Sau khi ăn sáng xong, Chu Ngộ Lễ chuẩn bị đến công ty. Vợ chồng nhà họ Tang thấy con gái mình vẫn còn mặc đồ ngủ liền hỏi:
"Con không về cùng Ngộ Lễ à?"
Tang Niệm lắc đầu, nhìn Chu Ngộ Lễ, không biết tối nay anh có đến nữa hay không.
Chu Ngộ Lễ chạm phải ánh mắt cô, một lát sau mới nhìn bố mẹ vợ.
"Tan làm con sẽ qua đây, cứ để cô ấy ở nhà chơi với bố mẹ thêm chút ạ."
Tang Niệm chớp chớp mắt. Nghe anh nói tan làm sẽ lại về nhà đẻ, khóe môi cô bất giác cong lên, rõ ràng là đang rất vui.
Chu Ngộ Lễ chỉ khẽ nhướng mày.
Vợ chồng ông Tang cũng vui mừng. Bà Tang vội vàng nói: "Vậy thì tốt quá, lát nữa mẹ và bố con ra chợ mua con cá tươi, tối nay nhà mình ăn cá."
Chu Ngộ Lễ khẽ gật đầu: "Bố mẹ, con đến công ty trước đây."
"Ừ, đi mau đi, đi đường cẩn thận nhé."
Chu Ngộ Lễ gật đầu lần nữa, nhưng trước khi đi lại liếc nhìn Tang Niệm đang ngồi trên sô pha.
Tang Niệm thì lại ngơ ngác. Nói thật, cô rất hiếm khi tiễn Chu Ngộ Lễ đi làm.
Bởi vì cô có một thói quen không tốt lắm, đó là ngủ nướng. Cô là kiểu người điển hình của việc gặp khó khăn khi thức dậy.
Thời đi học, ngày nào cũng phải để bố mẹ xách tai mắng mỏ thì cô mới chịu dậy sớm.
Thế nên cô thật sự không hợp với công việc văn phòng làm theo giờ hành chính.
Bà Tang liếc nhìn đứa con gái ngốc nghếch, lườm một cái rồi kéo thẳng cô từ sô pha lên, đẩy về phía trước.
"Còn ngẩn ra đó làm gì, tiễn chồng con xuống lầu đi."
Tuy nói là người một nhà, nhưng dù sao đây cũng là nhà đẻ, tiễn một chút cũng là lẽ đương nhiên.
Tang Niệm ngoan ngoãn "ồ" một tiếng rồi bước về phía Chu Ngộ Lễ.
Đến cửa ra vào, cô thay một đôi dép để đi ra ngoài, ngẩng đầu nhìn anh, khẽ nói:
"Em tiễn anh xuống lầu nhé."
Chu Ngộ Lễ lại khẽ nhướng mày, cười như không cười buông một câu:
"Hiếm thấy thật."
Nhận ra sự trêu chọc trong lời nói của anh, Tang Niệm hơi ngại ngùng dời tầm mắt. Cô dùng ngón trỏ cọ cọ cánh mũi, lí nhí nói:
"Vậy anh có cần em tiễn hay không?"
Chu Ngộ Lễ khẽ cười một tiếng, không từ chối mà xoay người rời đi. Tang Niệm liếc nhìn anh rồi đi theo sau.
Tối qua Chu Ngộ Lễ tự lái xe tới, nên hôm nay trợ lý Điền Hạo đành phải dậy sớm, đi tàu điện ngầm đến đây.
Luôn túc trực chờ lệnh là nghĩa vụ của một trợ lý đặc biệt như cậu ta.
Dù sao thì mức lương của cậu ta cũng chẳng kém gì một lãnh đạo cấp cao nào đó của tập đoàn Chu thị.
Thấy hai vợ chồng nối bước nhau đi xuống lầu, Điền Hạo gật đầu chào:
"Chào buổi sáng, Tổng giám đốc Chu, mợ Chu."
Thấy Điền Hạo, Tang Niệm cũng gật đầu chào lại: "Chào buổi sáng, trợ lý Điền."
Trong số các nhân viên của tập đoàn Chu thị, người duy nhất cô quen biết chỉ có Điền Hạo.
Kết hôn đã ba năm, cô chưa từng bước chân đến công ty của Chu Ngộ Lễ.
Nhân viên gặp cô nhiều nhất có lẽ cũng chỉ có cậu ta.
Điền Hạo mở cửa ghế sau, chờ Chu Ngộ Lễ ngồi vào.
Trước khi lên xe, Chu Ngộ Lễ liếc nhìn Tang Niệm. Cô vẫy tay tạm biệt anh:
"Tạm biệt anh."
Chu Ngộ Lễ khẽ cong môi rồi mới khom người ngồi vào xe.
Trước khi lên xe, Điền Hạo lại gật đầu chào Tang Niệm, cô mỉm cười đáp lại cậu ta.
Đứng dưới lầu nhìn chiếc xe từ từ chạy ra khỏi khu dân cư, cô mới xoay người đi lên nhà.
Vừa vào nhà, bà Tang đã nói với cô: "Lúc trước tuy bố mẹ cực lực phản đối, nhưng ván đã đóng thuyền, cứ tưởng hai đứa sớm muộn gì cũng đường ai nấy đi, không ngờ tình cảm lại tốt như vậy."
Tình cảm của họ tốt sao?
Cô không biết cuộc sống hôn nhân của người khác như thế nào.
Nhưng cô biết cuộc sống của bố mẹ cô diễn ra ra sao.
Cãi vã, ồn ào, đấu võ mồm với nhau cả đời.
Dù cho cuối cùng người chịu nhún nhường nhận lỗi luôn là bố cô đi chăng nữa.
Tuy nhiên, cô biết cô và Chu Ngộ Lễ đến với nhau không phải vì tình yêu. Vì thế, tôn trọng lẫn nhau mới là cách chung sống tốt nhất giữa hai người.
"Sau khi bố mẹ đi rồi, hai đứa phải sống cho tốt đấy."
Tang Niệm gật đầu: "Chúng con vẫn luôn rất tốt mà."
Bà Tang liếc nhìn cô, bật cười gật đầu nói: "Cũng đúng, chỉ là có một chuyện bố mẹ vẫn luôn không hiểu."
Tang Niệm tò mò nhìn sang hỏi: "Chuyện gì vậy ạ?"
Bà Tang đánh giá cô từ trên xuống dưới, rồi hỏi một câu từ tận đáy lòng:
"Tuy con trông không đến nỗi khó coi, nhưng so với những cô gái xinh đẹp khác thì vẫn còn kém xa. Con nói xem, Ngộ Lễ rốt cuộc nhìn trúng con ở điểm nào?"
Tang Niệm: "..."
"Bố mẹ vắt óc suy nghĩ mà không hiểu nổi, có phải hai đứa quen nhau từ trước không?"
Tang Niệm cạn lời nhìn mẹ mình, bất mãn lầm bầm:
"Có ai nói con gái ruột của mình như vậy không chứ?"
"Mẹ đang hỏi con đấy, có phải hai đứa quen nhau từ trước hay không?"
Tang Niệm suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Anh ấy không biết con, nhưng con biết anh ấy thì có được tính không?"
"Thế thì làm sao tính là quen biết được?"
Tang Niệm ngồi xuống sô pha, cầm một quả mận tím lên cắn một miếng rồi nói:
"Anh ấy là người thừa kế của nhà họ Chu quyền quý ở Kinh Thị, còn con chỉ là một người bình thường, sao hai đứa con có thể quen biết nhau được chứ?"
"Thế nên mẹ mới thắc mắc, rốt cuộc thằng bé nhìn trúng con ở điểm nào?"
Tang Niệm nghiêng đầu, đứng dậy đi trở về phòng.
Cô lấy cuốn nhật ký trong ngăn kéo ra, đưa mắt nhìn quanh phòng một lượt, suy nghĩ xem nên giấu cuốn nhật ký này ở đâu thì an toàn hơn.
Cuối cùng, cô cũng tìm được một chỗ kín đáo để giấu cuốn nhật ký đi.
Cô từng nghĩ đến việc mang nó theo, nhưng nghĩ kỹ lại thì để ở nhà đẻ vẫn an toàn hơn. Dù sao vợ chồng cô cũng không thường xuyên về đây, bố mẹ đi du lịch rồi thì lại càng ít về hơn nữa.
Cả ngày hôm nay, Tang Niệm quanh quẩn giúp bố mẹ đóng gói hành lý.
Nhưng thấy đồ đạc có vẻ không nhiều lắm, cô không nhịn được bèn hỏi: "Bố mẹ chỉ mang ngần này đồ qua đó thôi ạ?"
"Không đâu, bố mẹ đã đóng gói gửi bưu điện một phần qua đó trước rồi, khi nào đến dưới núi thì lấy cùng một thể là được."
Tang Niệm nghe vậy chỉ cười nói một câu: "Bố mẹ cũng biết nhìn xa trông rộng ghê."
Sau đó, Tang Niệm lại ra ngoài mua một ít thuốc men dự phòng, như thuốc hạ sốt, thuốc tiêu viêm, thuốc giảm ho, đều là những loại thuốc thường dùng.
Đến chiều muộn, cả nhà lại ra chợ mua thức ăn cho bữa tối.
Lúc Tang Niệm đang định quét mã thanh toán, ứng dụng WeChat trên điện thoại bỗng nhảy ra một tin nhắn.
Cô liếc mắt nhìn, là Thành Niệm Yên gửi tới.
Mở ra xem, thì ra là thiệp mời dự tiệc sinh nhật của cô ta.
Cô nhìn ngày tháng ghi trên đó, phát hiện ra là ngay tuần sau.
Ngay lúc cô đang suy nghĩ xem liệu thiệp mời này có phải là gửi hàng loạt hay không, tin nhắn tiếp theo của Thành Niệm Yên đã được gửi tới.
"Cô Tang, tuần sau là tiệc sinh nhật của tôi, hy vọng cô có thể cùng A Lễ đến tham dự."
Nhìn tấm thiệp mời được gửi riêng này, Tang Niệm nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.
Thực ra trong lòng cô rất muốn từ chối.
Tiệc sinh nhật của thanh mai trúc mã, lại còn là mối tình đầu của chồng, cô đến đó để làm cái gì chứ?
Nhưng vấn đề là, nếu cô không đi, Chu Ngộ Lễ có đi hay không?
Trong đầu cô vụt qua hình ảnh nhóm người đó gắn bó như hình với bóng thời đi học.
Cô biết, cho dù chỉ vì nể tình nghĩa năm xưa, Chu Ngộ Lễ cũng nhất định sẽ đi.
Vậy nếu cô không đi, chẳng phải là đang tạo cơ hội cho hai người họ ở riêng với nhau sao.
Mặc dù cô rất tin tưởng vào nhân phẩm của Chu Ngộ Lễ, tin rằng anh sẽ không làm chuyện có lỗi với mình.
Nhưng phàm là chuyện gì trên đời cũng có thể xảy ra điều bất trắc.
Cô tuyệt đối không thể để cho người ta có cơ hội thừa nước đục thả câu được.
Thế là, cô gõ hai chữ để trả lời cô ta:
"Được thôi."
"Niệm Niệm, làm gì đấy, đi thôi con." Tiếng bà Tang gọi.
Tang Niệm cất điện thoại: "Con tới đây ạ."
Cùng lúc đó, ở một nơi khác.
Thành Niệm Yên nhìn hai chữ Tang Niệm vừa gửi tới, không khỏi nhíu mày.
Trải qua hai lần tiếp xúc, cô ta đều cảm thấy không nhìn thấu được con người của Tang Niệm.
Rõ ràng Tang Niệm biết rõ sự tồn tại và thân phận của cô ta. Thế nhưng khi đối mặt, Tang Niệm lại luôn tỏ ra thản nhiên tự tại, giống như hoàn toàn không hề bận tâm đến sự xuất hiện của cô ta vậy.
Rốt cuộc là cô thật sự không bận tâm, hay chỉ đang giả vờ không bận tâm?
"Cô ta trả lời cậu chưa?"
Thành Niệm Yên liếc nhìn Lâm Nam Như, gật đầu nói: "Trả lời rồi, cô ta đồng ý đến dự tiệc sinh nhật của mình."
Lâm Nam Như uống một hớp cà phê rồi nói: "Tài liệu mình điều tra về Tang Niệm, cậu đã xem hết cả rồi chứ?"
Nhắc đến chuyện này, hàng lông mày của Thành Niệm Yên càng nhíu chặt lại hơn.
Đó là một người bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nếu nói có điểm gì đặc biệt, thì chỉ có việc Tang Niệm từng học cùng trường, thậm chí là cùng khóa với cô ta và A Lễ.
Thế nhưng, cô ta lại chẳng có lấy một chút ấn tượng nào về Tang Niệm.
"Cậu đã điều tra kỹ lưỡng chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
