Ôn Quả Nhi cũng chợt nhận ra, mình kết hôn xong là trở thành quân tẩu rồi, trước kia luôn nghe nói quân tẩu vĩ đại thế nào, đây này, khó khăn đầu tiên bày ra trước mắt cô, chính là phải chịu đựng nỗi khổ vợ chồng son xa cách.
Nhưng nghĩ lại, cô thích nghi với cuộc sống ở đây lúc nào chứ? Chẳng qua là thời điểm đến khá thích hợp mà thôi!
Đúng vào mùa này, không phải ra đồng làm việc, chỉ cần trốn rét ở nhà là được, đợi đến mùa xuân bắt đầu làm việc, cô không lộ tẩy mới là lạ!
Đường đường là tiểu công chúa nhà họ Ôn, trước nay cô chỉ động não, không động tay, làm sao chịu nổi nỗi khổ lao động chân tay đó.
“Em đều nghe anh.”
Thế là cô quyết định thuận theo sự sắp xếp của Đường Chiến, đi đến một nơi không ai biết mình, từ từ giải phóng con người thật của bản thân.
Hôm nay ở nhà chỉ còn lại bốn người họ, những người khác đều về nhà đẻ ăn ngon rồi, Đường mẫu liền quyết định làm bánh xèo mỡ hành.
Ôn Quả Nhi và Đường mẫu đang bận rộn trong bếp, thì nghe thấy tiếng mở cổng viện.
“Mới đến giờ cơm, sao đã về rồi?” Đường mẫu khó hiểu hỏi.
Ôn Quả Nhi nhìn ra ngoài cửa, liền thấy Đường Văn bế Đường Tú, theo sau là Trương Tiểu Thúy, ba người sắc mặt khó coi bước vào cửa.
“Bà già này mang cả lương thực cả gà đến cho nhà họ Trương, nhà họ Trương đó ngay cả bữa trưa cũng không cho các con ăn, cứ thế để cả nhà các con tay không đi về à?” Đường mẫu tức giận hỏi.
Đường Văn hậm hực đặt Đường Tú xuống đất, quay đầu đi thẳng về phòng, mắt Trương Tiểu Thúy đỏ hoe, nhìn là biết vừa mới khóc.
Đường mẫu kéo cô vào bếp hỏi: “Chuyện này là sao, đang yên đang lành ngày Tết sao lại khóc lóc thế này.”
Ôn Quả Nhi bế bé Đường Tú đặt lên đùi mình ngồi.
“Bà ngoại cho các anh kẹo ăn, không cho Tú Nhi ăn còn nói Tú Nhi là đồ lỗ vốn, nói mẹ không cho bà tiền tiêu.” Bé Đường Tú thấy mẹ không nói gì, liền thay mẹ mách lẻo với bà nội.
Đường mẫu còn gì mà không hiểu nữa. Cái nhà họ Trương đó là lũ trọng nam khinh nữ, năm xưa trước khi Trương Tiểu Thúy đi lấy chồng, sống ở nhà họ Trương còn không bằng trâu ngựa!
Làm công việc mệt nhọc nhất, ăn ít cơm nhất! Gầy như que củi, gả qua đây mấy năm mới bồi bổ lại được cơ thể, sinh bé Tú, lúc sinh nở lại bị tổn thương cơ thể, bao nhiêu năm nay cũng không mang thai lại được.
Nhà họ Trương nhận ba mươi đồng tiền sính lễ của nhà họ Đường, lúc xuất giá lại chẳng cho một chút của hồi môn nào, sau khi kết hôn còn thỉnh thoảng ngửa tay xin tiền con gái, nói cái gì mà chỉ sinh được một đứa con gái, tích cóp tiền để lại cho ai tiêu, chi bằng lấy ra trợ cấp cho mấy người anh trai, sau này già rồi mấy đứa cháu trai còn hiếu kính cho.
May mà trong nhà có Đường mẫu là người trấn áp được tình hình, mụ già nhà họ Trương đó đến mấy lần đều không xơ múi được gì, nên không dám đến nữa. Nhưng mà, mỗi lần về nhà đẻ, mẹ Trương đối với Trương Tiểu Thúy đều là mặt nặng mày nhẹ.
“Con cũng đừng khóc nữa, mẹ con cái đức hạnh đó con đâu phải hôm nay mới biết, không đáng phải tức giận ở đây.”
Đường mẫu khuyên nhủ cô con dâu ba một câu, rồi lại bắt đầu bận rộn, thêm ba người, nấu cơm lại phải thêm khẩu phần của ba người.
Ôn Quả Nhi tiến lên nắm lấy cổ tay Trương Tiểu Thúy, bề ngoài là đang an ủi cô, thực chất là bắt mạch cho cô.
Xác nhận cô bị khí huyết suy nhược, chức năng buồng trứng suy giảm dẫn đến vô sinh, tình trạng này chỉ cần uống một số loại thuốc bổ sung khí huyết phục hồi chức năng buồng trứng là có thể giải quyết được. (Lý luận y học trong truyện hoàn toàn là hư cấu, vui lòng không bắt chước.)
Trong không gian của cô có không ít loại thuốc như vậy, lại còn đều là thành quả nghiên cứu mới nhất ở kiếp trước, kiếp trước cô tôn sùng Đông y, rất nhiều loại thuốc đều dùng thành phần thuốc Đông y.
Nhưng phải tìm lý do gì để lấy ra đây? Nhìn đôi mắt khóc đỏ hoe của Trương Tiểu Thúy, cộng thêm ấn tượng về cô trước đây, đây là một người phụ nữ tự ti đến tận xương tủy, sống khép nép nhún nhường.
Ở thời đại đa tử đa phúc này, không thể sinh đẻ, chắc hẳn cũng là một ngọn núi lớn đè nặng lên cô.
Ôn Quả Nhi đặt Đường Tú xuống, về phòng tìm Đường Chiến.
“Anh tư, em có cách chữa bệnh cho chị dâu ba.” Cô dùng giọng điệu khẳng định nói với anh.
“Vợ à, em muốn anh làm gì?” Đường Chiến từ khi biết năng lực của cô vợ nhỏ, đối với cô có một sự tự tin mù quáng. Dù sao thì năng lực học tập nghịch thiên như vậy, học chút kiến thức y học chẳng phải là chuyện nhỏ sao.
“Em có đơn thuốc ở đây, anh xem làm thế nào để lấy ra cho chị dâu ba?” Cô ranh mãnh nhìn anh.
“Lát nữa anh sẽ giải quyết giúp em.” Đường Chiến xoa đầu cô, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô, mang dáng vẻ nắm chắc phần thắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)