Hạ gia công tử vốn là người tuấn tú, năm ngoái vừa đỗ thi Hương, tương lai hẳn cũng có tiền đồ. Huống chi, Tri phủ đại nhân chỉ có mỗi người nhi tử này. Tuy là con vợ lẽ, nhưng sau này tài sản nhà họ Hạ chẳng phải đều thuộc về hắn sao?
Trần Trác cụp mắt, khẽ cười. Nhưng ánh mắt lại chẳng hề để Hạ Văn Hiên vào mắt.
“Còn gì nữa không?”
“Điện hạ đoán thật chuẩn.” Vương Toàn thoáng ngạc nhiên, rồi đáp: “Cô nương có hỏi nô tài, đêm qua ai đã nghỉ lại nơi này.”
“Trong viện đều là người trong triều, nô tài không tiện trả lời.”
Nghe vậy, Trần Trác mới ngẩng đầu, ánh mắt hơi nheo lại, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười nhạt, nhưng trong mắt lại chẳng hề có ý cười: “Nàng đúng là thông minh.”
“À... à?” Vương Toàn ngơ ngác, chưa hiểu ý.
“Đêm qua nàng bị đưa đến đây, tất nhiên là có người trong viện ra lệnh. Theo lời nàng nói, trước kia chưa từng quen biết Đào Chí Minh.”
Mà tối qua, Đào Chí Minh lại không có mặt. Vậy kẻ ra tay hẳn là mượn danh ông ta. Hoặc cũng có thể, bên cạnh hắn có người đưa tin, chỉ cần một ánh mắt là đã truyền được tin tức đến chỗ Đào Chí Minh.
Dù là khả năng nào, thì việc nàng hỏi như vậy, chẳng khác nào ngầm nhắc hắn đi điều tra. Cũng tiện thể báo thù cho nàng.
Trần Trác khép ván cờ, gương mặt lại trở về vẻ thản nhiên thường ngày: “Nữ tử quá thông minh, cũng chẳng phải chuyện tốt. Có thù là phải báo... thật phiền.”
Vương Toàn đứng bên cạnh, nghe mà không khỏi rùng mình.
Điện hạ vui giận thất thường, mới khi nãy còn cười, giờ đã dửng dưng lạnh lẽo. Ông khẽ liếc ra ngoài cửa sổ, lòng thầm nghĩ: Không biết cô nương kia là có phúc hay là vô phúc đây.
...
Tuyết bên ngoài mỗi lúc một dày. Bữa sáng vẫn là phần mang theo từ trước, chỉ có vài món mặn. Ngọc Sanh chỉ ăn nửa cái bánh bao chay, uống thêm một chén nhỏ cháo gạo tẻ, rồi không ăn nữa.
“Chiếc đai ngọc hôm qua đâu rồi?” Nàng hỏi, đồng thời cúi đầu dặn Tam Thất thu dọn hành lý. Còn mình thì cầm lấy đai ngọc, lặng lẽ bước ra ngoài.
Vật ấy quá quý giá, nàng không dám giữ lại. Phải sớm hoàn trả cho người kia mới yên lòng.
Từ nhỏ, Ngọc Sanh đã hiểu rõ: thứ gì không thuộc về mình, cưỡng giữ lại cũng chẳng có kết cục tốt. Huống chi, nàng cũng chẳng có ý chiếm làm của riêng. Sớm trả lại vẫn là tốt nhất.
Nàng chạy chậm suốt đường đến sân viện tối qua, vừa đi vừa hỏi mấy người hầu. Mãi mới tìm được nơi đó, nhưng trong phòng đã trống trơn, người đã sớm rời đi.
Ngọc Sanh đành quay lại theo lối cũ. Vừa đến hành lang thì bất ngờ gặp Hạ Văn Hiên đang đi tới
“Nàng đi đâu vậy?”
Hắn nhìn thấy nàng, liền mỉm cười. Đôi mắt trong sáng phản chiếu rõ bóng hình nàng.
Ngọc Sanh khựng lại, khẽ giấu đai ngọc vào tay áo, giọng điềm tĩnh: “Tối qua có xảy ra chút việc, may mà được một vị quý nhân ra tay giúp đỡ. Ta định đến cảm tạ người ấy.”
“Người đó đi rồi.”
Hạ Văn Hiên tiến lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng. Còn về chuyện tối qua nàng gặp phải điều gì, vì sao lại khoác y phục nam nhân, hắn không hỏi lấy một lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


