"Cái thứ không biết xấu hổ như ngươi, vậy mà còn không chịu nhận sai nữa à!"
Nhận sai gì chứ, Vân Ninh không biết là chuyện gì thì làm sao mà nhận sai được?
Lúc này, Tố di nương lại mở miệng: "Lão gia, Nhị tiểu thư còn nhỏ, ngài cứ từ từ nói là được."
Lời này không chỉ không khiến Giản tri phủ nguôi giận, ngược lại còn khiến lửa giận của ông ấy càng bốc lên cao hơn.
"Nàng còn nhỏ? Nàng đã đến tuổi xuất giá rồi đấy. Không ít tiểu thư bằng tuổi nàng đã thành mẫu thân rồi ấy chứ. Hinh Nhi nhỏ hơn nàng hai tuổi nhưng cũng biết lễ nghĩa liêm sỉ, sẽ không làm ra chuyện vượt quá giới hạn như vậy!"
Vân Ninh liếc mắt nhìn Tố di nương.
Bà ta đúng là biết đổ thêm dầu vào lửa quá mà, là sợ phụ thân không phạt nàng à.
Tố di nương: "Nhị tiểu thư, ngươi cứ mau chóng nhận sai với phụ thân đi, đừng làm phụ thân ngươi tức giận đến sinh bệnh. Người cũng đã đến tuổi xuất giá, thích thiếu niên lang là chuyện thường tình, nhưng ngươi không nên lén lút trao nhận, không để ý đến mặt mũi Giản phủ như vậy."
Lén lút trao nhận?
Vân Ninh xác định là nàng chưa từng làm chuyện này, nguyên chủ chỉ đưa túi thơm, mà hiện tại cái túi thơm đó cũng đã bị nàng lấy lại rồi.
"Ta không hiểu di nương đang nói gì."
Giản nhị gia: "Ta thấy ngươi là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ thì có!"
Nói xong, Giản tri phủ ném cái túi thơm trong tay về phía Vân Ninh.
Vân Ninh rũ mắt nhìn túi thơm trên mặt đất, giơ tay nhặt lên. Túi thơm này thêu rất khó coi, không nhìn ra là thêu cái gì, rõ ràng không phải là cái nàng đưa tặng.
Cái thứ này sẽ không phải là do nguyên chủ tự tay thêu đó chứ?
Giản nhị gia: "Túi thơm do ngươi thêu xuất hiện trong phòng của Lăng thế tử ở tiền viện, ngươi còn gì để nói?"
Quả nhiên, túi thơm này là do nguyên chủ tự tay thêu. Vân Ninh cứ tưởng rằng mình đã lấy lại túi thơm thì mọi chuyện sẽ kết thúc, không ngờ chuyện lại phát triển theo một hình thức khác. Giống như hôm qua nàng không đi quấy rầy nam nữ chính, nhưng Giản Hinh Ninh lại đột nhiên xuất hiện rồi rủ nàng cùng đi vậy.
Những tình tiết trong sách về nàng đều sẽ thật sự xảy ra cả sao...
Chẳng lẽ nàng vẫn phải gả cho nam chính ư?
Vân Ninh theo bản năng mà liếc mắt nhìn Lăng Tử Quan.
Vừa vặn Lăng Tử Quan cũng đang nhìn về phía nàng.
Vân Ninh mím môi, đáy mắt lộ ra một tia kiên định.
Không, không đúng! Hôm qua nàng vẫn lựa chọn không làm đó thôi. Cuối cùng nàng cũng đã tránh được một kiếp, người xui xẻo lại là Giản Hinh Ninh. Cho nên, nàng không thể cứ thế chấp nhận số mệnh được.
Nhân định thắng thiên! Chuyện hôm nay nhất định có thể giải quyết.
"Túi thơm này không phải do ta đặt trong phòng của Lăng thế tử." Vân Ninh lớn tiếng nói.
Tố di nương: "Nhị tiểu thư, nha hoàn trong phòng của người đã thừa nhận rồi, đây là do ngươi thêu, sao ngươi còn không chịu nhận?"
Vân Ninh liếc mắt nhìn một tiểu nha hoàn đứng sau lưng Tố di nương. Nàng nhớ là hai ngày nay hình như đã từng nhìn thấy nàng ta trong sân, chắc hẳn túi thơm này là do nàng ta lấy trộm được.
Thấy ánh mắt của Vân Ninh, tiểu nha hoàn kia sợ đến mức trốn sau lưng Tố di nương.
Tố di nương: "Nhị tiểu thư, không thể vì tiểu nha hoàn này nói thật mà uy hiếp nàng ta được. Ngày thường người không ít lần đánh mắng hạ nhân trong phủ, những người này đều rất sợ ngươi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

