Văn Uyên Bá phủ không bằng Bình Bắc Hầu phủ, Giản gia không bằng Lăng gia, điểm này Hương Thảo cũng biết. Cho dù nhà mẹ đẻ của Lăng phu nhân không bằng phu nhân nhà bọn họ, nhưng xuất thân của tiểu thư vẫn không thể so được với thế tử Lăng gia. Tuy lời này của tiểu thư có chút không hợp lẽ thường, nhưng lại là cái kiểu mà Hương Thảo thấy quen thuộc nhất. Tiểu thư nhà bọn họ vẫn luôn như thế, luôn cảm thấy mình xinh đẹp nhất, cũng là người nổi bật nhất toàn bộ Nam Châu này, không ai sánh bằng nàng cả. Mà chính Hương Thảo cũng có suy nghĩ như vậy.
"Tiểu thư nói đúng, nghe nói gia tộc bên ngoại của Lăng thế tử chỉ là một gia tộc quan lại bình thường, không có xuất thân cao bằng tiểu thư."
Vân Ninh lại thuận thế giải thích hành vi sáng nay của mình: "Tối qua ta đã tự hạ thấp thân phận của mình để đứng đợi hắn ở ngoại viện lâu như vậy, thế mà hắn lại không xuất hiện. Ta cảm thấy vô cùng uất ức, buổi tối càng nghĩ càng thấy tức giận. Lúc đó ta đã nghĩ, một người có thân phận cao như ta cần gì phải coi trọng một nam nhân chẳng thèm đoái hoài gì đến mình nào. Người đàn ông như vậy thì có gì đáng để ta thích cơ chứ?"
Hương Thảo nghĩ, tối qua tiểu thư quả thực là đã rất tức giận, trước khi bỏ về còn dặn nàng ấy nhét túi thơm vào trong phòng Lăng thế tử. Tối qua, khi nàng ấy từ ngoại viện trở về, tiểu thư còn hỏi nàng ấy về chuyện túi thơm nữa. Sau khi biết nàng ấy đã đặt vào trong phòng của thế tử, tiểu thư còn rất vui vẻ. Lúc ấy, Hương Thảo còn tưởng rằng cơn giận của tiểu thư đã tiêu tan rồi, không ngờ tiểu thư vẫn còn tức giận vì chuyện này như vậy. Chẳng trách mà sáng sớm đã đi ngoại viện để lấy lại túi thơm cho bằng được.
Nghe đến đây, Hương Thảo thật sự đã tin hơn phân nửa. Bởi vì tiểu thư nhà bọn họ vẫn luôn rất tự cao về thân phận của mình, không coi ai ra gì, mà cũng chẳng hề cúi đầu trước bất kỳ ai. Lúc trước, khi tiểu thư hạ mình để theo đuổi thế tử, Hương Thảo đã cảm thấy có chút kỳ quái rồi. Hiện tại, tiểu thư có từ bỏ thì cũng là chuyện bình thường thôi.
"Rõ ràng xuất thân của thế tử không bằng tiểu thư, vậy mà lại còn dám coi thường tiểu thư, đó là do ánh mắt của hắn không tốt. Chứ với thân phận và dung mạo của tiểu thư, làm gì có chuyện thua kém người nam nhân nào được? Cho dù là thiếu gia của Quốc công phủ hay là Hoàng tử thì cũng đều xứng đôi hết."
Vân Ninh: “...”
Thì ra là tiểu thư nghĩ như vậy. Lúc này Hương Thảo thật sự không còn nghi ngờ gì nữa.
"Tiểu thư không cần tự hạ thấp thân phận làm gì. Với thân phận của Đại tiểu thư thì cũng chưa chắc là đã gả được cho thế tử đâu ạ. Ngài cứ chờ xem trò cười của nàng ấy là được."
Trong sách, Hương Thảo vẫn luôn là người đi theo bên cạnh nguyên chủ, nguyên chủ nói gì thì nàng ấy làm nấy, chưa từng phản bác bao giờ. Nàng còn tưởng rằng Hương Thảo chỉ là một người ngoan ngoãn vâng lời thôi, không ngờ là Hương Thảo cũng có suy nghĩ của riêng mình, ngược lại còn nhìn được rõ ràng hơn cả nguyên chủ cơ đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)