Ngọc Phù cúi đầu, nuốt hết sự tò mò xuống. Sau một đêm hôn mê và giằng co, nàng đã mệt mỏi không chịu nổi. Bây giờ, chỉ mong đến ngày mai, Cẩn lang phát hiện nàng mất tích, nhất định sẽ sai người đến tìm nàng.
Đêm nay, nhất định sẽ rất dài.
Ngoài trời là khu rừng trúc vắng vẻ tĩnh lặng, còn ở đây lại có một nam nhân nguy hiểm khó lường.
Dù đã kiệt sức, Ngọc Phù lại không dám ngủ thiếp đi. Bóng người trong góc kia vẫn chưa từng rời đi, nàng không dám có nửa phần lơ là.
Nhưng nàng vẫn đánh giá quá cao sự kiên định của mình, nửa đêm về sau, cuối cùng không chịu nổi, mê man ngủ thiếp đi.
Ngọc Phù mím môi, cà nhắc đi ra ngoài.
Lại không biết qua bao lâu, một giọng nói quen thuộc thân thiết từ sau lưng truyền đến: “A Phù.”
Mũi Ngọc Phù cay cay, vội quay đầu nhìn lại.
Cách đó không xa, Cẩn lang một thân áo trắng, đang đứng trong ánh sáng yếu ớt. Trong mắt hắn mang theo vẻ lo lắng và quan tâm rõ ràng. Gần như trong nháy mắt, Ngọc Phù đã không kìm được mà chạy vào lòng hắn.
“Phu quân, thiếp thân cứ ngỡ... sẽ không bao giờ gặp lại chàng nữa.”
“Đừng khóc nữa, A Phù, đều là lỗi của ta.” Cẩn lang dịu dàng lau đi nước mắt của nàng, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Niềm vui mừng sau kiếp nạn còn chưa qua, Ngọc Phù bỗng nhớ lại chuyện đêm qua.
Dường như trên cổ vẫn còn lưu lại hơi ấm, mọi chuyện đêm qua như một giấc mơ, sau khi tỉnh lại, nam nhân nguy hiểm kỳ quái kia biến mất, còn phu quân của nàng lại từ trong rừng đi ra.
“A Phù, sao vậy?”
Ngọc Phù lắc đầu, thầm nghĩ cho dù người đêm qua là ai, cho dù mục đích của hắn là gì, nếu hắn không làm hại nàng, vậy thì nàng cũng sẽ chôn kín chuyện này trong lòng.
Tuyệt đối sẽ không nhắc đến với người khác.
Ngọc Phù cong môi, nhẹ giọng nói: “Không có gì, thiếp thân chỉ mệt thôi.”
Bùi Túc Châu như suy nghĩ điều gì mà nhìn nàng, lông mi dài rậm khẽ rủ xuống, sau đó một tay bế bổng nàng lên. Con ngựa cách đó không xa đang uống nước bên suối, Bùi Túc Châu nhẹ nhàng đặt nàng lên.
“Lang quân.”
“Đừng sợ, ta đưa nàng rời khỏi đây.”
Lòng Ngọc Phù yên tĩnh trở lại, nàng ngoan ngoãn ngồi trên lưng ngựa, mặc cho Cẩn lang dắt dây cương, chậm rãi và thong thả đi ra ngoài.
****
Quốc công phủ.
Sau khi tắm rửa xong, Ngọc Phù thay một bộ váy sạch sẽ. Bộ quần áo ướt sũng đêm qua đã bị nàng vứt bỏ hoàn toàn.
Lan Hủy chải tóc cho nàng, quan tâm hỏi: “Thiếu phu nhân, nô tỳ cứ ngỡ người sẽ không bao giờ trở về nữa. May mà người hiền gặp lành, người đã bình an trở về.”
Động tác đeo khuyên tai của Ngọc Phù khựng lại. Đêm qua nàng mất tích không phải là tai nạn, con ngựa kia là do An Lạc công chúa cố tình để lại cho nàng. Còn thiếu nữ mặc áo đỏ thẫm đột nhiên xuất hiện trong rừng, phần lớn chính là Thẩm Nhược Vân đã đưa roi ngựa cho nàng.
Đích nữ của Vĩnh Dương Hầu phủ, một trong những tiểu thư quý tộc có thân phận tôn quý nhất kinh thành. Nàng ta muốn giết nàng chắc chắn là do An Lạc xúi giục.
Ngọc Phù thực sự không thể hiểu nổi, sự căm ghét của vị công chúa kia đối với nàng không chỉ đến một cách vô cớ mà còn sâu sắc đến vậy. Thân vô tội, mang ngọc có tội. Chỉ vì nàng gả cho Cẩn lang mà phải chịu sự căm ghét vô cớ của người khác.
Nàng mím môi, đột nhiên lại nhớ đến nam nhân đêm qua.
Hắn nói hắn hận Quốc công phủ, nhưng lại cứu nàng. Nàng rõ ràng đã cảm nhận được sát khí không hề che giấu của hắn, nhưng không hiểu sao hắn lại không ra tay.
Thật sự có chút kỳ lạ.
Đột nhiên, Lan Hủy ngạc nhiên nói: “Thiếu phu nhân, chiếc khăn tay không rời thân của người đâu rồi ạ?”
Ngọc Phù cúi mắt nhìn, bên hông trống không, chiếc khăn lụa mà nàng trân trọng quả nhiên đã biến mất.
Chiếc khăn tay đó là do nàng thêu khi còn ở khuê phòng. Sau này muốn tặng cho Cẩn lang, nhưng vì nhiều lý do mà không thể tặng được, cuối cùng lại tự mình dùng. Trên đó thêu một đóa sen tuyết, và một chữ... “Cẩn”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)