Sự nghe lời của U Niệm khiến Khúc Quyến Sí hơi ngạc nhiên, đôi lông mày anh khẽ nhíu lại, nhìn sâu vào đôi mắt khiến người ta không kìm lòng được mà chìm đắm kia, anh vô thức hỏi ra một câu mà ngay cả bản thân cũng không hề nhận ra.
“Cô thích tôi sao?” Rõ ràng trước đó cô yêu Đan Khương Hằng sâu đậm như thế, vậy mà chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi lại xem anh ấy như chiếc giày rách, trong mắt chỉ còn lại một người vốn chưa từng có chút giao thiệp nào là anh, dường như điều này không được hợp lý cho lắm.
U Niệm không hề ngạc nhiên, dường như cô đã đoán trước được, hoặc cũng có thể là đã quen với kiểu câu hỏi này rồi, những ngón tay thon dài trong suốt của cô khẽ lùa qua làn tóc đen của anh, ánh mắt tập trung đầy dịu dàng: “Thích chứ.”
Đôi mắt lười nhác của Khúc Quyến Sí hơi mở to, nhìn vào đôi mắt ấy, tận sâu trong đáy mắt dường như có thứ gì đó vừa bị phá vỡ, trong thoáng chốc, sự sắc bén như loài báo bỗng trở nên mềm mại, khóe miệng anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhưng phong hoa tuyệt đại: “Chủ nhật tuần này, đi hẹn hò đi.”
U Niệm khẽ giật mình, trong mắt lướt qua một tia sáng, có vẻ như cô rất vui mừng trước lời đề nghị của Khúc Quyến Sí: “Vâng.”
Gió nhẹ thổi qua, làm tung bay những sợi tóc, hơi thở quấn quýt nơi góc này.
“Tít tít tít...” Tiếng động đánh thức Khúc Quyến Sí đang ngủ rất sảng khoái, anh khẽ nheo mắt nhìn qua một khe hở, thấy giữa ngón tay U Niệm đột ngột xuất hiện một lá bài poker màu đen vàng.
“Cái gì vậy?” Âm thanh đó hóa ra lại phát ra từ lá bài này sao?!
“Là vũ khí tôi nhờ Thù Đặc giúp đỡ chế tạo.” U Niệm thản nhiên nói, dường như cô không cảm thấy việc tiết lộ chuyện cơ mật này cho Khúc Quyến Sí có gì không ổn, cô nhẹ tay vỗ vỗ lên má anh: “Tôi có việc phải đi trước đây.”
Khúc Quyến Sí nheo mắt, trong lòng cảm thấy không thích việc cô rời đi một cách kỳ lạ, chỉ là cảm giác này đến quá bất ngờ nên anh cũng đành nhịn xuống, uể oải lăn một vòng rồi móc trong túi ra một chiếc điện thoại: “Số của cô.”
U Niệm nhìn chiếc điện thoại mà ngẩn người, một lúc lâu sau mới nói: “Tôi không có điện thoại.” Vấn đề này U Niệm cũng mới vừa phát hiện ra, hóa ra trên người cô vậy mà lại không có điện thoại! Có lẽ là vì gia tộc La Sinh Nhược có thiết bị liên lạc riêng, cộng thêm việc La Sinh Nhược U Niệm căn bản không có người bạn nào muốn giao lưu, cho nên cũng không cần dùng đến điện thoại.
Khúc Quyến Sí ngẩn ra, định thu điện thoại lại, nhưng nghĩ đến việc nếu không có điện thoại thì đồng nghĩa với việc khi U Niệm về nhà họ La Sinh Nhược, anh sẽ không thể liên lạc được với cô, thời gian tương tác duy nhất của họ chỉ là giờ nghỉ trưa, anh bỗng cảm thấy bực bội không tên.
“Đợi đấy.” Khúc Quyến Sí liếc nhìn U Niệm một cái, ngón tay thoăn thoắt bấm một dãy số gọi đi, chưa đầy năm phút sau đã thấy một người đàn ông thở hổn hển chạy tới, trên tay bưng một chiếc điện thoại hoàn toàn mới.
“Giống hệt nhau luôn nhỉ.” U Niệm nhận lấy điện thoại, nhìn chiếc máy trong tay Khúc Quyến Sí, cười nói.
“Có cái để dùng là được rồi, còn kén chọn.” Khúc Quyến Sí mất tự nhiên quay mặt đi, dưới ánh nhìn của U Niệm, vành tai anh đỏ lên một cách kỳ quái. Dù sao bây giờ cô chẳng phải là của anh sao? Quan hệ của họ chẳng phải là người yêu sao? Vậy dùng điện thoại giống nhau thì có gì sai? Hừ!
Người giao điện thoại đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ của Khúc Quyến Sí thì hơi mở to mắt, có chút không dám tin, đây có phải là vị thiếu gia lười biếng đến mức khiến người ta phẫn nộ của nhà họ không vậy?! Thế mà lại tặng điện thoại cho con gái! Lại còn là loại cùng mẫu nữa chứ! Nhưng mà...
Người đàn ông nhìn U Niệm, trong mắt lướt qua một tia suy nghĩ, tam tiểu thư của gia tộc La Sinh Nhược - thiên tài nở muộn, thiếu gia nhà mình vậy mà lại dây dưa không rõ với cô sao? Xem ra, gia chủ đại nhân cần phải làm gì đó rồi...
Lưu số điện thoại của mình vào vị trí đầu tiên xong, Khúc Quyến Sí mới hài lòng để người đi, nhìn bóng lưng U Niệm dần đi xa, một cơn gió lạnh thổi qua, Khúc Quyến Sí đột nhiên hoàn hồn... anh vừa làm cái gì thế này?
U Niệm nhìn lá bài poker màu đen vàng giữa kẽ tay, không ai biết rằng, trên mảnh giấy trông có vẻ mỏng manh đó lại tích hợp đủ loại vệ tinh GPS, lúc này trên đó là một bản đồ lộ trình, cách đó không xa có một điểm sáng màu đỏ, xung quanh điểm sáng đó có mấy điểm sáng màu vàng bao vây lấy nó.
Tại một góc khuất ít người qua lại giữa thư viện và tòa nhà thí nghiệm của khối đại học học viện Buddis, mấy gã nam sinh mặc đồng phục màu xám đang vây chặt lấy Đông Lan Tỷ.
“Đồ mọt sách, nghe nói hôm nay mày làm tiểu thư U Nhiên khóc hả?” Một gã dùng sức đẩy mạnh, dồn Đông Lan Tỷ vào góc tường, hung tợn nói.
Đông Lan Tỷ bình tĩnh đẩy lại gọng kính bị lệch: “Tôi không có.”
“Dám làm không dám nhận à?!” Gã túm lấy cổ áo cậu, chán ghét nhìn bộ đồng phục của cậu: “Chỉ là kẻ hạ đẳng mà lại dám nói năng bất kính với U Nhiên tiểu thư, mày ăn gan hùm mật gấu rồi à!”
“Tôi không có ăn gan hùm mật gấu.” Đông Lan Tỷ vẫn bình tĩnh đến mức khiến người ta tức nghẹn.
Thái độ gây ức chế đó khiến biểu cảm của gã kia không khỏi méo mó, gân xanh trên trán nổi lên, gã vung một nắm đấm thẳng vào mặt cậu ấy, chỉ là trong chớp mắt đã bị một bàn tay trắng trẻo nhẹ nhàng chặn lại.
Kẻ vừa ra tay trừng mắt nhìn U Niệm đột ngột xuất hiện, nắm đấm bị bóp chặt đến mức xương kêu răng rắc, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Cô... cô là ai? Có biết tao là ai không? Buông... buông tao ra!”
U Niệm mỉm cười nhàn nhạt: “Anh muốn làm gì cậu ấy?”
“Tôi còn muốn hỏi, cô muốn làm gì bọn họ đấy.” Một giọng nói đanh thép truyền đến, chỉ thấy Đan Vận Hy tay cầm roi da lạnh lùng nhìn bọn họ, khí thế vương giả khiến mấy gã đàn ông kia lập tức bủn rủn tay chân: “Thất... Thất Điện hạ!”
“Thất Điện, cứu... cứu tôi với!” Bàn tay đau đến mức mất cảm giác, gã đàn ông kinh hãi nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của U Niệm, gọi Đan Vận Hy như vớ được cọng rơm cứu mạng.
Đan Vận Hy lạnh lùng liếc gã một cái, rồi nhìn về phía U Niệm: “Đánh nhau gây rối trong học viện, cô muốn vào nhà xác hối lỗi sao?!”
U Niệm chỉ thản nhiên liếc nhìn Đan Vận Hy một cái, bàn tay khẽ dùng lực rồi buông ra, gã đàn ông kia dường như phản ứng chậm một chút rồi mới phát ra tiếng hét thảm thiết đầy đau đớn, cánh tay kia lủng lẳng treo ở đó như bị trật khớp.
“Đông Lan Tỷ là người mà La Sinh Nhược U Niệm tôi bảo kê, kẻ nào muốn làm hại hay đã làm hại cậu ấy, đều phải trả giá.” U Niệm mỉm cười trần thuật sự thật, ánh mắt thản nhiên quét qua Đông Lan Tỷ đang nhìn mình đầy kinh ngạc, đáy mắt lóe lên ý cười, ngay cả biểu cảm kinh ngạc cũng giống hệt như người ấy, đôi mắt trợn tròn, giống như một chú thỏ trắng nhỏ bị hoảng sợ, sạch sẽ đến khó tin.
“La Sinh Nhược U Niệm!” Đan Vận Hy đột nhiên nhíu chặt mày, liếc nhìn Đông Lan Tỷ đang được U Niệm rõ ràng che chở, biểu cảm càng thêm nghiêm trọng: “Tìm Khúc Quyến Sí làm bạn trai, tìm đại ca của băng nhóm đạo tặc thế giới làm bạn giường, bây giờ cô định tìm cậu ta làm chồng à?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

