“Thứ đồ bên trong này chắc chắn là anh ta mang về, không liên quan gì đến anh.”
“Vậy thì cái này thì sao? Có liên quan đến anh không?”
Diệp Bất Phàm tiện tay ném chiếc quần lót nhỏ đó đi, sau đó đưa tay lấy một thứ màu hồng từ trong túi quần của Hạng Vân Thiên ra.
Tốc độ của hắn quá nhanh, Hạng Vân Thiên căn bản không kịp phản ứng.
“Hạng đại thiếu, thứ này hình như gọi là Durex nhỉ? Đây là ở đâu ra? Chẳng lẽ anh cũng cho bạn mượn cả quần sao?”
“Tôi…”
Hạng Vân Thiên đầy vẻ ngượng ngùng, bởi vì ngày nào cũng hẹn hò với phụ nữ, bao cao su là vật bất ly thân, thường xuyên mang theo bên người.
Nhưng trong lòng anh ta cũng thấy vô cùng kỳ lạ, so với quần lót vừa rồi thì bao cao su còn nhỏ hơn, vậy thì làm sao tên nhóc trước mắt biết được? Chẳng lẽ hắn có con mắt nhìn xuyên mọi vật?
“Sở Sở, em đừng hiểu lầm, anh cũng không biết thứ này ở đâu ra, có thể là bạn anh đùa giỡn với anh, anh thực sự không biết gì cả.”
Đến nước này, Hạng Vân Thiên chỉ có thể chối bay chối biến, nếu không thì mọi công sức trước giờ đều đổ sông đổ bể.
“Thật sao? Vậy thì đây lại là cái gì?”
Diệp Bất Phàm đưa tay ra, lại móc ra từ túi bên kia của hắn hai viên thuốc nhỏ màu trắng.
“Hạng đại thiếu, nếu tôi không nhìn nhầm thì đây chính là thuốc hối hận trong truyền thuyết đúng không? Trang bị đầy đủ thật, chẳng lẽ đây cũng là trò đùa mà bạn anh làm cho anh?”
Tần Sở Sở nhìn thấy mọi thứ trước mắt, vẻ mặt ghê tởm nói: “Hạng Vân Thiên, anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”
Nhìn thấy mọi thứ mình tỉ mỉ sắp xếp đều bị phá hỏng, Hạng Vân Thiên tức giận đến đỏ mặt tía tai: “Tên khốn kiếp, tao giết chết mày!”
Lúc này anh ta không còn giả vờ nữa, vung nắm đấm đánh vào mặt Diệp Bất Phàm.
Chỉ tiếc là cơ thể bị rượu và sắc làm cho rỗng tuếch của anh ta sao có thể là đối thủ của Diệp Bất Phàm, vừa xông lên đã bị đá một cước vào bụng, bay ra ngoài rơi vào trên chín trăm chín mươi chín đóa hồng.
“Á…”
Hạng Vân Thiên phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Lần ngã này tuy không quá nặng nhưng những đóa hồng kia đều có gai, khi anh ta cố gắng bò dậy thì trên người đã cắm đầy gai hồng.
“Tên nhóc, dám cướp phụ nữ của tao, mày đợi đấy.”
Hạng Vân Thiên buông một câu rồi định bỏ chạy nhưng chưa chạy được mấy bước, nắp cống dưới chân anh ta đột nhiên lật úp, anh ta ngã ùm một tiếng xuống đó.
Lần này thì thảm hại rồi, khi anh ta lại bò ra khỏi cống thì trên người toàn là rác rưởi, bốc mùi hôi thối.
Tên đàn em hắn sắp xếp trong đám người vội chạy tới, dìu anh ta rời khỏi đây trong tình trạng thảm hại.
Nhìn thấy Hạng đại thiếu vừa rồi còn ngông cuồng như muốn lên trời giờ lại thảm hại như vậy, mọi người đều cười ha hả không kiêng nể gì.
“Chàng trai, tốt lắm, tôi không phục ai thì phục anh…”
“Cô gái, mắt nhìn tốt đấy, anh chàng cô chọn không tệ…”
Biểu hiện vừa rồi của hắn quá ngoài dự đoán, gọi là kinh ngạc cũng không quá đáng, dẫm chết Hạng đại thiếu gia.
Ước chừng sau chuyện hôm nay, Hạng Vân Thiên sẽ không còn mặt mũi nào đến theo đuổi cô nữa.
Diệp Bất Phàm cười nói: “Không phải cô đã nhìn thấy rồi sao?”
Tần Sở Sở mặt đỏ bừng nói: “Tôi muốn nói là, anh làm sao biết trong túi Hạng Vân Thiên có thứ đó?”
Diệp Bất Phàm đương nhiên sẽ không nói ra chuyện thần thức, hắn nói: “Tôi là một thầy thuốc Đông y, sớm đã nhìn ra tên nhóc này thận hư nghiêm trọng, tùy tiện nghĩ một chút là có thể đoán ra được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
