Lòng cô vừa thở phào nhẹ nhõm, lại có chút ngẩn ngơ.
Bỗng nhiên từ dưới lầu truyền đến tiếng động cơ, tiếp theo là tiếng còi xe chói tai vang lên.
Lãnh Hoan có chút giật mình nhảy dựng khỏi ghế, đầu gối đập mạnh vào cạnh bàn, đau đến mức nước mắt muốn chực trào ra. Nỗi bất an mạnh mẽ thôi thúc cô bước đến bên cửa sổ nhìn xuống dưới. Dưới ánh đèn đường, một người đàn ông đang đứng cạnh xe, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ đang mở của phòng cô.
"Tên khốn này!", Lãnh Hoan thầm mắng trong lòng, nửa đêm nửa hôm còn bấm còi inh ỏi, quấy rầy giấc ngủ của người khác.
Điện thoại trên bàn lại reo lên, cô cầm lấy, vừa đi về phía cửa sổ vừa nghe máy.
"Một phút.", một mệnh lệnh ngắn gọn và đầy uy lực truyền đến. Người đàn ông dưới lầu nhìn cô rồi ung dung cúp điện thoại.
Lãnh Hoan ngơ ngác một giây, ngay sau đó liền vội vàng chộp lấy quần áo trên giường mặc vào, rồi mở cửa chạy thẳng tới thang máy.
Lãnh Hoan nghẹn lời, sự trơ trẽn của người đàn ông này quả thực là độc nhất vô nhị.
Đêm se lạnh, gió đêm thổi nhẹ, cô bất giác khoanh tay lại. Anh nhìn cô, ánh mắt bỗng trở nên nóng bỏng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


