Cô rùng mình, bởi vì kế hoạch này quá đáng sợ, bản thân mình đã chìm vào quá sâu, nếu anh tiến hành báo thù, cả thế giới của cô sẽ bị hủy diệt!
Thánh Khi nói: “Chị cả, chị thông minh nhất….”
Cô biết! Cô gần như muốn bịt tai lại, như vậy những lời nói đâm vào tim một câu cô cũng không muốn nghe, cô vội vàng nói: “Thánh Khi, cảm ơn em, chị biết rồi, chị sẽ nghĩ lại. Em vào đi, chị có cách, chị nhất định sẽ có cách.”
Cô thúc em gái, Thánh Khi liền đi vào, cô ngồi lên taxi đi về, tinh thần hốt hoảng, lời của Thánh Khi giống như là vọng lại quanh quẩn bên tai, cô vô cùng bực bội, lái xe hỏi: “Tiểu thư, rốt cuộc cô muốn đi đâu?” Hỏi mấy lần cô mới nghe thấy, cô liền buột miệng nói: “Quảng trường Đông Cù.”
Xe chạy về phía quảng trường Đông Cù, dừng ở chính trước đài phun nước của quảng trường, cô vừa xuống xe, hơi nắng kèm theo hơi nước ập vào người, vừa khó chịu vừa ẩm ướt, khiến người ta khó thở. Cô chưa từng đến đây, trước đây cũng chỉ đi qua, liếc nhìn từ trên xe mà thôi. Bây giờ dừng bước, mới biết hóa ra là được xây bằng đá trắng, ánh mặt trời phản chiếu hơi chói mắt, càng trở nên mênh mông, dưới ánh mặt trời gay gắt như thế, chỉ cảm thấy nóng bức khó chịu. Bên rề quảng trường trồng cây, nhìn từ xa xa, một màu xanh mềm mại. Cô ngẩng đầu lên, ánh mặt trời khiến người ta không mở nổi mắt.
Cô lưỡng lự một lát, vốn dĩ chạy đến đây là nhất thời nông nổi, đi vào như vậy quả thật không có đạo lý, hay là quay về thôi. Nhưng trên quảng trường không thấy một ai, chỉ nghe thấy tiếng nước ào ào của đài phun nước ở sau lưng, ngay cả tiếng phố xá náo nhiệt cũng trở nên xa vời. Taxi đều ở ngoài quảng trường, bảo cô đi lại gọi xe, cô thật sự nghi ngờ bản thân mình sẽ bị cảm nắng. Hơn nữa thời tiết quá nóng, mồ hôi đã chảy đầy mặt, không phải nói đến là khó chịu nhường nào. Thôi vậy, cô thuyết phục bản thân mình, đi vào thổi chút gió lạnh, vào phòng vệ sinh trang điểm lại rồi đi.
Cô hơi nghi ngờ là tự mình viện cớ thuyết phục bản thân đi vào, nhưng lập tức liền nghĩ, đến rồi không vào, chẳng lẽ đứng như con ngốc ở bên ngoài tắm nắng hay sao, hơn nữa cứ đứng ở đây cũng sẽ khiến người khác nghi ngờ, chẳng may nhân viên bảo vệ đi lại hỏi, vậy càng khó xử hơn. Cô quay người liền nước lên bậc thềm đá đen đó, cửa tự động chầm chậm mở ra, không khí lạnh trong tòa nhà ập đến, cô muốn hối hận cũng không kịp.
Tầng một là đại sảnh, đâu đâu cũng là cây cối xanh mướt, ngay cả tường cũng trông cây leo, giống như là đi vào vườn thực vật, khí nóng đằng sau lưng biến mất trong chốc lát, từng nhóm người ra vào thang máy, yên tĩnh đến mức chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng bước chân. Cô gái ở bàn tư vấn ngẩng đầu lên, khuôn mặt nghiêm túc cười: “Chào cô, có thể giúp cô việc gì không?”
“Xin hỏi phòng vệ sinh ở đâu?”
“Bên phải cuối cùng đi về phía sau, cô có thể nhìn biển chỉ dẫn.” Mỉm cười trả lời, đẹp ngang với phục vụ ở khách sạn lớn, cô đang muốn cảm ơn, nụ cười của đối phương cứng đờ trên mặt, thay vào đó là sự kinh ngạc, “Cô Phó? Cô là Phó Thánh Hâm!”
Phiền phức đến rồi! Cô đang muốn bảo cô ấy không cần quá kinh ngạc, cô ấy đã nhấc điện thoại nội bộ lên: “Phòng thư ký? Tôi ở bàn tư vấn đại sảnh, cô Phó Thánh Hâm bây giờ đang ở đây, đúng, là cô Phó.” Phiền phức càng ngày càng lớn, cô không thể quay đầu bỏ đi rồi, cô gái đó đặt điện thoại xuống, lại mỉm cười với cô, chỉ là trong nụ cười đó, đã thêm chút ý nghĩ sâu sa, nói với cô: “Thư ký Hoàng sẽ xuống ngay.”
Cô đành trả lời bằng mỉm cười, một lát sau Hoàng Mẫn Kiệt vội vã đi thang máy xuống. Lịch sự nói: “Mời cô Phó theo tôi.” Thánh Hâm theo anh ta lên tầng trên cùng, anh ta dẫn cô vào phòng tiếp khách, vừa mới ngồi xuống, liền có người đến pha trà. Đợi lúc chỉ còn lại hai người bọn họ. Hoàng Mẫn Kiệt mới hỏi: “Cô Phó có việc gì sao?”
Dịch Chí Duy giờ mới cười cười: “Việc gì thế?”
Cô nói: “Không có gì.” Dừng lại một lúc, hỏi: “Phiền anh làm việc không?”
Anh nói: “Không sao, anh đúng lúc có chút thời gian.” Quan sát cô tỉ mỉ: “Rốt cuộc sao vậy?”
Cô cúi thấp đầu, giọng nói cũng nho nhỏ: “Không saochỉ là bỗng nhiên thấy sợ hãi, cho nên liều lĩnh chạy đến đây.”
Anh nói: “Nha đầu ngốc.” Ôm ôm cô vào lòng, hôn lên mặt, giống như là dỗ dành một đứa bé khóc đêm vậy.
Bản thân cô cũng cảm thấy bản thân mình buồn cười, miễn cưỡng nói: “Có lẽ em về thôi, anh bận như vậy. Em về làm cơm rang Dương Châu, tối qua không phải là anh nói muốn ăn sao?”
Anh nhìn đồng hồ đeo tay một lát, anh nhất định vẫn còn việc khác, cho nên nói: “Anh bảo người đưa em về.”
“Không, không cần đâu, em còn phải mua chút đồ.” Cô hơi thẹn thùng cười, “Đến đây đã đủ kinh động rồi.”
Anh cũng cười, cô quá khiến người khác chú ý, cấp dưới nhìn trừng trừng, nhìn cô thành kẻ địch, cho nên cũng cười cười: “Vậy cũng tốt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)