May mà Ngài không làm khó nàng.
Nỗi mừng thầm trong lòng Thù Lệ chẳng duy trì được bao lâu. Đến khi ngự thiện đã bày sẵn ở trắc điện, nàng múc một bát canh gà thơm lừng, cung kính dâng lên nhưng mãi không thấy đối phương đón lấy.
Tiêu Thần khi dùng bữa không thích đông người, ngoại trừ Từ Khang và Lâm Lăng thì chỉ có mình Thù Lệ hầu hạ bên cạnh. Thấy đôi tay Thù Lệ đưa ra mãi không được đáp lại, Từ Khang và Lâm Lăng đứng cạnh đều thoáng hiện vẻ khó hiểu. Đây là lần đầu tiên họ thấy Hoàng thượng... thích trêu chọc một người như vậy.
Đúng thế, rõ ràng là đang trêu chọc.
Chỉ có điều Thù Lệ không cảm thấy thế. Bát canh trên tay nàng nặng tựa nghìn cân. Ngay lúc nàng định đánh bạo hỏi lại lần nữa, Tiêu Thần mới có phản ứng.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đẩy bát canh về phía Thù Lệ, giọng điệu tùy ý: "Ngươi uống thay trẫm đi."
Món canh gà này quả thực rất thơm ngon. Ở trong cung mấy năm qua, Thù Lệ hiếm khi được nếm qua hương vị tuyệt hảo thế này. Nhưng lúc này, bắt nàng uống thay Hoàng thượng, trong đầu nàng lập tức xoay chuyển đủ thứ ý niệm. Sau khi nhanh chóng phủ định hết thảy, nàng lén liếc nhìn Lâm cô cô ở bên cạnh một cái.
Phản ứng này bị Tiêu Thần thu trọn vào mắt. Hắn lên tiếng: "Còn không uống, là định đợi trẫm tự tay đút cho ngươi sao?"
"Nô... nô tì không dám." Thù Lệ giật bắn mình, vội bưng bát canh đưa lên miệng.
Món canh gà tẩm bổ hôm nay là do Tiêu Thần đặc biệt dặn dò, ngự thiện phòng đương nhiên không dám lơ là, từ nguyên liệu đến độ lửa đều được kiểm soát chuẩn xác, đứng từ xa đã ngửi thấy mùi thơm, huống chi là uống vào miệng.
Thù Lệ uống hết một bát, đôi mắt hơi sáng lên. Động tác uống canh của nàng rất nhỏ nhẹ, đôi môi chúm chím hớp từng ngụm cho đến khi sạch bát, không dám gây ra một tiếng động nhỏ nào, chỉ là khi uống xong nàng khẽ mím môi một cái.
Xem ra món canh gà đó thực sự hợp khẩu vị của nàng.
"Đã thích thì uống thêm bát nữa đi." Tiêu Thần nói xong liền ra hiệu cho Thù Lệ múc thêm bát khác.
Lời đã nói đến mức này, Thù Lệ chỉ đành cứng nhắc mở miệng: "Nô tì tạ ơn Bệ hạ ban thưởng."
Cung nhân khác hầu hạ làm gì có cơ hội tốt thế này, lại còn được dùng ngự thiện. Âu canh nhỏ bị Thù Lệ uống hết hơn phân nửa, Tiêu Thần thấy nàng thực sự không nạp thêm được nữa mới thôi, cuối cùng vẫn thầm chê trong lòng rằng cái dạ dày của nàng thật nhỏ.
Khi hạ ngự thiện, Tiêu Thần liếc nhìn âu canh rồi bảo Từ Khang ban thưởng cho người ở thiện phòng. Từ Khang khẽ liếc nhìn Thù Lệ đang đứng cạnh, lòng đã hiểu rõ, mỉm cười lui xuống.
Bên kia, người của thiện phòng thấy Từ Khang dẫn người tới thì vội vàng nghênh đón.
"Bệ hạ có chỉ, ban thưởng!"
Nói xong, lão trả lại toàn bộ số vàng vào tay đối phương. Nhìn Từ Khang dẫn người rời đi, tổng quản ngự thiện phòng quay người giải tán đám đông, rồi nhìn lại âu canh còn sót lại, trong lòng đã nảy ra ý định.
Chưa đến buổi chiều, tin tức Hoàng thượng dạo này thích uống canh tươi đã âm thầm truyền khắp hậu cung.
Thù Lệ – người thực sự thích uống canh – lại chẳng hề hay biết gì về chuyện đó. Đến chiều, khi đang đứng sau lưng Lâm cô cô, nàng từ xa nhìn thấy một nữ tử mặc y phục màu vàng nhạt đang tiến về phía này.
Tim nàng thắt lại, biết rõ đây là một vị nương nương nào đó trong hậu cung, nàng vội vàng cúi gằm mặt xuống. Lâm cô cô đã tiến lên nghênh đón, thỉnh an vị nương nương đó, Thù Lệ lúc này mới biết được thân phận của người tới — Cẩn Phi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


