Sau khi vào phòng, Sở Thanh Nhiễm thong thả ung dung cởi áo choàng, nàng vừa nhẹ nhàng phủi tuyết trên quần áo, vừa đưa chiếc áo choàng trong tay cho Noãn Xuân.
Noãn Xuân liếc nhìn chiếc áo choàng lông cáo tuyết trong tay, chiếc áo choàng này vốn là quà sinh nhật lão gia tặng cho đại cô nương, kết quả lại bị nhị cô nương nhanh chân đoạt mất từ chỗ lão gia.
Đại cô nương thật sự rất thích chiếc áo choàng này, cho nên lúc đó khi biết chuyện, nàng đã tức giận làm ầm lên một trận với lão gia.
Nhị cô nương biết chuyện đại cô nương và lão gia cãi nhau, liền ôm áo choàng đến giả vờ xin lỗi, nói cái gì mà chỉ cần đại cô nương không giận lão gia, nàng nguyện ý đem áo choàng tặng lại cho đại cô nương.
Đại cô nương đương nhiên không muốn đồ nàng ta đã dùng qua, lúc đó liền đuổi nhị cô nương ra ngoài.
Vì vậy, đại cô nương đã bị lão gia mắng một trận, nói nàng không biết thấu tình đạt lý như nhị cô nương, nói nàng không có dáng vẻ của một người tỷ tỷ.
Đại cô nương và nhị cô nương chỉ cách nhau hai tháng, bởi vì bị nhị cô nương gọi một tiếng tỷ tỷ nên chuyện gì đại cô nương cũng phải nhường nhị cô nương. Nói là nhị cô nương tuổi nhỏ không hiểu chuyện, nàng thân là tỷ tỷ phải nhường muội muội, nói đi nói lại cũng chỉ là do lão gia thiên vị.
Hơn nữa, chiếc áo choàng này vốn là của đại cô nương, nhị cô nương nói tặng áo choàng cho đại cô nương, nghe có vẻ như nàng ta rộng lượng lắm vậy.
Cho đến bây giờ Noãn Xuân nghĩ lại vẫn cảm thấy nhị cô nương là người tâm cơ thâm trầm. Nếu không trước đó cũng không thấy nhị cô nương thích chiếc áo choàng này bao nhiêu, vậy mà lần nào đến chỗ đại cô nương cũng mặc, Noãn Xuân nhìn thế nào cũng thấy nhị cô nương là cố ý làm người khác khó chịu.
Sở Thanh Nhiễm chậm rãi đi vào trong, người còn chưa đi qua tấm bình phong đã lên tiếng: "Tỷ tỷ, chuyện ngày hôm qua là do muội muội suy nghĩ không chu toàn, khiến tỷ tỷ ở bên ngoài chịu ấm ức, cho nên hôm nay muội muội đặc biệt đến đây để xin lỗi tỷ tỷ…"
Lúc Sở Thanh Nhiễm nói những lời này, người đã đi qua tấm bình phong, nhìn thấy Sở Ấu Nghiên đang nửa nằm nửa ngồi trên trường kỷ.
Sở Ấu Nghiên vẫn là bộ dạng như trước khi xuyên trở về, mái tóc dài có phần rối bù xõa tung, cả người thoạt nhìn vừa suy sút lại vừa chật vật.
Sở Thanh Nhiễm nhìn thấy bộ dạng này của Sở Ấu Nghiên, vội vàng cúi đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên. Xem ra, hôm qua Sở Ấu Nghiên đã bị đả kích không nhỏ, nếu không cũng sẽ không chật vật bất kham như vậy trước mặt nàng.
Trước đây, Sở Ấu Nghiên luôn là người có khí chất cao ngạo, cho dù nàng có chịu ấm ức lớn đến đâu, trong lòng có không vui thế nào, trước mặt người khác nàng cũng luôn đoan trang đúng mực. Cho dù người đó là mẫu thân của Sở Ấu Nghiên, nàng cũng chưa từng để lộ ra một chút chật vật nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)