Không ngờ người đàn ông này lại khá tinh ý, còn mang cơm nóng canh nóng về nữa. Thấy cô đói lả, Tần Húc Đào nuốt hết mọi nghi ngờ xuống. Dù cô đang toan tính gì thì cũng phải ăn xong đã.
Anh đặt hộp cơm lên bàn học, xoay người nói: “Anh lấy cơm ở nhà ăn quân khu về, em ăn tạm trước đi.”
Ăn tạm á!?
Hộp cơm được mở ra từng cái một, có sườn hầm đậu đũa, thịt chiên chua ngọt, cà tím kho, trứng xào cà chua... Cơm chính có cả cháo ngô và cơm trắng. Màu sắc hấp dẫn, mùi thơm bốc lên ngào ngạt, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta đói cồn cào.
Lúc Tô Tô đang ăn, Tần Húc Đào ngồi trên sofa, ánh mắt kín đáo thi thoảng liếc sang phía cô. Ăn nhiều hơn trước. Không còn vừa ăn vừa càm ràm. Cái vẻ chảnh chọe thường ngày biến mất, góc nghiêng khuôn mặt trông còn có chút ngoan ngoãn.
Có vẻ chuyện nhà họ Tô thật sự đã giáng cho cô một đòn nặng, thay đổi nhanh đến mức khó tin.
Ăn xong, Tần Húc Đào lập tức đứng dậy dọn sạch bàn, không quay đầu lại nói: “Em thu dọn hành lý đi, anh đưa em vào thành phố ở.”
Vừa quay người lại, đã thấy Tô Tô đứng chắn trước mặt, ánh mắt nghiêm túc: “Em không muốn vào khách sạn.”
Tần Húc Đào nhíu mày. Lần trước cô cũng nói vậy, kết quả nửa đêm lại làm loạn đòi về thành phố, ồn đến mức hàng xóm mất ngủ. Anh khoác áo, lạnh giọng: “Anh đợi dưới nhà.”
Tô Tô nghe vậy thì cuống lên. Cái người này đúng là cứng đầu, chẳng biết đường mềm mỏng gì hết! Cô đành túm lấy tay anh, vội nói: “Tần Húc Đào, em là vợ sắp cưới của anh, tất nhiên phải ở chung với anh rồi...”
Tần Húc Đào cau mày: “Chúng ta đã hủy hôn rồi.”
Tô Tô lập tức cãi lại: “Ai nói hủy hôn? Anh đã nói với ông ngoại em chưa? Đã nói với mẹ em chưa? Hơn nữa, anh từng nói sẽ chịu trách nhiệm với em, giờ em tự đến Hắc Thành tìm anh rồi, anh không thể nói mà không giữ lời!”
Thật ra, trước khi dọn dẹp căn nhà, Tô Tô đã nghĩ kỹ rồi. Ở thời này, đàn ông như Tần Húc Đào có năng lực bảo vệ cô, lại hợp gu ngoại hình thực sự không nhiều. Nếu bỏ lỡ, ngay cả cô cũng thấy tiếc. Cách nhanh nhất để nuôi dưỡng tình cảm, chính là ở chung.
Nếu thật sự chuyển vào thành phố, Tần Húc Đào lại bận công việc, mười ngày nửa tháng chưa chắc gặp được một lần thì đến cơ hội phát triển cũng chẳng có. Nên dù thế nào, hôm nay cô cũng phải ở lại đây.
Tần Húc Đào nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn của cô, bất giác nhớ lại chuyện ngày hôm đó. Anh mím môi, trầm giọng hỏi: “Em suy nghĩ kỹ chưa? Biết rõ ở lại đây có nghĩa là gì không?”
Tô Tô gật đầu: “Nghĩ kỹ rồi.”
Tô Tô chợt nhận ra, vừa rồi do cuống quýt, cô lại cứ nắm chặt lấy tay anh. Bàn tay người đàn ông to lớn thô ráp, các khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay toàn là vết chai do huấn luyện quanh năm để lại, chạm vào da thịt có chút đau. Vành tai Tô Tô nóng bừng, hận không thể đào cái hố chôn mình xuống, sao cô lại nhớ đến cảnh tượng ngày hôm đó chứ!
Bàn tay mềm mại không xương vội vàng buông ra, Tần Húc Đào nhíu mày nói: "Anh đi tắm trước, nếu em buồn ngủ thì vào phòng ngủ trước đi, không cần đợi anh."
Đợi đến khi Tô Tô hoàn hồn, Tần Húc Đào đã cầm quần áo đi vào nhà vệ sinh. Trong nhà vệ sinh vẫn còn vương lại hương thơm của sữa tắm. Khứu giác của Tần Húc Đào nhạy bén hơn người thường một chút, mùi hương này giống hệt mùi trên người cô hôm đó, xem ra cô rất thích nhãn hiệu sữa tắm này...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


