Bắc Thành đổ vài cơn mưa. Chỉ sau một đêm, tiết trời đã chuyển lạnh, bước sang thu.
Gió thu hiu hắt vương thêm vài phần cô liêu cho thành phố phương Bắc này. Thế nhưng trái tim Ứng Quân lại giống như được một bàn tay to lớn ấm áp bao bọc, cách tuyệt với mọi gió sương. Đây có lẽ là mùa thu trôi qua nhẹ nhõm và tự tại nhất của cô trong hai năm nay.
Lời hứa của Vương Hạc Lăng với cô không hề trở thành lời nói suông qua loa. Chưa đầy hai ngày sau, đã có giáo viên đến tìm cô để nắm bắt tình hình. Ứng Quân sắp xếp lại toàn bộ file ghi âm cuộc trò chuyện với Giang Huệ từ lúc bắt đầu rồi giao nộp hết.
Cuối tháng chín, kết quả kỷ luật Giang Huệ được công bố, trong đó hai chữ gây chú ý nhất là: Cách chức.
Buổi tối, Ứng Quân ở trong ký túc xá gọi điện thoại cho Thư Lạc Nhất.
Thư Lạc Nhất cười lớn hồi lâu, hả hê nói: "Mụ phù thủy già này đúng là ác giả ác báo!"
Ứng Quân cũng cong khóe môi. Đúng vậy, nếu không phải hai ngày nay cô đang bận rộn chuẩn bị cho buổi phỏng vấn thực tập, việc cô muốn làm nhất lúc này chắc chắn là khui một chai rượu rồi uống cạn.
Hai người trò chuyện chưa được mấy câu, Thư Lạc Nhất đã không nhịn được mà chuyển chủ đề: "Cậu và ngài Diệp kia có tiến triển gì chưa vậy?"
Đột nhiên nghe thấy tên Diệp Gia Hoài, lông mi Ứng Quân khẽ run rẩy. Cho nên mới nói, có số điện thoại thì sao chứ, những người không sống cùng một vòng tròn giao tiếp thì định sẵn sẽ chẳng còn dây dưa gì nữa. Nghĩ đến đây, tâm trạng Ứng Quân chùng xuống, giọng điệu cũng thấp hơn ba tông: "Đã bảo là không thân với anh ấy rồi mà."
Thư Lạc Nhất là ai chứ, cô nàng sao có thể trơ mắt nhìn chị em của mình được mất thất thường vì một người đàn ông. Cô nàng lập tức khuyên nhủ: "Tiếc thì có hơi tiếc thật, nhưng không sao, để chị em tìm đối tượng khác cho cậu. Đợi lúc nào cậu rảnh thì cùng đi uống vài ly, ngoại hình tuy không được cực phẩm như thế, nhưng thanh niên trẻ tuổi mà, thể lực kiểu gì cũng chẳng kém cái tên họ Diệp kia đâu."
"Người đàn ông đó chắc lớn tuổi hơn cậu nhỉ? Đàn ông lớn tuổi chắc chắn đều không dẻo dai lắm đâu, chỉ được cái mã ngoài thôi."
Cái miệng khéo léo của Thư Lạc Nhất, chỉ cần cô nàng muốn thì trắng đen lộn sòng, nói hươu nói vượn gì cũng được. Dạo Ứng Quân mới chia tay, cũng may nhờ cái miệng này của Thư Lạc Nhất mà cô bớt đi rất nhiều khoảnh khắc sầu não.
Ứng Quân "phụt" cười thành tiếng. Những lời lẽ nóng bỏng và thẳng thắn thế này cô đã nghe gần bốn năm rồi, từ chỗ đỏ mặt tía tai lúc ban đầu tu luyện đến mức bây giờ chỉ hơi nóng mặt và tim đập nhanh chút thôi, đã là một sự tiến bộ rất lớn. Nhưng có lẽ vì người được nhắc đến là Diệp Gia Hoài nên cảm giác chột dạ lại càng rõ rệt hơn.
Ứng Quân vội vàng cho qua chủ đề này. Trò chuyện thêm vài chuyện vặt vãnh, cô liếc nhìn thời gian rồi nói: "Không nói chuyện với cậu nữa, mình còn phải gọi điện cho bà ngoại."
"OK, đừng quên gửi lời hỏi thăm của mình đến ông bà ngoại nhé."
"Biết rồi."
Cúp điện thoại, Ứng Quân mở nhật ký cuộc gọi, do dự vài giây rồi vẫn trượt màn hình, tìm đến dãy số lạ kia. Không hề có bất kỳ ghi chú nào, nhưng Ứng Quân vẫn liếc mắt một cái là nhớ ngay ra chủ nhân của số điện thoại này là ai.
Ứng Quân vừa bấm mở khung soạn thảo tin nhắn, vừa nghĩ, dù sao cũng là anh giúp đỡ, bây giờ chuyện đã được giải quyết, chắc là nên thông báo cho anh một tiếng, nói lời cảm ơn thì vẫn luôn là điều cần thiết. Ngón tay lướt nhẹ trên màn hình:
[Ngài Diệp, chuyện của cô Giang Huệ đã được giải quyết xong, cảm ơn sự giúp đỡ của ngài.]
Ứng Quân soạn xong tin nhắn, xác nhận lại một lần rồi bấm gửi. Khoảnh khắc dòng chữ gửi thành công hiện lên, cô như vừa hoàn thành một nhiệm vụ vô cùng gian nan, uống ực một ngụm nước lớn, nuốt trôi mọi suy tư bộn bề vào trong bụng.
Một nội dung tương tự cũng được cô gửi qua email cho Vương Hạc Lăng. Đều là lời cảm ơn như nhau, chẳng có gì đặc biệt. Điểm khác biệt duy nhất là, trước khi gọi điện cho bà ngoại, Ứng Quân vẫn quyết định xóa lịch sử cuộc gọi nhỡ của Diệp Gia Hoài đi, xóa luôn cả lịch sử tin nhắn cô vừa gửi. Điều này giống như một lời cảnh cáo cô tự dành cho bản thân, rất dứt khoát, phong ấn mọi niệm tưởng viển vông của mình ra phía sau tin nhắn này.
Đến đây là kết thúc.
Ứng Quân rất không thích cảm giác tâm trí mình bị anh vô thức làm xao động, thậm chí cô còn cảm thấy hơi sợ hãi điều đó. Đối với một người chỉ mới gặp mặt vài lần, như vậy có hợp lý không? Có nên không? Nhưng rồi cô lại chuyển hướng suy nghĩ, giống như lời Thư Lạc Nhất nói, Diệp Gia Hoài nhìn là biết thuộc hàng "cực phẩm".
Con người luôn ôm mộng tưởng về những thứ đẹp đẽ, thêm vào đó có lẽ là do cô thật sự đã lẻ bóng quá lâu rồi, nên phản ứng như vậy cũng rất bình thường. Trong vài giây chờ điện thoại kết nối với bà ngoại, Ứng Quân đã đưa ra một quyết định, cô nghĩ, mình nên đi yêu đương một trận thôi.
"A Quân, cháu ăn cơm chưa?" Giọng nói quan tâm của Hạ Vân vang lên từ ống nghe.
"Cháu ăn rồi ạ." Ứng Quân đáp: "Bà ngoại, dịp Quốc khánh năm nay cháu không về đâu, đàn chị có công việc đột xuất muốn nhờ cháu giúp."
"Được rồi, lúc bận rộn cháu cũng phải chú ý sức khỏe, ăn uống đàng hoàng nhé. Trời Bắc Thành lạnh rồi đúng không, nhớ mặc thêm áo ấm vào, tiền có đủ tiêu không?"
Vẫn là những lời quan tâm xưa cũ, nhưng lại mang theo sức mạnh sưởi ấm lòng người. Thực ra từ sau khi lên đại học, Ứng Quân chưa từng xin tiền sinh hoạt từ gia đình nữa, nhưng lần nào bà ngoại cũng phải hỏi một câu như vậy, chỉ sợ cô tự làm khổ mình.
"Đủ ạ. Dạo này sức khỏe của ông bà vẫn tốt chứ? Bà bảo ông ngoại hút ít thuốc thôi nhé. Với lại, những ngày trời mưa bà đừng có hay đi ra ngoài, cũng chẳng có khách khứa gì đâu."
Ứng Quân thực sự muốn nói, kỳ thực họ chẳng cần làm gì cả, cô cũng có thể nuôi dưỡng được họ rồi. Nhưng cô biết, ông bà ngoại đã làm lụng cả đời, tư tưởng lao động vinh quang đã ăn sâu vào tâm trí họ. Bắt họ dừng lại để tận hưởng cuộc sống, quả thực còn khó hơn lên trời. Vì vậy, mỗi lần cô chỉ đành khuyên nhủ họ làm việc tùy theo sức mình.
"Được được được, ông bà đều khỏe cả. Mấy hôm trước bà còn khoe với bà Lý hàng xóm, bảo là A Quân nhà ta sắp học lên nghiên cứu sinh, bà ấy á, hâm mộ lắm đó!"
Ứng Quân bật cười theo bà ngoại, trong tiếng cười xen lẫn chút đắc ý như trẻ con, nói: “Đã làm bà nở mày nở mặt rồi đúng không?"
"Nở mày nở mặt! A Quân nhà ta thật có tiền đồ!" Hạ Vân cười tươi rói.
Ứng Quân hàn huyên chuyện nhà chuyện cửa thêm một lúc, thấy sắp đến giờ đi ngủ của người già, cô liền chủ động chào tạm biệt: "Thời gian cũng không còn sớm nữa, ông bà ngủ sớm đi nhé!"
"A Quân à, cháu đợi chút đã."
Hạ Vân gọi cô lại, ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm mở lời: "Cháu cũng đừng trách bà ngoại lo chuyện bao đồng. Hai hôm trước mẹ cháu có gọi điện tới, mẹ nói cháu không chịu nghe máy của mẹ."
"A Quân à, dù sao hai người cũng là mẹ con, đánh gãy xương vẫn còn dính gân. Mẹ cháu chỉ là nhớ cháu, muốn ăn bữa cơm cùng cháu thôi."
Các khớp ngón tay cầm điện thoại của Ứng Quân siết chặt lại. Cô không muốn đáp lời, nhưng lại không đành lòng để Hạ Vân phải lo lắng vì chuyện này. Im lặng một thoáng, cô vẫn khẽ vâng dạ: "Cháu biết rồi ạ, bà ngoại."
Hạ Vân thở dài: "Haiz, đứa trẻ ngoan, bà ngoại cũng biết từ nhỏ đến lớn cháu đã phải chịu nhiều tủi thân."
Ứng Quân ngắt lời bà: "Không tủi thân đâu ạ. Có ông bà ở bên cạnh đã là rất tốt rồi, cháu chịu tủi thân ở đâu chứ, bà đừng nói lung tung."
Dưới ngọn đèn nhỏ mờ ảo, Tô Bộ Thanh hút thuốc, đôi lông mày nhíu chặt: "Bà nó à, chuyện của hai mẹ con chúng nó, bà không nên can thiệp vào."
Hạ Vân vịn bàn từ từ ngồi xuống, gương mặt cũng đầy vẻ sầu não: "Ông nói xem phải làm sao bây giờ, dù sao thì Lệnh Nghi cũng là con gái của tôi, lòng bàn tay hay mu bàn tay thì đều là thịt cả."
Khói thuốc tỏa ra mù mịt, Hạ Vân chống tay lên trán, không kìm được mà lau đi giọt nước mắt đọng trên khóe mi: "Hơn nữa, tôi chỉ sợ… sau này chúng ta mất đi, con bé chỉ là một cô gái nhỏ, bên cạnh không có lấy một người quan tâm chăm sóc, sẽ cô độc bơ vơ lắm."
"Bà lại nói đi đâu thế!" Tô Bộ Thanh cao giọng.
Hạ Vân liếc ông một cái: "Ông già này, ông nói xem ở cái tuổi này chúng ta còn bầu bạn với con bé được bao lâu nữa. Tôi cũng chừng này tuổi rồi, đã suy nghĩ thấu đáo cả rồi, con người ai rồi cũng phải đi qua cánh cửa đó, điều duy nhất không yên lòng được, cũng chỉ có mỗi A Quân."
Ông thì lại không như vậy sao. Tô Bộ Thanh nhớ tới cô con gái kia của mình, mang theo nỗi hận rèn sắt không thành thép mà hít sâu một hơi thuốc: "Lệnh Nghi à, nó quá nhẫn tâm."
Từng tiếng thở dài não nuột thông qua camera giám sát truyền vào tai, giãi bày trọn vẹn nỗi âu lo của hai vị người lớn tuổi.
Ký ức của Ứng Quân về mẹ thực ra rất nhạt nhòa. Rõ nét nhất có chăng cũng chỉ là lúc bà rời đi. Cô chỉ nhớ, khi ấy cô còn rất nhỏ, nói chuyện cũng chưa sõi, cứ ôm chặt lấy chân Tô Lệnh Nghi mà cầu xin: "Mẹ ơi, A Quân sẽ ngoan mà, mẹ đưa A Quân đi cùng với, được không mẹ?"
Tô Lệnh Nghi đã để bà ngoại bế cô đi. Về sau, mỗi tháng bà ấy sẽ gửi tiền sinh hoạt phí đến, cả tiền học phí các loại, một năm đại khái gặp nhau khoảng vài lần. Mãi cho đến lúc cô lên đại học, Tô Lệnh Nghi không biết là vì nguyên nhân gì lại đột nhiên muốn vun đắp tình cảm mẹ con với cô.
Bà ta luôn hẹn cô đi ăn cơm, dạo phố, xem phim. Cô đã đến chỗ hẹn vài lần, sự chung đụng giữa hai người có thể nói là gượng gạo đến cùng cực, thật sự chẳng thể sinh ra được chút tình cảm mẹ con nào. Ứng Quân cũng nghĩ mãi không thông, bà ta đã có gia đình và con cái của riêng mình, tại sao còn phải đến tìm một đứa con gái đã bị vứt bỏ hơn mười năm nay như cô.
Thế nên từ lúc đó, Ứng Quân đã nói với bà ta: "Chúng ta cứ chung đụng như trước kia là được rồi."
Một năm gặp mặt vài lần, thân ai nấy lo. Cô không xa xỉ mong cầu một người mẹ nhân từ, cũng không thể sắm vai một cô con gái hiếu thuận. Huống hồ, một cô con gái như vậy, bà ta đã có một người rồi, chẳng phải sao.
Ứng Quân siết chặt điện thoại, ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn đưa ra sự nhượng bộ. Cô không muốn để ông bà ngoại phải bận tâm vì chuyện của cô nữa. Cô gửi tin nhắn cho Tô Lệnh Nghi:
[Phiền bà đừng tìm ông bà ngoại nói chuyện về tôi nữa, họ sẽ lo lắng. Muốn ăn cơm thì bà định sẵn thời gian và địa điểm đi, tôi sẽ đến.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)