Bị động tác lau nước miếng của Ninh Dịch Trì chọc cười, Thẩm Linh Chu buông hắn ra, đặt mông ngồi ở trên giường, nhe răng cười khanh khách.
Thấy tiểu cô nương cười đến chỉ thấy răng không thấy mắt, Ninh Dịch Trì cũng nhịn không được cười.
Ra ngoài mấy ngày, Tần Thanh vừa mới làm xong công việc trở về cầm một phong thư vội vàng đi tới, đến cửa phòng, nghe được tiếng cười của Thế tử gia nhà mình, kinh hãi thất sắc, nhìn Thường Sơn dùng giọng tức giận hỏi: "Thế tử gia bị bệnh?"
Thường Sơn đưa tay cầm lấy lá thư trong tay Tần Thanh, gõ vào đầu hắn, thấp giọng mắng hắn: "Ngươi mới mắc bệnh! Thế tử gia vẫn tốt mà!"
Tần Thanh sững sờ đầu óc, lơ ngơ, nhỏ giọng nói thầm: "Không mắc bệnh? Vậy Thế tử gia cười như vậy làm gì, thật dọa người."
"Ngạc nhiên!" Thường Sơn cầm thư, nhấc chân vào nhà.
Thấy Thường Sơn tiến vào, Ninh Dịch Trì đưa tay xoa xoa trên đầu tiểu cô nương: "Ca ca có việc bận, ngươi về chơi trước, đến cơm chiều lại tới."
Thấy Ninh Dịch Trì có chính sự, Thẩm Linh Chu ngoan ngoãn bò xuống giường, xiêu vẹo xoay người cúi thân hành lễ với hắn, cất chân ngắn xoay người rời đi.
Đến trong viện, thấy Tùng Lam ở dưới hành lang Tây Sương phòng chờ, Thẩm Linh Chu bịch bịch chạy tới: "Tùng Tùng!"
Tùng Lam đang sốt ruột, thấy cô nương nhà mình cuối cùng cũng đi ra, vội vàng cúi người ôm người lên, ôn nhu nói: "Cô nương, chúng ta trở về?"
Thẩm Linh Chu đưa tay chỉ vào phương hướng cửa viện, đôi mắt to chớp chớp: "Chó chó."
Trong tổ chó ở góc hậu hoa viên có nhốt một còn chó vừa mới để, bên trong có năm còn chó nhỏ, sữa phì phì đô đô, thật sự là đáng yêu cực kỳ.
Nhỏ còn đi không vững ở đó hừ hừ ủi ủi đi tới cướp sữa ăn, nhìn thấy lòng nàng đều muốn tan biến.
Nàng thật sự là thích, bằng không ngày đó nàng cũng không đến mức thừa dịp Tùng Lam không chú ý vụng trộm chạy ra ngoài xem, còn bị Ninh Hạo Nhàn tên tiểu hỗn đản kia khi dễ.
"Cô nương, người muốn đi xem chó con, nô tỳ dẫn người đi, nhưng người không thể ôm chó con, chó mẹ vừa sinh, rất hung dữ." Tùng Lam ôm Thẩm Linh Chu đi ra ngoài.
Đến ổ chó hậu hoa viên, liền phát hiện hai nha hoàn thô sử đang tháo dỡ ổ chó, chó mẹ không thấy, còn lại mấy con nhỏ đặt ở trong giỏ.
Thẩm Linh Chu giãy dụa xuống đất, bịch bịch chạy tới: "Chó chó mẹ?"
Hai nha hoàn thấy là Thẩm Linh Chu, chỉ cho rằng nàng vẫn là tiểu ngốc hài nghe không hiểu cũng nói không rõ lúc trước, cũng không phản ứng, tiếp tục bận rộn công việc trong tay.
Tùng Lam thấy thế, vội vàng từ trong ngực móc hai cái hà bao mới tinh đưa tới, khách khí chào hỏi, xem như hỏi được rõ ràng.
Thì ra, ổ chó này bị phá hủy, cũng là bị lửa giận của Trịnh phu nhân lan đến.
Nghe nha hoàn lờ mờ giải thích, Thẩm Linh Chu hiểu.
Ngũ công tử Ninh Hạo Nhàn còn chưa tốt, cơm của nàng lần nữa bị người trong viện Thế tử gia xách đi, Trịnh phu nhân đầy bụng lửa giận không có chỗ để vung, liền kêu người phá ổ chó này, ném chó đi.
Chó lớn đã cho người kéo ra bán, chó con người ta không cần, các nàng còn chưa kịp ném.
Nhìn một giỏ đầy chó con rít rít ủi ủi đi tìm chó mẹ, Thẩm Linh Chu sắp tức chết.
Chó con vẫn còn đang bú, đã kéo chó mẹ mang đi bán, Trịnh phu nhân này thực sự là xấu!
Thấy Thẩm Linh Chu tức giận ngồi xổm bên cạnh giỏ, duỗi tay mập mạp sờ sờ những con chó nhỏ kia, Tùng Lam tiến lên dỗ dành: "Cô nương, chúng ta trở về đi."
Thẩm Linh Chu ngẩng đầu, nhìn Tùng Lam, ủy khuất: "Tùng Tùng, Chu Chu muốn."
Chó con đáng yêu như vậy, cứ như vậy ném đi, thật sự là quá đáng thương.
Nhìn đôi mắt to ướt sũng của tiểu cô nương, nghĩ đến tiểu cô nương từ nhỏ đến lớn ngoại trừ nha hoàn như nàng, cho tới bây giờ chưa từng có bạn chơi gì, Tùng Lam mềm lòng.
Thở dài, đứng dậy thương lượng nửa ngày với hai nha hoàn, lại cho đi hai cái khăn tay tinh xảo cùng mười văn tiền, lúc này mới xin được một con.
Tùng Lam ngồi xổm đến bên cạnh Thẩm Linh Chu, nhỏ giọng nói: "Cô nương, chúng ta chỉ có thể ôm một con, còn phải giấu nuôi, không thể bị phu nhân phát hiện."
Tùng Lam tiến lên muốn giúp nàng ôm, bị tiểu cô nương né tránh: "Chu Chu ôm." Tùng Lam muốn ôm lấy Thẩm Linh Chu cũng bị nàng từ chối.
Thẩm Linh Chu ôm con chó con, bước nhanh về phía trước.
Mắt thấy sắp vào tiểu viện, cách đó không xa truyền đến một tiếng quát khẽ: "Đứng lại!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

