Từ trấn đến nha huyện không xa, bước chân nàng cũng nhanh, chỉ cần hai khắc là đến nơi.Phàn Trường Ngọc may mắn, gặp được người quen sắp lên huyện thành nên bắt xe bò của đối phương, khi đến huyện nha thì nha sai cũng vừa bắt đầu làm nhiệm vụ.Nàng báo với thủ vệ ở cổng tên của Vương bộ đầu, trong giây lát, nàng được dẫn vào trị phòng ở phía sau nha môn."...Ta đã gặp nhiều lưu dân khi đang tuần tra trên đường phố, và đưa tất cả bọn họ vào trong đại lao của nha môn.
Chỉ vài ngày nữa là giao thừa, đó là thời cơ tốt!"Bên trong, Vương bộ đầu dường như đang phát biểu, vì vậy Phàn Trường Ngọc không vội vàng đi vào, chỉ lặng lẽ chờ đợi ở ngoài cửa.Sau khi Vương bộ đầu giao phó xong hết, qua khóe mắt liếc thấy Phàn Trường Ngọc đang đợi ở ngoài cửa, giơ tay lên, bọn bộ khoái liền cầm bội đao tốp năm tốp ba đi ra ngoài, như thể bọn họ đang tuần tra đường phố.Lúc này Phàn Trường Ngọc mới vào cửa nói: "Vương thúc hôm nay khá bận, quấy rầy Vương thúc rồi."Ngoài trời rất lạnh, trong phòng đốt chậu than hồng rất ấm áp, trên mi mắt nàng rất nhanh đọng lại một tầng sương mù.Vương bộ đầu rót cho nàng một chén trà gừng để tránh lạnh, nói: "Không bận rộn, năm nào cũng vậy, nhưng năm nay thổ phỉ hoành hành quá, giết người không ít.
Nói đúng ra là những kẻ không có hộ tịch lộ dẫn đều sẽ bị bắt vào trong đại lao, hai ngày nay đang đuổi bắt lưu dân tị nạn và ăn mày.”Khi Phàn Trường Ngọc nghe thấy điều này, nghĩ rằng Ngôn Chính không có hộ tịch, nàng không thể không nắm chặt một đôi tay cóng đến đỏ bừng.Vương bộ đầu thấy nàng dường như có điều gì đó khó nói, liền hỏi: "Hôm nay cháu đến đây để sang tên căn nhà của cháu à?"Phàn Trường Ngọc gật đầu.Vương bộ đầu nói: "Trước đó ta đã quên nói với cháu, rằng đơn kiện của Phàn đại đã được đưa lên, trước khi vụ kiện khép lại, tài sản không thể được sang tên.
Thậm chí có người khẳng định, nếu như vẫn có hắn đóng giữ biên cương, thì thiên hạ có thể bình an; nếu như hắn đặt ý tại triều chính, thì càn khôn sẽ loạn.Lúc này, Phàn Trường Ngọc đột nhiên nghe thư sinh nói "Không có Vũ An hầu trấn giữ đại quan Tây Bắc", nàng cảm thấy kỳ quái, có người đi trước một bước hỏi nàng: "Vũ An Hầu làm sao vậy?"Thư sinh nói: "Các người còn không biết sao? Sau đại chiến ở Sùng Châu, Vũ An hầu sống chết không rõ, nhưng binh quyền của ngài ấy ở Huy châu đã bị Ngụy Tuyên tiếp quản, có lẽ ngài ấy chết."Những người ở đây không khỏi một trận ồn ào, càng nhiều người đưa ra lời chất vấn thư sinh kia là thật hay giả.Thế nhân đều căm ghét con đao sắc bén Vũ An hầu trong tay Ngụy Nghiêm, cũng ghét hắn coi mạng người như cỏ rác, giết người như ngóe, nhưng cũng không thể phủ nhận hắn là trụ cột Tây Bắc của vương triều Đại Dận.Trụ cột này nếu bị đánh gãy, không biết trong vương triều Đại Dận còn có ai có thể nhô lên chống đỡ bầu trời Tây Bắc này.Thư sinh bị mọi người chất vấn đến mức không thể quay lại, tức giận nói: "Nếu như các người cảm thấy lời ta nói là giả, vậy chính mình đi hỏi một chút, xem Tây Bắc vừa rồi có phải hay không đã thay đổi tiết độ sứ !"Phàn Trường Ngọc nghe đầy lỗ tai chuyện quốc gia đại sự, trên đường về nhà cũng có chút lo lắng.Tế Châu ở cạnh Sùng Châu, nếu chiến tranh lan đến Tế Châu, nàng và muội muội không biết chạy nạn đi đâu.Nghĩ rằng Ngôn Chính đã trốn thoát khỏi Sùng Châu, Phàn Trường Ngọc cảm thấy khi trở về có thể hỏi hắn một chút, không chừng có thể hắn biết được một số chuyện liên quan đến Vũ An hầu trên chiến trường Sùng Châu.Sùng Châu bất quá chỉ là nơi phản loạn, như thế nào chiến thần Đại Dận lại thất thủ ở đó?Rẽ sang một khúc ngoặt khác, khi sắp đến đầu ngõ, nàng đụng phải một phụ nhân sống trong ngõ, thân thiện chào hỏi: “Đào thẩm đi mua thức ăn sao?”Phụ nhân gật đầu, nhưng lại do dự muốn nói lại thôi, vẻ mặt có chút kỳ quái..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)