"Hả." Nghe nói là chơi, Ôn Nhạc có hơi khó hiểu, nhưng thấy đối phương không từ chối, hắn liền vội vàng nhận lấy que gỗ trong tay đối phương.
"Này, cầm chắc vào, đừng để rơi đấy." Thấy Ôn Nhạc đã cầm chắc, Tống Duy An mới bắt đầu dạy cách làm: "Bây giờ có thể kéo rồi, ngả người ra sau, vừa lui về phía sau vừa từ từ kéo."
Vừa rồi Ôn Nhạc nhìn thấy hắn kéo rất nhẹ nhàng, cứ tưởng thứ này rất dễ, đến khi tự mình làm mới biết nặng như vậy, suýt nữa thì không kéo nổi, lại sợ làm không tốt, chỉ đành nghiến răng dùng hết sức bình sinh.
"Không phải, đệ dùng sức sai rồi, kéo như vậy rất mệt." Tống Duy An biết người lần đầu chơi thứ này đều như vậy, bèn đi đến sau lưng Ôn Nhạc, nắm lấy tay đang cầm que gỗ của hắn, "Phải ngả người ra sau như thế này, dùng trọng lượng cơ thể để kéo, không phải dùng sức, đợi kéo được rồi thì từ từ lùi về sau, như vậy sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều."
Chờ đường bị kéo đến cực hạn, Tống Duy An lại dạy hắn cách đem đường cuốn về, sau đó lại bắt đầu lại từ đầu, "Có phải là rất dễ không?"
“Ừm.” Ôn Nhạc nhìn chằm chằm bàn tay đang nắm chặt tay mình kia, cúi đầu, chỉ khẽ “ừm” một tiếng. Thế nhưng, ấn ký sau gáy đặc trưng của song nhi lại vô tình lộ ra khỏi cổ áo.
Đứng sau lưng hắn, Tống Duy An vừa lúc nhìn thấy rõ ràng, không khỏi tò mò đưa tay lên, chạm vào ấn ký hình con bướm kia. Hắn kinh ngạc phát hiện, sau khi tay mình chạm vào ấn ký, cả vùng da cổ của Ôn Nhạc bỗng chốc nhuộm một màu đỏ rực. Làm hắn không khỏi cảm thấy thú vị, cứ như vừa phát hiện ra một vùng đất mới, bèn quay đầu muốn chia sẻ với đối phương, thì mới nhận ra không phải vùng da sau gáy kia sẫm màu hơn, mà là toàn bộ khuôn mặt và cổ của Ôn Nhạc đều đỏ bừng, hệt như sắp nhỏ máu đến nơi. “Sao mặt đệ lại đỏ như vậy?”
Giống như không có việc gì mà họ nhẹ hai tiếng, Tống Duy An mới buông tay ra, lùi sang một bên: “Vậy đệ thử xem, dùng cách ta vừa dạy, xem có thể tự mình kéo được không.”
“Được.” Cơ thể ấm áp rời đi, trong lòng Ôn Nhạc không biết nên thở phào nhẹ nhõm nhiều hơn hay là hụt hẫng nhiều hơn. Ít nhất, từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng thân cận với ai như vậy, cảm giác vừa rồi thật sự khiến hắn cảm thấy rất ấm áp, rất dễ chịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
