Tam Thất đẩy cửa bước vào, vừa thấy trước cửa có hai người, giọng nàng lập tức nhỏ dần: “Nô tỳ quay về thì không thấy cô nương đâu, đành phải quay lại cầu Hạ thiếu gia giúp.”
Dù chẳng rõ đầu đuôi, nàng cũng biết việc cô nương một đêm không về là chuyện lớn đến mức nào. Huống hồ, lúc này trên người cô nương lại đang khoác y phục của nam nhân.
Tam Thất len lén ngẩng đầu, liếc nhìn Hạ thiếu gia, vừa chạm phải ánh mắt hắn đã vội cúi gằm xuống.
Thân thể Hạ Văn Hiên vốn yếu ớt, lại đứng giữa trời tuyết suốt đêm, khuôn mặt đã trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Hắn mỉm cười với Ngọc Sanh, rồi xoay người ho khan mấy tiếng.
“Nàng bình an là tốt rồi.” Ánh mắt hắn thoáng dừng lại trên chiếc áo khoác nàng đang mặc, nhưng giả vờ như không thấy gì, chỉ nói: “Nàng về nghỉ đi, tỉnh dậy rồi hãy nói chuyện.”
Dứt lời, hắn quay người rời đi, từ đầu đến cuối không hỏi thêm một câu.
Ngọc Sanh lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, rồi mới xoay người bước vào phòng. Tam Thất vội vàng đón nàng vào trong. Lò than trong phòng đã đỏ rực, hơi ấm lan tỏa khắp gian.
Tam Thất giúp nàng cởi áo khoác, vừa tháo ra đã vội đưa tay che miệng, suýt nữa thì thốt lên thành tiếng. Dưới lớp áo khoác ấy, toàn thân Ngọc Sanh đều là y phục của nam nhân.
Điều khiến người ta giật mình nhất là chiếc đai lưng ở giữa, tinh xảo như dương chi bạch ngọc, sáng mịn, quý hiếm đến mức những người như các nàng cả đời chưa từng thấy qua.
“Cô... cô nương, chuyện này là sao vậy?”
Trời còn chưa sáng, cô nương một đêm không về, nay lại trở về trong tình cảnh khoác y phục nam nhân. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chỉ e thanh danh chẳng còn gì.
Tam Thất run rẩy cầm áo khoác, giọng thấp thỏm: “Cô nương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Không phải như ngươi nghĩ đâu.” Ngọc Sanh ngồi xuống, giọng mệt mỏi. “Vì sao hắn lại đứng ở cửa?”
Hạ Văn Hiên vốn là thư sinh yếu ớt, lần đầu gặp hắn, trên người đã luôn vương mùi thuốc. Với thân thể như thế, sao có thể đứng giữa trời tuyết suốt cả đêm?
“Chúng nô tỳ đã lục soát khắp cả Mai Viên, nhưng vẫn không tìm thấy cô nương.” Tam Thất cúi đầu, giọng đầy áy náy: “Cô nương thân là nữ tử, nô tỳ không tiện để người khác biết chuyện mất tích. Chỉ dám nói là con mèo nhỏ trốn mất, lật tung cả khu vườn cũng không thấy bóng dáng. Hạ công tử thấy vậy, sắc mặt tái nhợt, nhất định đòi đứng chờ ở cửa.”
“Nô tỳ khuyên ngài ấy vào trong phòng chờ, ngài ấy lại không nghe, cứ khăng khăng nói rằng muốn đứng ở mái hiên, để khi cô nương về, ngài ấy là người đầu tiên thấy được.”
Ngọc Sanh nghe xong khẽ cười, ánh mắt phức tạp: “Hắn là người như thế đấy. Trông thì yếu đuối, nhưng cố chấp như một con lừa.”
Nàng làm bạn cùng hắn hơn nửa năm, tính khí hắn thế nào, nàng hiểu rõ. Hắn một khi đã quyết, rất khó quay đầu.
Ban đầu, nàng vốn định gả cho hắn. Công tử phủ tri phủ, thân phận và địa vị đều là thứ nàng cả đời khó với tới. Huống chi, hắn là người tốt. Dù sau này có thêm người khác, hắn cũng sẽ không bạc đãi nàng.
Với thân phận như nàng, được hắn rước vào phủ đã là con đường lui tốt nhất nàng có thể tính đến.
Chỉ tiếc... phụ thân hắn - vị tri phủ nổi danh kia - lại là người đầy thủ đoạn.
Ngọc Sanh khẽ nhắm mắt, lắc đầu.
“Ta bảo ngươi đi nhắn cho hắn một câu, sao đi lâu như vậy mới quay lại?”
Tam Thất đang xử lý áo khoác, vừa nhìn đã biết là vật quý, giá trị không nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

