Hướng Vãn ở trong bệnh viện hai hôm, cho dù bác sĩ nói cô cần phải ở bệnh viện quan sát thêm hai hôm nữa nhưng sau khi nhìn viện phí cô vẫn phải kéo lê thân xác đang phát sốt ra viện.
Mặc dù đãi ngộ của hội sở Mộng không thấp, nhưng trừ đi những chi phí cơ bản, cô cũng không còn dư nhiều. Những khoản tiền này cô còn muốn tích lại dùng khi cần thiết.
Hồi trước cảm thấy tiền không phải là thứ gì tốt, nhưng khi bị bệnh, cô cảm thấy tiền đáng tin hơn bất cứ thứ gì.
Khi trở về ký túc xá cho nhân viên, căn phòng bốn người chỉ có mình cô, cũng không phải lúc thay ca,cô không biết họ đi đâu. Có lẽ do vẫn còn hơi sốt, sau khi thay quần áo, cô cảm thấy rất chóng mắt, dựa vào một chiếc tủ bên cạnh cho tỉnh táo.
Bên tai vang lên tiếng bước chân, cô bị đẩy mạnh một cái, cả người bị đập vào chiếc bàn phía sau, một cơn đau truyền đến làm cô không nhịn được rên lên.
Chu Diễu cũng không ngờ, vừa vào cửa Lâm Điềm Điềm liền xông lên đẩy Hướng Vãn, cô giật nảy mình, nhìn thấy Hướng Vãn ôm eo, sắc mặt trắng bệch. Vội vàng chạy đến, giơ tay đỡ cô: “ Lâm Điềm Điềm cậu làm gì vậy? Hướng Vãn, cậu không sao chứ?”
Hướng Vãn sắc mặt trắng bệch lắc lắc đầu: “ Tôi không sao…”
“ Cô thì không sao, nhưng tôi thì có sao. Cô là tội phạm giết người, động vào tủ của tôi làm gì, có phải muốn nhân lúc tôi không có ở đây muốn động tay động chân không?”
“ Tôi…”Hướng Vãn nhất thời không phản ứng lại, ngẩng đầu nhìn Lâm Điềm Điềm đang nhìn cô một cách khinh bỉ, nhất thời hiểu ra. Chuyện hôm đó bị làm lớn như vậy, chuyện mình ngồi tù nhất định đã truyền đi cả hội sở rồi.
Sự khó chịu lường trước đó công kích cả người cô, cô cụp mắt, thấp giọng nói: “ Tôi chỉ là hơi chóng mặt dựa vào một chút thôi, không làm gì cả, cô không cần lo.”
“Ai biết được, ở cùng với một kẻ giết người như cô, tôi thực sự lo rằng có ngày nào đó chết lúc nào cũng không biết.”
“Cậu bớt nói mấy câu đi, mọi người đều đã ở cùng nhau nửa tháng rồi, cậu không thể bình yên sống được sao.” Chu Diễu trừng mắt nhìn cô ta, quay đầu nhìn Hướng Vãn sắc mặt trắng bệch, còn đỏ lên một cách kỳ lạ, cô giơ tay đặt lên trán Hướng Vãn: “ Á! Nóng như vậy mà cậu đã xuất viện rồi? sao không ở thêm mấy hôm nữa?”
“Cảm mạo mà thôi, không phải chuyện gì lớn…”
“Hừ, còn đóng kịch.” Lâm Điềm Điềm nhổ ra một câu, lại đi kiểm tra đồ trong tủ của mình, đạp mạnh cửa rời đi. “ Tôi đi nói với chủ quản đổi phòng, ở cùng loại người như vậy thật ghê tởm.”
Chu Diễu nhìn bóng lưng của cô ta, tức giận đỏ mắt: “ Người gì vậy chứ, cho rằng bản thân cao quý lắm sao, còn không phải cũng chỉ ở trong hội sở làm việc! Hướng Vãn, cậu đừng nghĩ nhiều.”
Nhìn Chu Diễu bất bình vì mình, Hướng Vãn hơi sững người, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp: “ Cảm ơn cậu, Chu Diễu.”
Cảm ơn cậu làm tôi cảm thấy, thế giới này cũng không hoàn toàn xấu xa như vậy.
Một lát sau, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, Chu Diễu đi mở cửa, nhìn thấy người đến thì cảm thấy hơi kinh ngạc.
“A? Chị Mộng Lan, sao lại là chị?”
Mộng Lan ừm một tiếng, không trả lời cô, ánh mắt rơi xuống người Hướng Vãn đang ngồi bên cạnh giường, đôi mắt hạnh bất giác mang theo ý nhìn đánh giác.
Đây là lần thứ hai cô nhìn thấy Hướng Vãn, lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Cô trước nay làm việc luôn dứt khoát nhanh nhẹn, chỉ Hướng Vãn, đôi môi đỏ hơi động: “ Cô, đi theo tôi.”
Nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mắt, Hướng Vãn không nhịn được cảm thán, cũng khó trách cô ấy có thể dựa vào bản thân để kinh doanh một hội sở lớn như vậy.
“Bạn cùng phòng của cô đến phòng giám đốc làm loạn muốn đổi phòng.” Mộng Lan đánh giá Hướng Vãn, nhướn mày: “ Nhìn bộ dạng của cô cũng biết rồi đi, cô có muốn nói gì không?”
“ Không có, là do tôi, tôi đồng ý rời khỏi ký túc xá nhân viên.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)