Chẳng ai để ý người vừa rồi vẫn còn là Kỳ Phóng, thế mà thoắt cái đã biến thành anh trai tôi.
Mà cũng chẳng ai bận tâm chuyện đó làm gì, bởi sự cố ở khu vực tác nghiệp mới là chuyện lớn. Rốt cuộc thì việc đốn củi rừng vốn là một công việc rất nguy hiểm, năm nào cũng có người gặp tai nạn lao động, thậm chí chết hoặc tàn tật.
Kỳ Phóng lập tức chạy đến chỗ giường nệm lấy chiếc mũ bảo hộ của mình: "Người bị thương có nặng lắm không?"
Khi cúi người xuống, ánh mắt anh vừa lúc chạm phải ánh mắt Nghiêm Tuyết đang nhìn về phía này. Anh khựng lại một nhịp, thì Nghiêm Tuyết đã chủ động mở lời: "Tôi cũng muốn đi xem."
Cô gái trẻ nhanh chóng quấn khăn quàng cổ quanh mình, nói thêm: "Ở lại đây cũng chỉ ngồi chờ thôi. Mọi người yên tâm, tôi sẽ không đến gần quá, cũng không đi lung tung, sẽ không gây thêm phiền phức cho các anh đâu."
Việc cô ngồi chờ bên cạnh bếp lò ấm áp thật sự chỉ là ngồi không. Hơn nữa, nghĩ lại chuyện cô suýt chút nữa bị khúc gỗ đè trúng khi nãy, có những chuyện dù cảnh báo cả vạn lần cũng không bằng tận mắt chứng kiến.
Kỳ Phóng không nói gì, vài người vừa đi ra ngoài vừa kể lại sơ lược sự việc. Đặc biệt là người lỡ miệng gọi "anh trai tôi" lúc nãy, tỏ ra vô cùng chủ động giải thích.
Vốn dĩ đã gần đến giờ tan ca, các đội công tác đều đang chuẩn bị kết thúc công việc, đáng lẽ ra không nên xảy ra chuyện gì mới phải. Nhưng thợ cưa máy phụ trách đốn củi thì khác, không giống các ngành nghề khác. Nếu làm việc với tốc độ rất nhanh, họ có thể chặt xong lượng cây cối của hai ba ngày trong một lần, để dành thời gian rảnh rỗi làm thêm các công việc phụ khác trong rừng.
Dù sao thì lâm trường cũng chỉ có khả năng vận chuyển giới hạn, mà việc khai thác lại nhiều, nên mỗi ngày họ chỉ có thể chở được từng đó khối gỗ thôi.
Đội công tác này là đội khác Kỳ Phóng, vừa hay có người muốn vào núi hái quả thông vào ngày mai, nên gấp gáp làm cho xong phần việc trong tay. Kết quả lại vớ phải một cây gỗ cực kỳ khó xử lý.
Loại cây này thân lớn, đường kính to, thể tích nặng, đòi hỏi người cưa phải có kỹ thuật và kinh nghiệm cao. Có lúc rõ ràng đã cưa đủ độ, nhưng cây vẫn không đổ. Khi đó, người ta cần ném một chiếc áo khoác hoặc một cái mũ bông về hướng cây cần đổ, mượn sức gió làm cây ngã xuống.
Nhưng hôm nay trời lại đang tuyết rơi, người thợ ném mũ lại đang sốt ruột. Rõ ràng anh ta hô là 'Nghênh sơn đảo', nhắc nhở những người xung quanh rằng cây sẽ đổ về phía trên núi, nhưng lúc nó đổ thật thì lại đổ ngang.
Bởi vì đội cưa tay đi vào núi sớm hơn ba ngày, và có khoảng cách an toàn 70 mét so với đại đội chính, nên những người khác thì không sao. Tuy nhiên, một trong hai trợ thủ của anh ta lại bị cành cây đè trúng.
“Người bị nạn tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nửa người đều là máu. Trưởng lâm trường đã điều xe tải máy kéo đến đưa anh ta đi bệnh viện, đồng thời gọi mọi người đến nhà kho máy mở cuộc họp. Chắc là để nhấn mạnh lại vấn đề an toàn.'"
Trong lúc nói chuyện, mấy người đã đến kho máy, nơi để máy kéo và máy phát điện. Vì người đông, cửa kho máy cũng không đóng, nên Nghiêm Tuyết dừng lại ngay ngoài cửa.
Quả nhiên là để nhấn mạnh vấn đề an toàn, trưởng lâm trường mặt mày xanh lét, mắng người phạm sai lầm là Lý Thụ Võ đến máu chó đầy đầu.
Chỉ vì ham cái lợi trước mắt mà làm người khác bị thương. Đây là trách nhiệm lớn như vậy, bị kỷ luật cũng là đáng đời.
Trưởng lâm trường lập tức cách chức Lý Thụ Võ khỏi vị trí thợ cưa tay, thay vào đó là đội trưởng Lưu Đại Ngưu, người trước đây cũng từng làm thợ cưa. Trừ phi sau này anh ta biểu hiện tốt, giành được tư cách và quay lại cục tham gia huấn luyện, bằng không e rằng rất khó trở lại cương vị này.
“Ngoài ra, tôi còn nghe nói có người đưa người nhà đến khu vực tác nghiệp mà không có biện pháp an toàn nào,” xử lý xong chuyện này, trưởng lâm trường chuyển sang vấn đề khác.
Cũng không biết là nghe ai nói, có lẽ là nghe không rõ lắm, ông ta nhìn về phía Kỳ Phóng – người nổi bật nhất trong đám đông cả về chiều cao lẫn ngoại hình.
Lên núi làm việc vài tháng không về nhà, thỉnh thoảng có người nhà lên thăm cũng không phải chuyện hiếm lạ. Nhưng đó là bình thường, còn lúc này mà đụng vào họng súng, làm không khéo cũng bị vạ lây, bị phê bình.
Quả nhiên, chuyện này bị trưởng lâm trường lấy ra làm điển hình: “An toàn tác nghiệp, an toàn tác nghiệp, năm nào đốn củi cũng nhấn mạnh, nhưng vẫn có người không coi trọng tính mạng của mình và người khác. Nhịn một lát không được à? Có mỗi mình anh có người nhà chắc? Thật sự xảy ra chuyện rồi ai chịu trách nhiệm?”
Nói thật thì có hơi oan cho Kỳ Phóng, nhưng lúc này mà mở miệng giải thích thì chẳng khác nào làm mất mặt đối phương trước mọi người, huống chi người tới cũng là tìm Kỳ Phóng thật.
Kỳ Phóng không nói gì, chỉ nhàn nhạt nhìn về phía Lương ca đứng bên cạnh.
Nếu chỉ có một mình anh thì thôi, nhưng hiện tại trong và ngoài kho máy không ít người đều cố ý hay vô tình đánh giá anh. Anh vừa có động thái này, những ánh mắt đó cũng đổ dồn theo. Đặc biệt là người thanh niên lỡ miệng gọi “anh tôi” lúc nãy, thấy vậy thậm chí còn hỏi nhỏ Kỳ Phóng: “Hắn mách lẻo à?”
Lương ca tuy không nghe thấy, nhưng người là do anh ta dẫn tới, vốn dĩ đã chột dạ, sự suy đoán đến mình còn khiến anh ta lo lắng hơn là nghe thấy thật.
Anh ta không nhịn được tỏ vẻ không vui: “Mọi người nhìn tôi làm gì?”
Anh ta vừa lên tiếng, quả thực giống như không đánh đã khai. Trưởng lâm trường đang nói bỗng dừng lại một chút.
Nhìn lại tư thế phía dưới, Kỳ Phóng vẻ mặt bình tĩnh, ngược lại là Lương ca mắt láo liên, rõ ràng là đang hư trương thanh thế. Sắc mặt vốn không tốt của trưởng lâm trường lập tức càng tệ hơn, ho khan một tiếng rồi nói: “Lần này tôi sẽ không điểm danh, ai có vấn đề người đó tự về kiểm điểm. Lần sau sẽ không đơn giản chỉ là thông báo phê bình.”
Lời nói nghe thì xuôi tai, nhưng Nghiêm Tuyết đứng cách khá xa vẫn nghe thấy người bên cạnh lẩm bẩm: “Vừa nãy còn muốn lấy ra làm điển hình, sao lại không điểm danh?”
“Ai biết, không phải đều nhìn mặt con rể ông ta à? Làm không khéo chuyện này có liên quan tới con rể ổng.”
“Vậy thì ngay từ đầu ổng đừng có nhắc đến.”
“Ai quản chuyện lặt vặt trong nhà ổng, nhưng đúng là nhà lão Quách lần này xui xẻo. Lão Quách mới mất năm kia, giờ lại đến đứa con trai...”
Tuy nói làm việc lâu trong lâm trường, thường xuyên thấy người bên cạnh bị thương, nhưng nhắc đến vẫn không khỏi thổn thức.
Đợi tan họp, chiếc xe tải máy kéo của lâm trường cũng đã được đổ đầy dầu và lái tới.
Kỳ Phóng từ kho máy bước ra thì thấy Nghiêm Tuyết đang nhìn chằm chằm người bị thương vừa được khiêng ra cách đó không xa. Đôi mắt cong lên như vầng trăng non của cô sớm đã không còn ý cười, ngược lại còn lộ vẻ thương hại.
Anh cũng nhìn theo: “Vốn dĩ nghỉ đợt cuối năm xong là cậu ấy sẽ kết hôn.”
Điều này khiến Nghiêm Tuyết rũ hàng mi dài xuống, trở nên trầm mặc hơn.
“Tôi đi báo tin cho nhà họ Quách, tiện đường đưa cô xuống núi luôn,” Kỳ Phóng liếc nhìn cô rồi nói.
Nghiêm Tuyết không phản đối.
Thế là anh đi nói với người phụ trách chở bệnh nhân đến bệnh viện ở thị trấn lâm nghiệp một tiếng, rồi cùng Nghiêm Tuyết lên chiếc xe tải máy kéo.
Loại xe máy chạy trên đường ray này do xưởng cơ khí địa phương tự sửa từ ô tô mà ra, phía sau mắc thêm thùng xe, rất sơ sài, tính năng cũng bình thường, chủ yếu dùng trong việc xây dựng và bảo trì đường sắt. Nhưng vì tàu hỏa và động cơ đốt trong không phải lúc nào cũng điều hành tiện lợi, nên mỗi lâm trường đều được trang bị một chiếc để phòng những trường hợp bất ngờ như thế này.
Chiếc xe chạy như muốn rã ra từng mảnh, từ trên núi xuống đến lâm trường. Chờ Kỳ Phóng và Nghiêm Tuyết xuống xe xong, nó còn phải tiếp tục chạy vào trong trấn.
Hai người ai cũng không hỏi ý kiến ai, đều chọn đi thẳng đến nhà Quách Trường An bị thương trước để thông báo sự việc cho gia đình anh ta.
Ra mở cửa là một bà lão khoảng 50 tuổi, phía sau còn theo một cái đuôi nhỏ khỏe mạnh, kháu khỉnh. Có lẽ vừa nãy bà đang nói chuyện với đứa bé, khuôn mặt tràn đầy nụ cười hiền từ.
Nghiêm Tuyết đột nhiên cảm thấy hơi tàn nhẫn, về những lời mà cô và Kỳ Phóng sắp nói ra.
Thần sắc vốn dĩ lạnh nhạt của Kỳ Phóng dường như cũng chững lại một chút, nhưng anh vẫn mở miệng nói. Nụ cười của bà lão lập tức đông cứng trên mặt, thân mình loạng choạng suýt ngã.
Kỳ Phóng “Ừ” một tiếng, sau đó lại im lặng.
Mãi một lúc lâu sau, anh mới phá vỡ sự im lặng bao trùm giữa hai người: “Lâm trường vừa mới nghỉ tết xong.”
Ừm, rồi sao?
Nghiêm Tuyết ngước mặt nhìn người đàn ông, phát hiện đối phương cũng vừa vặn quay mắt nhìn cô: “Mấy ngày này tôi không thể xuống dưới được, cô hãy suy nghĩ thật kỹ lại một lần nữa đi.”
Anh vẫn cảm thấy cô không thích hợp và không nên ở lại nơi này.
Có vài cái khổ, ăn một ngày thì thấy mới mẻ, nhưng ăn một tuần, một tháng, thì chỉ còn lại sự dày vò.
Nơi này không có quần áo đẹp giày xinh, không có rạp chiếu phim hay nhà hát, thậm chí điện cũng không có. Chỉ có mỗi buổi tối, tranh thủ lúc lâm trường phát điện cho xưởng sửa chữa máy móc nhỏ thì mới có thể cọ một chút điện, nhiều nhất cũng chỉ đến 9 giờ. Sau 9 giờ thì chỉ còn lại một màu đen kịt.
Công nhân viên chức ở đây đa số trình độ văn hóa không cao, nhiều người nhà của họ thậm chí còn không biết chữ. Cô muốn tìm một người để nói chuyện cho hợp ý cũng rất khó, càng khỏi phải nói đến việc phải đối mặt với những chuyện như hôm nay.
Thà rằng đến lúc hối hận thì còn không bằng tranh thủ lúc còn kịp tìm hiểu kỹ hơn, nên đi thì đi sớm...
Sáng sớm hôm sau, Nghiêm Tuyết bị tiếng loa phát thanh đánh thức.
Mỗi ngày, hệ thống phát thanh của lâm trường đều vang lên đúng giờ. Một là để mọi người nắm bắt tin tức bên ngoài, hai là để nhắc nhở công nhân viên chức lâm trường đến giờ đi làm.
Nghiêm Tuyết không có thói quen ngủ nướng, hai đời trải qua cũng không cho cô cơ hội ngủ nướng. Cô nhanh chóng tỉnh ngủ hoàn toàn, sờ lấy áo bông quần bông đang hong trên giường đất.
Tối qua Kỳ Phóng đưa cô đến nhà khách rồi đi, chắc là đến ký túc xá tá túc một đêm, hôm nay dậy sớm lên núi.
Đã xảy ra chuyện như vậy, cũng không trách anh ta bảo cô suy nghĩ thật kỹ lại. Nếu không phải không có lựa chọn nào tốt hơn, cô cũng muốn suy nghĩ kỹ.
Tuy nhiên, lâm trường tuy rằng khổ cực và nguy hiểm thật, nhưng so với đãi ngộ ở các nhà máy khác trong vùng thì tuyệt đối là tốt. Trong trấn có bệnh viện, có trường trung học; trong bản thân lâm trường cũng có trường tiểu học, nhà khách và căng tin.
Trong tay Nghiêm Tuyết vẫn còn chút phiếu gạo toàn quốc do bà bác giúp cô tìm được, chuẩn bị đi căng tin ăn chút cơm, ăn xong sẽ dạo một vòng quanh lâm trường. Ngày hôm qua cô vội vàng tìm người, cũng chưa kịp nhìn kỹ.
Nghiêm Tuyết vừa ra khỏi cửa, đã bị người phục vụ nhà khách gọi lại: “Có một đồng chí nam đến đây lúc sáng, nhờ tôi đưa cái này cho cô”.
Đó là một xấp tiền cùng phiếu gạo địa phương. Phiếu gạo này không mang dùng được tỉnh khác cũng không giá trị bằng phiếu gạo toàn quốc, nhưng thắng ở số lượng nhiều.
Có vẻ như người này tuy lạnh lùng và thẳng thắn, nhưng làm việc lại khá chu đáo, không chỉ nói mỗi câu "hãy suy nghĩ kỹ lại" rồi bỏ mặc cô ở đó.
Nghiêm Tuyết nói lời cảm ơn, vừa ra khỏi nhà khách lại bị một người khác gọi lại: “Cô có phải là người thân nhà Tiểu Kỳ không?”.
Lúc này là một phụ nữ trung niên khoảng 40 tuổi, một tay xách một cái thùng sắt tây. Vì tuyết đã ngừng rơi nên thùng không đậy nắp, có thể thấy bên trong là hồ bắp vừa xay.
Nếu nghĩ lại thì, Kỳ Phóng đương nhiên không nói ra ngoài rằng đây là đối tượng xem mắt của mình. Nghiêm Tuyết cũng không giải thích: “Dạ, bác là?”.
“Chồng tôi là đội trưởng công đội của Tiểu Kỳ, Lưu Đại Ngưu. Hồi mới tới, ký túc xá không có chỗ, Tiểu Kỳ còn ở nhà tôi nửa năm. Sáng nay lúc đi, nó gặp tôi, nhờ tôi rảnh thì dẫn cô đi dạo một vòng lâm trường”.
Nghiêm Tuyết có ấn tượng với Lưu Đại Ngưu, chính là người vừa được thay thế vị trí thợ cưa tay vì lỗi lầm hôm qua. Xem ra nói người đối tượng xem mắt này chu đáo thật sự không sai, ngay cả người dẫn đường anh ta cũng đã tìm giúp cô.
Nghiêm Tuyết cong khóe mắt, mỉm cười nói lời cảm ơn trước với đối phương: “Thật là làm phiền bác, bác khi nào có thời gian? Cháu ăn uống xong sẽ sang tìm bác”.
“Ăn uống gì nữa? Mọi người đều ở trên núi rồi, đồ ăn ở dưới này chó cũng chẳng thèm ăn”. Vợ của Lưu Đại Ngưu kéo Nghiêm Tuyết lại: “Đi, sang nhà tôi ăn đi. Vừa hay mấy đứa nhỏ nhà tôi vẫn đang ngủ nướng, cơm tôi để sẵn trong nồi rồi, đều là đồ có sẵn, cô đừng ngại”.
Người này có thể xách một cái thùng sắt đầy, sức lực sao Nghiêm Tuyết có thể sánh được, thế là cô bị kéo đến nhà họ một cách nhiệt tình.
Trên đường đi, nghĩ đến gì, bà ấy lại nói với Nghiêm Tuyết về chuyện ở lâm trường, Nghiêm Tuyết cũng không nhất thiết phải tránh.
Khác với kết cấu nhà ngói bên nhà khách, phần lớn công nhân viên chức ở lâm trường sống trong những căn nhà đất tự xây, người địa phương gọi là “bá vương quyển” (vòng bá vương). Lâm trường không thiếu gỗ, bên trong họ lấy gỗ tròn làm trụ, lấp các khe hở bằng đất sét pha với cỏ khô. Nhìn thì thấp lùn, nhỏ và không bắt mắt, nhưng lại ấm áp hơn nhiều so với nhà gạch lâu ngày bị nứt nẻ.
Trong sân nhà họ Lưu có nuôi chó. Vừa nghe thấy tiếng chân người lạ, nó liền sủa gâu gâu bên trong.
“Cô đợi tôi vào buộc nó lại một chút, đều là chó săn ông già nhà tôi nuôi, tổng cộng có ba con. Sáng sớm ông ấy lên núi dẫn đi hai con rồi”.
Vợ Lưu Đại Ngưu đặt cái thùng sắt xuống, đi vào sân trước. Không lâu sau bà gọi vọng ra từ trong: “Được rồi”.
Nghiêm Tuyết thấy bà ấy đổ hồ bắp ở cạnh ổ chó, liền giúp bà xách luôn cái thùng vào trong.
“Nặng lắm phải không?” Vợ Lưu Đại Ngưu vừa vào cửa liền hỏi: “Vốn là nhà lão Quách định tráng bánh rán, mà không phải thằng út nhà họ vừa gặp chuyện rồi sao? Nên tôi xách về giúp làm nốt”.
Vừa nói, bà vừa vỗ một cái vào mông đứa con trai đang chổng mông sờ cơm trong nồi gang: “Mày không lạnh à? Mặc mỗi cái quần đùi mà chạy ra ngoài”.
Thời đại này ai cũng nghèo, nhiều đứa trẻ trong thành trước khi trưởng thành còn chưa từng được mặc quần lót, chứ đừng nói đến ở lâm trường. Thằng bé bị đánh cũng không giận, chỉ hơi xấu hổ vì có người ngoài, vội vàng chui tọt vào trong phòng.
“Thằng con trai út nhà tôi đấy, suốt ngày chỉ biết ăn,” vợ Lưu Đại Ngưu cười bất đắc dãi giới thiệu với Nghiêm Tuyết.
“Bình thường thôi ạ, em trai cháu cũng lớn bằng nó”.
Phụ nữ đã kết hôn ai cũng thích buôn chuyện về con cái, nghe nói Nghiêm Tuyết còn có đứa em trai lớn như vậy, thái độ của vợ Lưu Đại Ngưu lại càng thêm thân mật hai phần.
Đang nói chuyện, một cô con gái khoảng 15-16 tuổi từ trong buồng bước ra. Nhìn thấy Nghiêm Tuyết, sắc mặt cô bé không được đẹp lắm.
Vợ Lưu Đại Ngưu bảo con bé gọi Nghiêm Tuyết là chị, nhưng dù đã gọi, thái độ lại không được tự nguyện lắm. Cô bé chỉ hỏi mẹ: “Khi nào chúng ta đi?”.
Vợ Lưu Đại Ngưu nghe hỏi thì nghẹn họng: “Hôm nay mẹ có việc bận rồi, hôm khác đi đi con”.
Cô con gái nghe xong thì nổi cáu: “Ba hôm trước mẹ đã nói đưa con đi trấn trên bán đồ, hai hôm trước đẩy sang hôm qua, hôm qua đẩy sang hôm nay, hôm nay lại bận việc! Có phải mẹ không muốn đưa con đi không?”.
Người lớn khi đối mặt với chuyện của con cái thường có một sự coi nhẹ, cho rằng việc của mình quan trọng hơn việc của con, vì vậy thái độ thường hay qua loa, lại quên mất rằng đối với con cái thì đó lại là chuyện quan trọng nhất.
Sự chột dạ của vợ Lưu Đại Ngưu quả nhiên biến thành tức giận: “Ở đây còn có khách đấy, con có hiểu chuyện không hả? Nghe lời mẹ, hôm nay trời không đẹp, hôm khác đi”.
“Mẹ không đưa thì thôi, con tự đi!” Cô con gái vành mắt đỏ hoe, quay vào phòng vác cái sọt lên lưng.
Xem ra cô bé thật sự mong chờ chuyến đi này từ lâu, đồ đạc đều đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước.
Vợ Lưu Đại Ngưu nào yên tâm để con gái đi trấn trên một mình, lập tức chạy ra ngăn lại. Hai mẹ con giằng co ở cửa, mấy đứa nhỏ khác cũng không nhịn được thò đầu ra khỏi buồng trong.
“Hay là cháu đi cùng nhé?” Giữa một mảnh hỗn loạn, Nghiêm Tuyết đột nhiên nói: “Vừa lúc cháu có một người thân ở trên trấn, vốn dĩ định đưa cháu đến đây, nhưng vì nhà có trẻ con xảy ra chuyện nên không đi được, cháu qua đó thăm xem sao”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)