Gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, Khương Ngư cúi xuống tiếp tục viết nhật ký.
Càng viết nàng lại càng không kìm được mà liếc nhìn Phó Uyên. Sau vài lần như thế, Phó Uyên mới đặt cuốn sách xuống.
“Nói đi.”
Khương Ngư vốn đang đợi câu này của chàng, liền vội vàng hỏi: “Điện hạ, vì sao ngài lại không muốn gặp Công chúa?”
Hôm nay nàng đã hứa với Công chúa sẽ đưa nàng ấy đi gặp hoàng huynh nhưng rốt cuộc lại không giúp được gì, trong lòng nàng cứ thấy áy náy mãi.
Thêm nữa là những ngày qua Phó Uyên ăn ngon ngủ kỹ, đối đãi với nàng cũng đặc biệt khoan dung, vậy nên nàng chẳng suy nghĩ kỹ mà đã buột miệng hỏi ra.
Phó Uyên liếc nhìn nàng một cái, không hề tức giận mà chỉ cười như không cười nói: “Nàng mới quen muội ấy được một ngày mà đã muốn nói đỡ cho muội ấy rồi sao?”
Khương Ngư vô tội đáp: “Không có mà, thiếp chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, nếu Điện hạ không muốn nói thì cứ coi như thiếp chưa hỏi.”
Có lẽ vì đã quá lâu nàng chưa dò la được tin tức gì nên tên hoàng đệ phế vật kia mới đang chất vấn nàng chăng.
Phó Uyên không thèm so đo, chàng thản nhiên lật qua một trang sách rồi hờ hững nói: “Khi Tiên hoàng hậu mang thai Hòa Trinh, bệ hạ đang viễn chinh ở Doanh Châu.”
“Chẳng bao lâu sau thì gió Đông nổi lên, lửa thiêu rụi doanh trại địch giúp bệ hạ đại phá quân thù. Vì lẽ đó khi Phó Doanh còn ở trong bụng mẹ, tổ phụ đã đặc biệt đặt cái tên này cho muội ấy với mong muốn muội ấy là đứa trẻ có phúc, bảo hộ bệ hạ toàn thắng trở về.”
“Ngày tổ phụ lâm chung đã đặc biệt dặn dò bệ hạ vạn lần không được bạc đãi Hòa Trinh. Kiếp này nếu không có gì bất ngờ, muội ấy hẳn sẽ bình an sống qua ngày. Bệ hạ cũng sẽ không vì ta và mẫu hậu mà quá mức giận lây sang muội ấy.”
Khương Ngư đã hiểu ý của chàng.
Chỉ cần tránh xa chàng thì Phó Doanh sẽ được an toàn.
Cân nhắc một chút, nàng lên tiếng: “Nhưng mà Điện hạ, những lời này ngài chưa từng nói với Công chúa đúng không? Trong lòng nàng ấy luôn cảm thấy là do bản thân quá vô dụng không giúp gì được cho ngài nên ngài mới không muốn gặp nàng ấy.”
Phó Uyên lại bật cười một tiếng, thong thả nói: “Muội ấy nói sai sao?”
“...”
Phó Uyên nói: “Muội ấy quả thực chẳng làm được gì cả. Những kẻ vô dụng thì nên rời khỏi Trường An.”
Một lát sau, Khương Ngư nhỏ giọng hỏi: “Vậy thiếp có tính là người có ích không?”
Bàn tay đang lật sách của Phó Uyên bỗng khựng lại.
“Có ích thì sao mà vô dụng thì đã làm sao? Ngươi muốn ở lại Trường An, muốn ở lại nơi này ư?”
“Không được ạ?” Khương Ngư nói: "Thiếp thấy Vương phủ rất tốt mà.”
Dù sớm muộn gì cũng phải đi, nhưng ít nhất là ngay lúc này, nàng thực tâm cảm thấy như vậy.
Phó Uyên thong thả tựa tay lên tay vịn, nghe vậy thì chậm rãi ngước mắt nhìn nhưng cũng lười truy hỏi thêm.
Phàm là chim muông trong thiên hạ thì chẳng có con nào muốn ở mãi trong lồng. Con người trong thiên hạ cũng sẽ chẳng có ai cam tâm tình nguyện bị giam cầm ở nơi này.
Nếu nàng đã bằng lòng thì ắt hẳn là đang có ý đồ xấu.
...
Căn phòng lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn ánh nến chập chờn lay động.
Khương Ngư viết xong chữ cuối cùng rồi thu bút.
Kể từ sau khi nương thân qua đời, nàng đã rèn luyện thói quen viết nhật ký. Trang đầu tiên là lời răn dạy nàng tự dành cho mình: [Lo tốt việc của mình, sống qua ngày đoạn tháng].
Những trang sau đa phần là những chuyện vụn vặt thường ngày.
Cho đến cuối cùng khi nhận ra bản thân đang sống trong một cuốn sách, nàng mới bắt đầu ghi chép lại những gì liên quan đến chính mình và kết cục của Phó Uyên.
Đó là một kết cục mà nàng chẳng bao giờ muốn đọc lại lần thứ hai.
Khương Ngư thở dài thườn thượt, không nỡ nhìn thêm, nàng đóng cuốn sổ lại rồi cất vào trong tráp.
Thấy nàng đã buồn ngủ, Phó Uyên liền thổi tắt nến cùng nàng nghỉ ngơi.
*
[Năm Thành Vũ thứ hai mươi, Đại Ngụy bại trận trước Dạ Quốc. Công chúa Hòa Trinh phải đi xa để cầu thân, đôi bên ký kết minh ước, Dạ Quốc tuyên bố đình chiến.
Thế nhưng vào cuối năm sau đó, Công chúa đột ngột qua đời không rõ lý do, Dạ Quốc liền xé bỏ minh ước, một lần nữa xâm phạm biên giới Đại Ngụy.
Năm Thành Vũ thứ hai mươi hai, Phế Thái tử giết cha giết anh, cướp đoạt hoàng vị, đổi niên hiệu thành Hi Ninh. Chàng nhận nuôi một đứa trẻ mang huyết thống họ Tiêu rồi lập làm Hoàng thái tử.
Ba năm sau đó, chàng liên tục chinh chiến, lần nào cũng giành thắng lợi.
Năm Hi Ninh thứ tư, Phó Uyên lần cuối cùng ngự giá thân chinh. Lần này chàng đã hoàn toàn đánh đuổi được Dạ Quốc ra khỏi lãnh thổ Đại Ngụy, kinh đô của chúng sụp đổ, từ đó về sau Dạ Quốc phải cúi đầu xưng thần.
Khi quân kỳ tung bay trên vương đô Dạ Quốc cũng là lúc mười vạn đại quân dàn trận để đón linh cữu Công chúa trở về.
Tháng Tư, Hoàng đế dẫn quân khải hoàn, trời cao hiếm khi lại đổ tuyết lớn.
Chính giữa cơn tuyết ấy, Phó Uyên đột nhiên nôn ra máu rồi ngã nhào từ trên lưng ngựa xuống vực sâu, thi cốt chẳng thể tìm thấy. Ngựa chiến Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử hí lên đau đớn rồi ẩn mình vào chốn rừng núi, không bao giờ xuất hiện nữa.
Tháng Sáu, Thừa tướng Hách Liên Ách tuân theo di chiếu của tiên đế để phò tá Thái tử kế vị. Ngài ban lệnh giảm sưu thuế, để dân chúng được nghỉ ngơi bồi dưỡng, duy chỉ không cho người đời tưởng nhớ tiên đế và ban thụy hiệu cho chàng là “Lệ”.
Tám mươi năm sau đó, biên cương không còn khói lửa chiến tranh. Đại Ngụy cũng không còn bất kỳ vị công chúa nào phải đi cầu thân nữa.]
*
Trời vừa tờ mờ sáng, Khương Ngư đã thức giấc.
Hiếm khi thấy lúc nàng tỉnh dậy mà Phó Uyên vẫn còn ở đó. Chàng đứng bên giường ngoảnh đầu lại, thần sắc tỉnh táo như thể đã thức từ lâu hoặc là chưa từng chợp mắt.
Nàng lầm bầm hỏi: “Mấy giờ rồi ạ?”
Phó Uyên đáp: “Giờ Mão ba khắc.”
Khương Ngư đau khổ rúc sâu vào trong chăn.
Phó Uyên lại bảo: “Nếu không muốn vào cung thì có thể không đi.”
Khương Ngư đấu tranh vươn cánh tay ra: “Không được, Thục Phi nương nương muốn thiếp qua đó, nói không chừng đây còn là ý của bệ hạ nữa, nếu thiếp không đi mà bệ hạ trách tội thì biết làm sao?”
Phó Uyên không đưa ra ý kiến gì: “Không muốn đi thì cứ ở lại đây, không ai có thể trách tội lên đầu ngươi được đâu.”
Khương Ngư nhìn vào khuôn mặt chàng. Đôi mắt đen thâm trầm kia vẫn bình thản như thường lệ, dường như sóng gió có lớn đến mấy cũng chẳng thể làm nó gợn chút ưu tư.
Nàng chợt nhận ra Điện hạ không hề nói đùa hay nói ngược, chỉ cần nàng nói không muốn đi thì chàng thực sự sẽ có cách.
“... Thôi bỏ đi, sớm muộn gì cũng phải đi, chọn ngày không bằng gặp ngày vậy.”
Sau một hồi đắn đo, Khương Ngư vẫn bò dậy. Nàng không ốm không đau thì cũng không thể vì lười biếng mà tùy hứng không đi được.
Văn Nhạn ở gian ngoài nghe thấy động tĩnh liền đi vào hầu hạ. Khương Ngư vốn tưởng người đến sẽ là Liên Kiều nhưng cũng không nói gì, thầm nghĩ chắc do vào cung là việc chính thức nên Văn Nhạn mới đích thân đến.
Thế nhưng sự thật là lúc này khi nhìn hai người chung đụng, tâm trạng Văn Nhạn dần trở nên nặng nề.
Ngay từ năm Điện hạ mười bảy tuổi, Đế Hậu đã muốn chỉ hôn cho chàng. Những nữ lang được chọn đều là những người có môn đệ và dung mạo xuất chúng nhất thành Trường An, nhưng Điện hạ chưa bao giờ mảy may để tâm mà đều từ chối hết cả.
Khi đó bọn họ đều cho rằng Điện hạ còn trẻ nên chưa hiểu chuyện tình ái.
Nhưng bây giờ chàng đã thành thân, một vị Vương phi tốt như vậy đang ở ngay trước mắt mà sao chàng cứ như là...!
Văn Nhạn quyết định lát nữa sẽ đi tìm nha hoàn phụ trách mua đồ. Hôm nay bà ấy sẽ thay người đó ra ngoài, nhân tiện tìm Đào đại phu tới xem cho Điện hạ, nhỡ có bệnh thầm kín gì thì còn kịp thời chữa trị.
Sau khi hạ quyết tâm, bà ấy thu liễm thần sắc, hầu hạ Khương Ngư chải tóc rửa mặt.
Phó Uyên đứng ngay bên cạnh quan sát.
Chẳng bao lâu sau đã có người mang bữa sáng lên, là món mà Khương Ngư đã từng chỉ dạy nên làm cũng khá ổn.
Hai người cùng nhau im lặng dùng bữa.
Khương Ngư dậy sớm, lại còn đang vướng bận tâm sự nên ăn uống không thấy ngon miệng cho lắm. Ngược lại là Phó Uyên, động tác ăn uống tuy không thấy nhanh nhưng chỉ trong chớp mắt mà cả bàn thức ăn đã vào hết trong bụng.
Khương Ngư không khỏi cảm thán.
Đợi sau khi Phó Uyên rời đi, nàng cũng thu xếp để vào cung.
Đã lâu rồi không bước chân ra khỏi cổng Vương phủ. Khi một lần nữa nhìn thấy thế giới bên ngoài, nàng lại chẳng cảm thấy lưu luyến chút nào.
Nàng đưa Liên Kiều lên xe ngựa, bánh xe lăn đều đưa nàng tiến về phía hoàng cung.
*
Nơi Thục Phi ở là Chiêu Dương cung.
Khương Ngư đi theo cung nhân, vừa mới bước chân vào đã ngửi thấy một mùi hương thanh khiết sảng khoái.
Nàng không nhìn ngó lung tung mà quy củ đi tới hành lễ, từ trên cao vọng xuống giọng nói đầy ý cười của Thục Phi: “Ngồi đi, không cần giữ lễ tiết quá đâu.”
Nàng vâng lời rồi ngồi xuống.
Thục Phi vận một bộ cung phục màu xanh ngọc, khoác ngoài là chiếc áo dài tay rộng bằng lụa tố màu trăng khuyết. Bà ta một tay chống cằm thích thú nhìn nàng. Giữa làn tóc mây đen nhánh không có quá nhiều trang sức, chỉ điểm xuyết mấy đóa hoa cung đình rực rỡ như lông chim phỉ thúy, quả thực thanh nhã mà lại vô cùng bắt mắt.
Cung nhân dâng trà lên, Thục Phi mỉm cười, ngón tay thon dài khẽ chỉ: “Tiểu Ngư, con chắc là vẫn chưa nếm thử loại này nhỉ? Đây là trà Mông Đỉnh Thạch Hoa mới tiến cống năm nay, con sẽ thích cho xem.”
Khương Ngư nổi hết cả da gà cố giữ nét mặt bình tĩnh nói: “Tạ nương nương ban thưởng.”
Nước trà trong vắt như làn nước mùa xuân, chưa kịp nếm thì hương thơm đã xộc vào mũi. Vị trà vào miệng đậm đà ngọt dịu, dư vị thanh ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi. Quả thực đúng là hương vị Khương Ngư yêu thích.
Nàng không hề che giấu mà mở lời khen ngợi trà Mông Đỉnh Thạch Hoa với Thục Phi, thế là bà ta liền cùng nàng đàm luận về những bí quyết khi pha trà. Đề tài của hai người càng lúc càng xa rời trọng tâm, Khương Ngư không khỏi thắc mắc:
Hôm nay Thục Phi gọi nàng đến rốt cuộc là vì chuyện gì?
Nếu nói về điều kỳ lạ nhất thì chính là chuyện của Tiền ma ma, Thục Phi dường như đã hoàn toàn quên mất người này, tuyệt nhiên không hề nhắc tới nửa lời.
Chưa đợi Khương Ngư nghĩ ra lý do thì đã nghe thấy có người từ phía sau thông báo:
“Hoàng thượng giá đáo!”
Nàng vội vàng đứng dậy hành lễ, Thục Phi cũng đặt chén trà xuống rồi thong thả đứng lên.
“Đều miễn lễ cả đi.”
Một giọng nói trầm thấp lướt qua bên tai, Thành Vũ Đế sải bước đi tới vị trí chủ tọa rồi ngồi xuống, phẩy tay ra hiệu cho bọn họ đứng lên.
Thục Phi ngồi xuống dâng trà cho Thành Vũ Đế, Khương Ngư quan sát tình hình rồi cũng ngồi theo.
Lần này khoảng cách gần hơn, nàng nhìn cũng rõ hơn.
Thành Vũ Đế đang ở độ tuổi sung sức, gương mặt tuấn lãng kiên nghị và có ba phần tương đồng với Phó Uyên. Chỉ là Phó Uyên bớt đi phần cứng nhắc lại thêm phần thanh tú phong lưu.
Thành Vũ Đế nhấp trà, khen ngợi Thục Phi vài câu, sau đó quay sang hỏi Khương Ngư: “Ở Vương phủ thế nào rồi? Nếu có thiếu thốn thứ gì thì cứ việc nói ra.”
Thái độ của Thành Vũ Đế hòa nhã như đang trò chuyện gia đình, Khương Ngư đoán ngài không muốn nghe những lời khách sáo liền chọn lọc từ ngữ rồi đáp: “Dạ bẩm phụ hoàng, trong Vương phủ mọi thứ đều ổn. Chỉ là mùa hè sắp đến rồi mà trong phủ vẫn chưa chuẩn bị hầm băng, con mạo muội xin phụ hoàng ban cho một ít được không ạ?”
Quả nhiên Thành Vũ Đế tươi cười rạng rỡ: “Việc này có gì khó đâu? Trịnh Phúc Thuận, còn không mau đi chuẩn bị.”
Khương Ngư: “...”
Nàng không nên có mặt ở nơi này.
Dẫu sao thì Thành Vũ Đế cũng nhớ ra còn có nàng ở đây nên đã quay lại chủ đề chính: “Trẫm nghe nói dạo gần đây tình hình của Lương Vương khá tốt, ngay cả việc dùng bữa cũng tăng thêm đôi chút, liệu có chuyện đó không?”
Khương Ngư rủ mắt xuống, Hoàng đế quả thực lúc nào cũng giám sát Lương Vương.
Nàng đáp: “Dạ đúng là có chuyện đó ạ. Mùa xuân năm nay ấm áp, con nghĩ chắc vì lý do đó mà Lương Vương điện hạ ăn uống ngon miệng hơn hẳn.”
Hoàng đế vui mừng liên tiếp ban thưởng cho nàng rất nhiều thứ, đồng thời dặn dò: “Trịnh Phúc Thuận, thông báo cho thị vệ của phủ Lương Vương là Vương phi không cần phải cùng Lương Vương cấm túc nữa, có thể tự do ra vào, bất kỳ ai cũng không được ngăn cản.”
Khương Ngư đứng dậy bái tạ: “Tạ bệ hạ long ân.”
Hoàng đế bảo nàng bình thân, tiếp tục cùng nàng trò chuyện về những việc liên quan đến Lương Vương.
Ngài hỏi nàng liệu bệnh chân của Lương Vương có thuyên giảm không, có còn dùng Hàn Thạch Tán nữa không, nàng đều thành thật trả lời hết.
Qua lại vài lần, nàng dần nhận ra chuyến vào cung lần này thực sự không phải ý của Thục Phi mà là yêu cầu của Thành Vũ Đế.
Không lâu sau Thành Vũ Đế có việc phải rời đi, Thục Phi cũng tùy ý trò chuyện với nàng vài câu rồi cho về.
Mang theo mấy rương đầy ắp đồ ban thưởng, Khương Ngư trở về phủ.
Mây mù che khuất mặt trời. Thời tiết tuy mát mẻ nhưng nàng lại chợt nhận ra sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
*
Bên trong Biệt Hạc Hiên.
Hách Liên Ách đang đứng thẳng tắp báo cáo: “Vương phi đã rời cung, lần này nàng ấy thuận lợi hơn tưởng tượng rất nhiều. Bệ hạ trông có vẻ rất thích nàng ấy, còn cho phép nàng tự do ra vào Vương phủ nữa.”
Ngay cả y khi vào Vương phủ cũng chỉ có thể đi bằng mật đạo.
Phó Uyên khẽ nhếch môi đầy vẻ mỉa mai: “Nàng ấy quả là biết cách lấy lòng bệ hạ.”
Hách Liên Ách nhanh mồm nhanh miệng theo bản năng đáp lại: “Chẳng lẽ nàng ấy lại không lấy lòng được ngài sao?”
Gương mặt Phó Uyên không chút cảm xúc, ánh mắt lạnh đến thấu xương.
Hách Liên Ách cười gượng: “Ái chà, đùa thôi mà, chỉ là đùa thôi.”
Dù nói vậy nhưng y vẫn lén liếc nhìn bữa trưa chưa hề động đũa trước mặt Phó Uyên rồi thầm nghĩ: Vương phi vừa vắng mặt là ngài đã ăn không trôi, thế này mà không gọi là thương nhớ sao?
Y đang suy đoán đầy hào hứng thì Phó Uyên chậm rãi hỏi: “Ngươi có thích ăn rau xanh đậu phụ không?”
Hách Liên Ách: “... Chắc là, cũng ổn ạ?”
Khóe môi Phó Uyên nở một nụ cười lạnh lẽo: “Ban cho ngươi đấy.”
Hách Liên Ách chẳng hiểu chuyện gì liền ngồi xuống rồi cầm đũa lên.
Sau đó là một sự im lặng.
“Hay là ta cứ về nhà mình ăn trưa cho rồi nhỉ?”
“Hừ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)