không."Đám côn đồ đản nhất thời không dám nói lời nào, cúi đầu ỉu xìu đi theo nàng đến gặp Vương Nhớ, nhưng bởi vì tướng mạo vẫn dữ tợn, tựa hồ cũng không có một điểm ủ rũ.Người đi đường nhìn thấy đều nhường đường, ai nhìn thấy cảnh này đều là tư thái của một nữ ác bá mang theo đám giang hồ dưới trướng đi tìm phiền phức.-Trong một tửu lâu cạnh đường, nam nhân mặc áo gấm đứng dậy rót cho người ngồi đối diện một tách trà, trong màn sương trắng bốc lên, hoa văn cẩm tú trên ống tay áo rộng của hắn ta trở nên mờ ảo:“Tình hình Huy Châu còn chưa ổn định, hầu gia đang ẩn núp nơi này, thân tín không tiện đến đây, nhưng Triệu mỗ là thương nhân, bọn chó ưng Ngụy gia không tìm đến người Triệu mỗ, chỉ cần hầu gia tin tưởng Triệu mỗ, Triệu mỗ nguyện vì hầu gia máu chảy đầu rơi.”Song cửa sổ mở ra một nửa, nam nhân ngồi đối diện nhìn nghiêng mặt như ngọc điêu khắc, mặt mày thanh tuyển, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn, hững hờ không giận tự uy khiến người khác không thở nổi.Một đôi mắt hẹp dài nhìn ra ngoài cửa sổ khép hờ, giống như đang chiêm ngưỡng cảnh tuyết rơi dọc đường.Nam nhân áo gấm thấy hắn hồi lâu không có trả lời, liền theo ánh mắt của hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mới phát hiện hắn đang nhìn tựa hồ không phải là cảnh tuyết, mà là một cô nương dẫn đầu mang theo mười tên lưu manh đi trên đường.Nam nhân áo gấm lại nhìn Tạ Chinh một cái, ánh mắt khẽ động, cười nói: “Đó là tân phu nhân vừa mới cưới của Hầu gia phải không?”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



