Sáng hôm sau, khi chuông báo thức réo rắt, Chu Uẩn cảm giác như linh hồn mình đang lơ lửng trên không trung, vật vờ và mệt mỏi.
Nhưng đồng hồ sinh học của Molly thì đã reo từ lâu. Nó thậm chí đã đứng chực chờ bên mép giường một lúc. Lúc Chu Uẩn chưa tỉnh giấc, nó vẫn còn cố gắng nhẫn nhịn, dù trong lòng sốt ruột nhưng không dám manh động.
Ngay khoảnh khắc chuông báo thức vang lên, Molly như được bật công tắc, cái đầu to bự lập tức sán lại cọ xát vào người cô.
Gắng gượng lết thân khỏi giường, sau khi vệ sinh cá nhân qua loa, Chu Uẩn dắt Molly sang gõ cửa nhà Tống Thời Cẩn.
Biết thế tối qua đã bảo anh để lại dây dắt chó ở đây rồi.
Cửa vừa mở, hình bóng Tống Thời Cẩn đã đập vào mắt.
Trông anh tràn trề sinh lực, có vẻ như vừa đi chạy bộ buổi sáng về.
So với Chu Uẩn quả thực là một trời một vực. Nhìn lại cô, lịch sinh hoạt chẳng khác nào ma cà rồng: Ngày ngủ, đêm thức, hoàn toàn không thấy ánh mặt trời.
Mới dậy sớm một hôm mà sắc mặt đã nhợt nhạt, tinh thần sa sút thảm hại.
Thấy bộ dạng ủ rũ của cô, Tống Thời Cẩn ân cần nói: "Em về ngủ tiếp đi, để tôi dắt nó đi dạo cho."
Chu Uẩn lắc đầu: "Thôi, em đi cùng anh. Sẵn tiện hóng gió cho tỉnh táo."
Hôm nay còn một đống việc phải làm, lỡ mà nằm xuống ngủ nướng thêm giấc nữa, e là hết sạch cả ngày mất.
Chu Uẩn lấy tay che miệng, ngáp liền hai cái.
Mà công nhận, lâu lâu dậy sớm một bữa, không khí trong lành thật.
Trời nóng bức, Molly khoác trên mình bộ lông dày cộm nên cũng chẳng đi xa được. Xử lý xong "nỗi buồn", nó liền tìm một chỗ râm mát nằm bẹp xuống, nhất quyết không chịu đi tiếp.
Tống Thời Cẩn trao lại dây dắt cho cô: "Molly được huấn luyện bài bản lắm, sẽ không chạy lung tung đâu. Em đợi tôi ở đây, tôi đi mua chút đồ ăn sáng."
Vốn định về gặm tạm miếng bánh mì cho xong bữa, Chu Uẩn đành ngoan ngoãn cầm lấy dây dắt.
Đợi anh đi khuất, cô ngồi xổm xuống chơi đùa với Molly.
Tô Ý, cô nàng công sở phải dậy sớm đi làm, vừa phản hồi tin nhắn tối qua của cô.
"Ôi chu choa, mình chưa được sờ Alaska bao giờ, hôm nào cho mình vuốt ve ẻm một chút với nha."
Chu Uẩn cúi xuống nhìn Molly đang ngoan ngoãn ngước mắt nhìn mình, không kìm được lại chọn góc chụp vài bức ảnh gửi cho Tô Ý.
Bị mấy bức ảnh đáng yêu đánh gục, Tô Ý gửi một đoạn ghi âm thoại, bảo chiều nay tan làm sẽ qua tìm cô.
Ngoài mục đích muốn sờ thử chó Alaska, cô nàng còn tò mò muốn chiêm ngưỡng dung nhan đối tượng xem mắt của Chu Uẩn, tiện thể than thở một chốc về gã sếp hắc ám ở công ty.
Chu Uẩn cũng có bao nhiêu tâm sự muốn trút bầu cùng bạn thân, nên vui vẻ nhận lời. Hôm nay đằng nào cũng phải quay video, cô sẽ tranh thủ làm món bánh quy chocolate mà Tô Ý ghiền nhất.
Lúc Tống Thời Cẩn xách theo bữa sáng trở về, Chu Uẩn nhìn anh với ánh mắt đầy mong đợi: "Tối nay bạn em ghé qua chơi, anh cho cô ấy sờ Molly một chút được không?"
"Được chứ, nó ngoan lắm."
Bữa sáng được dùng tại nhà Tống Thời Cẩn. Anh cẩn thận lấy từ tủ giày ra một đôi dép lê đi trong nhà màu hồng phấn, vẫn còn mới nguyên, đưa cho Chu Uẩn.
Trên đôi dép có in hình chú mèo đen nhỏ xíu trông rất ngộ nghĩnh.
Trong lúc Chu Uẩn ngồi vào bàn thưởng thức món tiểu long bao, anh nán lại ngoài cửa để lau chân cho Molly.
Sau khi lau chân sạch sẽ, đến giờ ăn của Molly. Nhìn anh lôi từ trong tủ ra đủ loại thức ăn hạt, pate đóng hộp và cả các loại thực phẩm chức năng, người không nuôi chó như cô quả thực nhìn mà hoa cả mắt.
Nhưng nhờ quan sát, Chu Uẩn cũng học hỏi được đôi chút kiến thức. Ví dụ như viên nang mềm hình con cá kia là dầu cá giúp mượt lông, viên thuốc nhỏ nhắn là canxi bảo vệ xương khớp, còn mớ bột được trộn vào thức ăn là chất bổ sung dinh dưỡng hỗ trợ tim mạch và thận, chẳng khác gì thực phẩm chức năng của con người.
Chuẩn bị xong xuôi đâu vào đấy, Molly mới bắt đầu dùng bữa. Cái bụng bự của nó đánh bay thau thức ăn to ú ụ chỉ trong nháy mắt.
Chu Uẩn mải nhìn theo mà quên cả nhai miếng tiểu long bao trong miệng.
Đợi đến khi Tống Thời Cẩn ngồi xuống đối diện, cô mới tiếp tục ăn.
"Bạn em đến chơi, anh có cần phải ra mặt chào hỏi không?"
Anh bóc vỏ quả trứng luộc nước trà đặt vào bát Chu Uẩn, thấy động tác nhai của cô lại chậm nhịp đi vài phần, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi của anh.
"Dạ có," suy nghĩ một lúc, Chu Uẩn gật đầu, "Cậu ấy là người bạn thân thiết nhất của em. Hôm ở quê em đã kể cho cậu ấy nghe chuyện của hai đứa mình rồi, nên cậu ấy muốn gặp anh một lần."
Cuộc trò chuyện giữa hai người diễn ra vô cùng suôn sẻ, tự nhiên, hệt như đang thảo luận về một bản hợp đồng làm ăn vậy.
Tống Thời Cẩn gật đầu: "Vậy tối nay chúng ta cùng ăn cơm nhé. Để anh đặt chỗ nhà hàng."
Thỏa thuận xong, Chu Uẩn lập tức báo tin cho Tô Ý. Cô nàng công sở vừa ngồi vào bàn làm việc đã bắt đầu lướt điện thoại, lập tức thả một icon nụ hôn: "Yên tâm đi, mình hứa sẽ xem tướng giúp cậu thật kỹ càng."
Chu Uẩn: [Bạn trai cậu có đi cùng không?]
Tô Ý: [Chia tay rồi.]
Tô Ý: [Trẻ con phiền phức lắm, lúc nào cũng bám dính lấy người ta không chịu buông.]
"..."
Thôi được rồi.
Chu Uẩn đã quá quen với những lần thay đổi tình cảm chóng vánh của bạn thân, thế nên cũng chẳng ngạc nhiên mấy.
Ăn sáng xong, Chu Uẩn định về nhà để nhanh chóng chỉnh sửa cho xong video. Molly vẫn muốn bám theo, nhưng đã bị Tống Thời Cẩn nhanh tay giữ lại: "Kệ nó đi, em cứ lo việc của em nhé."
Quả thực cô còn khá nhiều việc phải làm, Chu Uẩn chẳng dám nhìn vẻ mặt đáng thương của Molly, định quay về luôn, nhưng ra đến cửa vẫn không nhịn được mà nói: "Lát nữa chị làm thịt sấy cho em ăn nhé."
Người vừa đi khuất, Molly ủ rũ nằm bẹp xuống sàn nhà. Tống Thời Cẩn liếc nhìn nó, hừ lạnh một tiếng: "Đồ kém cỏi."
Molly liền quay ngoắt đầu đi, chĩa thẳng cái mông vào mặt anh.
Trước khi quay, theo thói quen, Chu Uẩn mở tài khoản lên xem một chút. Hai ngày về quê cô chẳng mấy khi để ý đến kênh của mình. Tin nhắn riêng và bình luận đều chưa kịp trả lời. Cô ưu tiên phản hồi các nhãn hàng muốn hợp tác trước, sau đó mới trả lời vài tin nhắn của người hâm mộ.
Người quản lý câu lạc bộ từng rủ cô hợp tác quay video lần trước vẫn kiên trì gửi lời mời, nhưng lần này không phải rủ quay chung nữa, mà là mời cô đến xem giải đấu mùa thu.
Chu Uẩn chưa từng xem loại giải đấu này bao giờ, nhưng Lâm Mặc Nhiên dường như lại rất hứng thú.
Cô thoáng do dự. Một lúc sau, cô nhắn tin hỏi lại đối phương:
[Tôi có thể xin chữ ký của Mộc Thần được không?]
Kể từ lúc Tống Thời Cẩn đến đón Chu Uẩn rời khỏi nhà họ Lâm tối qua, Lâm Mặc Nhiên đã đến thẳng nhà cậu bạn thân để mượn rượu giải sầu.
Sau một đêm say khướt, hai bên thái dương cậu ta giật liên hồi, đau nhức dữ dội.
Lúc nhận được điện thoại của câu lạc bộ, cậu ta vẫn còn khá cáu kỉnh, bật dậy từ ghế sofa, toàn thân toát ra vẻ khó ở: "Nói đi."
Nghe xong đầu dây bên kia báo cáo, cục tức trong lòng Lâm Mặc Nhiên càng dâng cao: "Dì ấy xin chữ ký của Trình Mộc để làm gì chứ?"
Cô ấy thậm chí còn chẳng chơi game.
Chẳng lẽ là xin cho cái gã to xác kia?
Sắc mặt Lâm Mặc Nhiên tối sầm lại. Cậu ta nhắm mắt tự trấn tĩnh một lát, rồi mới kìm nén cơn giận mà nói: "Bảo với cô ấy là được."
Cúp máy xong, Lâm Mặc Nhiên đưa tay day day hai bên thái dương đang giật liên hồi.
Cậu bạn nối khố nãy giờ đứng cầm chai nước lọc lạnh trước tủ lạnh thấy vậy liền cười khẩy: "Vẫn chưa dỗ dành được người ta à?"
Hai cậu bạn khác đang ngồi trên sofa cũng hùa theo trêu chọc: "Còn chưa đủ rõ ràng sao."
Những người ngồi trong căn biệt thự này đều là anh em chí cốt lớn lên từ thuở cởi truồng tắm mưa với Lâm Mặc Nhiên, tự nhiên ai cũng biết tỏng chút tâm tư cậu ta dành cho Chu Uẩn. Những thiếu gia nhà giàu này đứa nào cũng ăn chơi trác táng, đối với chuyện này chẳng những không thấy có vấn đề gì mà thậm chí còn thi nhau hiến kế cho cậu ta.
Nghe xong một đống lời khuyên xằng bậy, Lâm Mặc Nhiên mất sạch kiên nhẫn. Cậu ta bước tới vớ lấy chai nước lạnh, ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai. Sự lạnh buốt đột ngột kích thích dạ dày gây ra cơn đau co thắt, thế nhưng cậu ta lại làm như chẳng cảm nhận được gì.
Đang định đứng dậy đi giải quyết "nỗi buồn" thì một người bỗng nói trúng tim đen.
"Chị Chu là người dễ nói chuyện như vậy, bình thường lại thương mày, sao mày không chịu nhún nhường, nhận lỗi một câu hả?"
Lâm Mặc Nhiên lạnh lùng quét mắt nhìn sang: "Nhún nhường thế nào, quỳ xuống lạy dì ấy chắc?"
Cậu ta đã xin lỗi rồi, lời ngon tiếng ngọt cũng nói hết rồi, chỉ thiếu điều chưa quỳ rạp xuống đất xin cô đừng đi thôi, còn muốn nhún nhường đến mức nào nữa?
Cậu bạn chép miệng một cái, vắt chéo chân: "Nhún nhường không phải là bảo mày cầu xin người ta đừng đi, mà là phải cho người ta thấy mày đã tỉnh ngộ, quay đầu là bờ, khẳng định với chị ấy là mày tuyệt đối không còn loại tâm tư không nên có đó nữa."
Căn biệt thự chìm vào tĩnh lặng trong giây lát, đến cả người đang gọi điện thoại đặt đồ ăn ngoài cũng nín bặt.
Một người giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Tao thấy có lý đấy."
Lâm Mặc Nhiên quay lại ngồi phịch xuống ghế: "Rồi sao nữa?"
"Rồi sau đó đương nhiên là cứ tiếp tục sống chung theo cách trước đây. Cách tốt nhất là mày cứ kiếm tạm cô bạn gái nào đó hẹn hò đi, để chị ấy tin chắc là mày thật sự không còn ý đồ gì với chị ấy nữa." Người bạn mỉm cười nhìn Lâm Mặc Nhiên, "Nói đi cũng phải nói lại, mày là một thằng đàn ông, lại chẳng có chút quan hệ huyết thống nào với người ta. Mày thử nghĩ xem, bạn trai của chị Chu có thể chịu đựng việc hai người thân thiết với nhau như thế không?"
"Trước mặt tình địch, mày hoàn toàn có thể không cần che giấu mà để cho hắn ta nhìn thấu tâm tư của mày. Nhưng trước mặt chị Chu thì mày vẫn cứ cư xử hệt như trước kia là được. Đợi đến lúc hắn ta ghen tuông rồi làm ầm lên trước mặt chị Chu, chị ấy chắc chắn sẽ không đến chất vấn mày, mà ngược lại còn thấy gã kia vô lý, kiếm chuyện. Đợi hai người họ chia tay rồi, cơ hội của mày chẳng phải lại đến sao."
Một đám đàn ông tụ tập lại với nhau, ba cái mưu hèn kế bẩn quả là nhiều không đếm xuể.
Người ngồi bên trái Lâm Mặc Nhiên vỗ đùi đánh đét một cái, cũng hùa theo hiến kế: "Đúng thế, đến lúc đó mày lại giở chút thủ đoạn như ốm đau, đánh nhau gì đó. Mẹ kế mày chẳng phải đang mang thai sao, đây chẳng phải là cơ hội tuyệt vời để mày tạo sự chú ý và diễn nét vỡ vụn à?"
"..." Khóe môi Lâm Mặc Nhiên giật giật, "Vỡ vụn?"
"Kiểu mỹ nam u buồn đấy, hiểu không? Trên mạng dạo này đang chuộng cái gu này lắm."
"Vỡ vụn" hay không thì Lâm Mặc Nhiên không rõ, nhưng cái khoản giả vờ đáng thương thì cậu ta làm khá thành thạo.
Trò này quả thực giống như vén mây thấy mặt trời, khiến cậu ta bừng tỉnh ngộ.
Sao trước đây cậu ta lại không nghĩ ra cơ chứ?
Cậu ta và Chu Uẩn đã sống chung dưới một mái nhà suốt mười năm trời, lẽ nào lại không sánh bằng cái gã xem mắt mới quen biết được dăm ba ngày kia?
Ngọn lửa ghen tuông đã thiêu rụi lý trí của cậu ta, khiến cậu ta chỉ đắm chìm trong sự tức giận khi thấy Chu Uẩn vì muốn tránh xa mình mà lại tùy tiện tìm bừa một người đàn ông để yêu đương, hoàn toàn không thể bình tĩnh lại để suy nghĩ một cách thấu đáo.
Bây giờ được điểm hóa, cậu ta mới chợt nhận ra mấy ngày trước mình quả thực ngu ngốc quá mức.
Giá như cậu ta sớm nghĩ thông suốt chuyện này, thì hiện tại Chu Uẩn căn bản không thể nào ở bên cạnh cái gã đó.
...
Sau khi nhận được tin nhắn phản hồi của đối phương, Chu Uẩn lịch sự nói lời cảm ơn, sau đó bắt tay vào sự bận rộn.
Chủ đề quay video hôm nay chủ yếu xoay quanh phô mai. Chu Uẩn định làm một chiếc bánh phô mai, rồi làm thêm món sữa tươi nướng phô mai, bánh quy phô mai cũng có thể làm một ít. Đương nhiên, cuối cùng không thể thiếu món bánh quy chocolate phần Tô Ý.
Món sữa nướng phô mai cô đã từng làm trước đây, công thức đơn giản mà hương vị lại rất tuyệt.
Nhưng vì sữa nướng cần phải để lạnh, nên Chu Uẩn định làm món này trước.
Gần đến trưa, hương thơm của bánh phô mai đã lan tỏa khắp phòng khách, mùi vị ngọt ngào dường như còn muốn len lỏi qua khe cửa bay sang nhà đối diện.
Molly dí sát mũi vào khe cửa hít hà thật mạnh, chốc chốc lại phát ra tiếng rên rỉ vô cùng đáng thương, quay đầu dùng ánh mắt oán trách nhìn chủ nhân, sau đó lại giơ móng vuốt cào cào cửa, tỏ ý muốn chủ nhân dẫn mình sang tìm Chu Uẩn.
Tống Thời Cẩn mặt không biến sắc lật từng trang sách, chỉ ngẩng đầu lên khi tiếng rên rỉ của nó khiến anh thấy phiền: "Đêm qua mày đã ở cạnh cô ấy cả đêm rồi, mới xa nhau chưa đầy bốn tiếng đồng hồ thôi đấy."
Molly mặc kệ, nó không hiểu.
Cái cơ thể khổng lồ ngồi ịch trước cửa, trông dáng vẻ cực kỳ rầu rĩ.
Tống Thời Cẩn nheo mắt lại, những lời thốt ra khỏi miệng chẳng biết là đang răn đạy Molly hay đang tự nói với chính mình: "Mày bám người quá như vậy sẽ dọa cô ấy bỏ chạy đấy. Cô ấy cần có không gian và cuộc sống riêng, kể cả là vợ chồng thì cũng không thể lúc nào cũng dính lấy nhau như sam được. Mày mà cứ thế này, rất có khả năng cô ấy sẽ không thích mày nữa đâu."
Molly lại quay người sang một bên, quay hẳn lưng về phía anh, hoàn toàn bỏ ngoài tai.
Liếc nhìn thời gian, Tống Thời Cẩn khẽ cau mày.
Đã là buổi trưa rồi, cô ấy ăn cơm chưa nhỉ?
Vẫn còn đang bận rộn sao?
Nhìn chằm chằm vào cái bóng lưng to xác nhưng lại toát lên vẻ tội nghiệp của Molly, Tống Thời Cẩn lấy điện thoại ra chụp cho nó một bức ảnh.
Anh gửi bức ảnh của Molly cho Chu Uẩn, rồi vô cùng bâng quơ nhắn lại:
[Hình như nó muốn sang tìm em.]
Sau đó lại tiện thể hỏi thêm:
[Em ăn cơm chưa?]
Chu Uẩn gọi một cuộc gọi thoại tới, Tống Thời Cẩn lập tức bắt máy ngay.
Giọng nói trong trẻo mang theo ý cười vang lên từ ống nghe: "Trùng hợp thật đấy, em vừa định nhắn tin bảo anh dắt nó sang đây chơi."
"Sao Molly hài hước thế, nhìn cái tướng rõ là đáng thương."
Tống Thời Cẩn nhìn Molly lúc này đã mon men lại gần mình, cái đầu to nghiêng nghiêng, khóe môi anh hơi cong lên đôi chút: "Anh gọi đồ ăn trưa nhé, em có kiêng món gì không?"
"Dạ không," Chu Uẩn đáp: "Anh gọi ít thôi nhé, em làm bánh kem rồi."
Giọng nói ngập tràn ý cười của cô từ trong điện thoại truyền thẳng vào tim Tống Thời Cẩn: "Anh thích ăn xoài đúng không? Em làm cho anh vị xoài đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
